[Chuyện ngành y] TÂM SỰ VỚI CÁC EM Y6 – Học viện Bác sĩ Nội trú Việt Nam

TÂM SỰ VỚI CÁC EM Y6

Bs Lê Khắc LinhHôm nay nhân tiện có một em khóa dưới hỏi về lựa chọn hướng đi. Dù mình cũng đang vật vã tìm lối đi cho mình, nhưng san sẻ để những em vừa tốt nghiệp có thêm một góc nhìn từ một người đã đi trước 5 năm, ai có em y6 thì share cho đọc :

1. Cảm giác thất nghiệp khá là tệ, nhất là những đứa cầm bằng giỏi mà chưa có việc làm. Nên dù bạn giỏi hay trung bình, hãy chuẩn bị tâm lý cho điều xấu nhất xảy ra là ra trường vài tháng rồi mà vẫn chưa có việc. Lúc đó đừng xem facebook của bạn bè nhiều, đừng so sánh bản thân mình với bọn nó mà stress. Tin vui cho các bạn là tỉ lệ thất nghiệp sau 5 năm = 0%, phần lớn đều hài lòng (cam chịu) với công việc hiện tại ( Theo thống kê lớp K38G khóa 2008-2014).

2. Sau khi tốt nghiệp cũng là khoảng chừng thời hạn stress nhất cho những cặp đôi yêu nhau từ trong trường, dễ chia tay nhất. Nếu bạn đang cãi nhau hay có dự tính chia tay, thì hãy dừng lại, hít thật sâu rồi nhắn cho người ta em / anh xin lỗi vì biết đâu nửa kia của mình đang bù đầu lo xin việc, lo ôn thi nội trú, hoặc đang đi chụp ảnh cưới với đứa khác ( đùa thôi, hãy luôn nghĩ tích cực về người khác, nhất là người mình yêu ). Vượt qua quá trình này những bạn sẽ gắn bó hơn nhiều. Tình yêu đẹp nên là tình yêu kết thúc bằng đám cưới .3. Hãy chọn từ bệnh viện tuyến tỉnh trở lên. Lý do là ở đó mới đủ bệnh nhân, phương tiện đi lại và thầy để những bạn học tiếp ( viết đến đây mình nhớ một cô nàng lựa chọn bệnh viện hạng hai tuyến cơ sở anh biết là em đọc tus này và sẽ cười ) .

4. Hãy chọn làm cho các viện công trong những năm đầu ra trường, kể cả làm không lương. Lý do giải thích ở mục số 3 và mục số 6. Nếu các bạn chọn viện tư: vẫn ổn. Nhưng hãy luôn nhớ tới các điều kiện ràng buộc, và k nên nộp bằng gốc. Cá nhân mình thấy việc họ cho đi học 6-12 tháng rồi bắt bạn làm việc từ 5 năm trở lên là không công bằng. Đừng chỉ vì vài chục triệu ban đầu mà mất tự do của cả sự nghiệp còn lại. Hãy luôn nhớ tự do là muôn năm.

5. Hãy nỗ lực tử tế với đồng nghiệp, điều dưỡng, và đàn em, kể cả người đối xử tệ với bạn. Ngành y tương đối hẹp, những người trong một chuyên khoa dù ở những viện khác nhau thường hay biết nhau ; đàn em ngày hôm nay hoàn toàn có thể là thầy bạn ngày mai ( nó lên TW làm hoặc đi học trước ) ; người làm bạn không dễ chịu và bạn đã lỡ phản ứng lại một cách ra mặt hoàn toàn có thể ngày mai lại là sếp bạn ; điều dưỡng cứng sẽ chữa cháy cho bạn được rất nhiều phi vụ lúc mà trình của bạn còn non. Còn nếu bạn tử tế với tổng thể thì hoàn toàn có thể người khác vẫn đối xử tệ với bạn ? ( đùa thôi, không ai nỡ làm hại một người tử tế và đáng yêu và dễ thương đâu ) .6. Ngành y là một ngành thăng quan tiến chức chậm, nếu muốn kiếm tiền bằng chính ngành y, hãy góp vốn đầu tư trước. Trong năm năm đầu hãy làm mạnh CV của mình bằng cách làm từ viện công tuyến tỉnh trở lên, học giỏi tiếng anh, chăm làm để giỏi lâm sàng, có bằng chuyên khoa hoặc cao học thì càng tốt. Nhưng cũng rất là ngớ ngẩn nếu bạn tâm lý bác sĩ thì không hề giàu hoặc làm giàu sẽ phải vi phạm y đức. Nếu bạn giỏi và siêng năng, bạn chắc như đinh sẽ giàu ( còn giàu khi nào thì mình cũng k biết ) .

7. Gần cuối, nhưng quan trọng nhất: phải có ít nhất một hai đứa bạn thân. Cuộc sống sau ra trường sẽ có nhiều bầm dập, việc có những người bạn tốt bên cạnh sẽ giúp bạn cảm thấy êm dịu rất nhiều trong những lúc đau khổ.

8. Gia đình : nếu cha mẹ bạn có điều kiện kèm theo để bạn học tiếp và theo đuổi tham vọng, hãy biết ơn. Nếu cha mẹ không có điều kiện kèm theo và mong bạn kiếm tiền ngay, hãy lý giải cho họ mục số 6, và đừng làm họ tuyệt vọng sau 5 năm. Đừng cáu, đừng giận vì họ chưa hiểu những quyết định hành động của bạn. Đừng nghĩ cha mẹ bạn lỗi thời, vì trong phần đông những quyết định hành động thì cha mẹ của bạn đúng .9. Quên rồi, hôm nào nhớ viết tiếpP. / s : lúc viết bài này, mình nhớ những anh chị tiền bối đã trợ giúp, những đứa bạn đã ở bên cạnh lúc khó khăn vất vả, nhớ Le Thang đã kiên trì hơn một năm ở viện tư nhân hạng ba để ở đầu cuối báo cho mình em đậu viên chức cả hai viện tỉnh lớn ( hình như là thủ khoa của cả hai ), nhớ cô em gái dại khờ ký hợp đồng hơn 20 năm với Hợp Lực, nhớ vài đứa than vãn chuyện đau khổ vì chia tay sau ra trường ( mấy tháng sau thấy nó tươi cười chụp ảnh cưới với đứa khác ? ). Cảm ơn toàn bộ vì làm cuộc sống mình có nhiều thưởng thức, sôi động mỗi khi nhớ và viết lại. Cảm ơn Trần Thúy làm mình có tâm lý nên san sẻ một chút ít .