Có nên vì con mà sống không tình yêu với chồng

Tình yêu trong tôi đã chết từ rất lâu, không còn niềm tin với chồng mà thay vào đó là sự thiếu tín nhiệm không hề nói thành lời .Vợ chồng tôi yêu và cưới nhau được 15 năm, yêu nhau thời sinh viên khi hai đứa tay trắng. Anh ở quê lên Thành Phố Hà Nội học, điển trai, hiền lành, học thạc sĩ của trường ĐH lớn. Chúng tôi yêu nhau ngay từ ngày đầu gặp gỡ và tôi là mối tình đầu của anh. Anh chăm sóc, yêu thương tôi hết mực, có điều suốt năm năm bên nhau, trong những dịp lễ anh chưa khi nào khuyến mãi ngay bất kỳ món quà gì dù là nhỏ nhất cho tôi. Anh bảo nếu Tặng Ngay quà thì tôi chỉ là bè bạn chứ không phải bạn gái anh .Sau khi ra trường, chúng tôi kết hôn, vì chưa có điều kiện kèm theo mua nhà riêng nên anh gật đầu ở rể và rất được lòng mái ấm gia đình vợ vì cách đối nhân xử thế. Chưa có gì trong tay nhưng tôi cảm thấy niềm hạnh phúc vì lấy được người chồng đẹp trai, hiền lành và yêu mình. Ngay cả khi cậu con trai đầu lòng mất do bác sĩ cho uống kháng sinh quá liều, cả nhà chồng nói sau sống lưng do chúng tôi khắc tuổi và mệnh, do tôi cao số nên con mới thế, anh vẫn ở bên bảo vệ, an ủi, động viên vợ. Sau đó tôi nghỉ hẳn việc để ở nhà chửa đẻ và nuôi con, rồi lần lượt ba đứa con khỏe mạnh, xinh đẹp, đủ nếp tẻ sinh ra .

Khi chúng tôi mua được nhà riêng, anh lên chức phó giám đốc, có ôtô, thuê được giúp việc đỡ đần việc nhà thì anh thay đổi. Gần như cả tháng anh đi sớm về muộn, không ăn tối ở nhà, không dành ra nổi năm phút chơi với các con, thay vào đó là tiếp khách, ăn nhậu, bi-a và game… Khi con út được hai tháng tuổi, anh chơi bi-a đến 3h sáng chưa về, gọi điện không nghe, tôi định vị qua điện thoại và đội mưa gió đi tìm chồng. Anh chơi bên trong quán, gọi chẳng được nên tôi đi về, vừa khóc vừa tủi thân. Tôi muốn ly hôn nhưng nghĩ đến ba đứa con nên chỉ nhắc nhở và mong anh thay đổi, vậy mà anh cứ như vậy.

Tôi ở nhà khó khăn vất vả sinh nở, nuôi con mà cha mẹ chồng không hiểu, chỉ nghĩ ở nhà ăn với đẻ, là gánh nặng cho chồng. Bố mẹ chồng không được lời hỏi thăm, chồng không còn chăm sóc tôi, đi suốt ngày. Con út chưa được bốn tháng tuổi tôi đã bỏ cả ba đứa ở nhà cho giúp việc để đi làm sau năm năm ở nhà làm bà mẹ bỉm sữa. Tôi tập trung chuyên sâu kinh doanh thương mại, đi từ 7 h sáng đến 9 h tối mới về, về nhà những con đã ngủ, một mình ngồi ăn cơm mà tủi hờn, nước mắt hòa với cơm. Trở về phòng tôi cảm thấy cô quạnh, chán chường, thời hạn dài như thế khiến tôi cảm thấy khuỵu ngã, nghĩ quẩn rồi vì con mà lại đứng dậy. Cuộc sống cứ tiếp nối, tôi đã quen với cảm xúc đơn độc, có chồng cũng như không, khóc nhiều đến giờ chai lỳ xúc cảm, không còn biết khóc với cuộc sống nữa. Chồng đi đâu, làm gì, với ai, tôi không khi nào chăm sóc .Trong lúc đơn độc, tôi gặp lại người bạn quen từ thời sinh viên, anh ấy đã ly hôn vợ nhiều năm. Hai người cùng cảnh ngộ đã san sẻ rất nhiều về mái ấm gia đình và con cháu. Tôi có chút gì đó rung động nhưng mới chuyện trò chưa được bao lâu thì chồng đọc được tin nhắn của tôi. Anh không ghen, ngược lại còn nhận lỗi và muốn đổi khác để giữ mái ấm gia đình. Từ đó anh chăm sóc vợ con hơn, đi làm về sớm, dành thời hạn chơi với con, mở màn gửi tin nhắn chăm sóc hỏi han vợ trong ngày. Thấy chồng chăm sóc và biến hóa nên tôi vui lắm, không gửi tin nhắn với anh bạn kia nữa vì sợ chồng buồn và tâm lý. Vậy mà chỉ được một thời hạn ngắn chồng lại đi nhiều, ít ăn cơm ở nhà, còn bảo ở nhà có vợ lo con cháu, cơm nước, nhà cửa rồi thì chồng ở nhà làm gì, phải ra ngoài việc làm, ngoại giao đồng đội bè bạn …

Từ đó tôi không còn quan tâm đến chồng nữa, anh đi đâu tôi không hỏi, về muộn tôi cũng không gọi. Đến một ngày không chịu đựng được nữa, bao dồn nén trong lòng nhiều năm cần được giải tỏa, tôi gào khóc trước mặt chồng và nói muốn được giải thoát khỏi cuộc hôn nhân này. Anh ôm tôi khóc và hứa anh sẽ thay đổi. Sau đó tôi dắt con trai vào Sài Gòn được hai tháng thì thành phố bị phong tỏa, nỗi nhớ hai đứa con ở Hà Nội cồn cào, lo lắng con không ai chăm sóc.

Nhìn chồng quay cuồng với việc nhà, chăm con và đi làm mà tôi thương. Con cái vì dịch bệnh mà không được đi học nên tôi đã quyết định hành động quay trở lại TP. Hà Nội để bảo đảm an toàn cho con trai và dành thời hạn chăm nom hai bé kia. Trở về Thành Phố Hà Nội, tôi thấy chồng đổi khác trọn vẹn để vợ con được niềm hạnh phúc. Tôi muốn cho chồng thêm thời cơ để giữ mái ấm gia đình cho những con. Vậy mà giờ không hiểu sao tôi không còn cảm xúc muốn gần chồng, không có xúc cảm hay tình cảm trai gái mà hai người trò chuyện chỉ như bạn hữu. Tôi không có ham muốn hay đúng hơn là rất sợ khi chồng ôm ấp, rồi lại tự động viên bảm thân là cố gắng nỗ lực vì con .Một ngày tôi phát hiện anh gửi tin nhắn qua lại với một bà mẹ đơn thân ở rất xa, họ cùng nhóm đào tạo và giảng dạy quản trị của công ty. Ngày nào hai người đó cũng gửi tin nhắn chăm sóc nhau, không tương quan gì đến việc làm. Chồng tôi luôn dữ thế chủ động nhắn và gọi cho người kia, điều đó khiến tôi suy sụp trọn vẹn. Tôi liên tục theo dõi điện thoại cảm ứng chồng thêm một tuần thì anh xóa hết nội dung chát với chị kia. Anh giữ điện thoại cảm ứng khư khư cả ngày. Vào một buổi đêm, tôi ngồi trò chuyện với anh về mọi việc, hỏi anh có khi nào xác lập bỏ vợ con để lấy người phụ nữ đó không ? Anh bảo không khi nào bỏ vợ con. Tôi đã viết đơn ly hôn và ngay hôm sau bắt anh ký. Nếu anh còn liên tục xóa tin nhắn và gửi tin nhắn chăm sóc đến chị kia thì sẽ không có lần thứ hai chuyện trò như này nữa mà gặp nhau ở tòa để xử lý .

Sau đó anh đổi sang chat với chị kia qua phần mềm khác. Tôi theo dõi và đọc được hết tin nhắn của họ trong hai tháng, chưa có lời nói yêu thương gì và các tin nhắn đều được anh xóa trước khi về nhà. Ở nhà, anh vứt điện thoại lung tung, không còn giữ như trước, quan tâm yêu thương vợ con, dành thời gian dạy con học và nói yêu vợ rất nhiều. Thế nhưng sâu thẳm trong lòng tôi cảm thấy buồn thực sự. Nhìn ba đứa con thơ bé mà quặn thắt ruột gan khi nghĩ đến cảnh chúng tôi ly hôn thì chúng sẽ khổ như nào. Còn cứ sống như này có ngày tôi sẽ trầm cảm, khổ tâm khôn cùng khi sống với một người chồng không còn tình yêu. Tôi phải làm sao đây?

Hiền

Độc giả gọi vào số 024 7300 8899 ( máy lẻ 4529 ) trong giờ hành chính để được tương hỗ, giải đáp vướng mắc