SINH MỆNH CỦA ANH, TÌNH YÊU CỦA EM – LustAveland – Truyện ngôn tình, đam mỹ, truyện tranh full nhanh, cập nhật liên tục

Người trong đội đặc chủng của Từ Dã Viral một tin đồn thổi kỳ lạ, trên cổ tay trái của anh là vết sẹo do tình yêu đầu để lại. Thật không ngờ, đội trưởng Từ Dã của bọn họ không chỉ can đảm đẹp trai mà còn thâm tình như vậy, nhiều năm không quên được cô gái kia, còn vì cô ấy mà mấy lần cắt cổ tay, haizzzz …May cho họ là anh Từ không nghe được câu truyện hoang đường này, nếu không thì không biết bọn họ phải gánh chịu hậu quả như thế nào. Có điều, tuy rằng chuyện về vết sẹo không đúng, nhưng diễn biến cũng không hẳn là sai .

 

Trên cổ tay anh không phải là sẹo, nhưng đúng là vết tích do mối tình đầu để lại. Nhiều năm không quên được Thời Hoan, cũng là thực sự. Năm đó, hai người mặn nồng thế nào mọi người đều biết, cũng chỉ còn thiếu một bước nữa là hoàn toàn có thể cùng nhau đi đến cuối con đường, thế nhưng sau một đêm, Thời Hoan biến mất không một lời từ biệt .Đi một lần là đi suốt năm năm, mà thật ra số lượng có lẽ rằng chưa dừng ở đó nếu không phải vô tình họ gặp lại nhau. Sau một chuyến đi cứu trợ mất mấy tháng, Thời Hoan về nước. Trên đường về, cô ghé qua đón một người bạn làm phóng viên báo chí mặt trận, nào ngờ lại vô tình gặp Từ Dã ở đây. Nói không giật mình là giả, nói không xao động, cũng là giả .Nhiều năm như vậy, cô làm bác sĩ không biên giới dạt dẹo khắp nơi, anh là bộ đội đặc chủng nhiều lúc cũng chấp hành trách nhiệm gìn giữ độc lập ở 1 số ít chủ quyền lãnh thổ, ấy vậy mà chẳng thể gặp nhau. Ngay vào lúc mọi chuyện cứ lặng lẽ trôi đi như vậy, thì vận mệnh lại có một sắp xếp mới .Từ Dã nhìn thấy Thời Hoan, lại là trong một trường hợp nguy cấp, muốn nổi giận, muốn trách mắng cũng chẳng làm được bởi vì nỗi lo ngại đã ép chế mọi thứ. Trong mắt anh, Thời Hoan vẫn như ngày đó, êm ả dịu dàng xinh đẹp, cần anh chăm nom .Từ Dã không hề biết rằng, một Thời Hoan xinh đẹp kiên cường vốn không phải kiểu con gái mỏng dính cần người bảo vệ, chỉ là cô muốn biểu lộ một mặt yếu ớt của mình trước mặt anh, chỉ có anh mà thôi .Thế nên, trước ánh mắt vừa kinh ngạc vừa hứng thú của mọi người xung quanh, một Thời Hoan can đảm và mạnh mẽ linh động, xem thường mọi nguy hiểm lại trở nên thướt tha nhỏ bé nép trong lòng Từ Dã. Mà một Từ Dã lạnh nhạt hờ hững không chăm sóc mọi thứ lại hoàn toàn có thể dùng ánh mắt dịu dàng êm ả như vậy nhìn một cô gái. Quả nhiên là cảnh tượng khó gặp .Tuy là như vậy, cũng không hề xem như 5 năm kia không có gì xảy ra được. Từ Dã vẫn ôm nỗi giận trong lòng, còn Thời Hoan cũng biết rõ chuyện xấu mình gây ra. Nói thế nào thì cô cũng là ngủ xong bỏ chạy mà, khác nào lưu manh đâu chứ ?Cứ như vậy, mỗi người một tâm sự, cùng nhau về nước. Kết thúc trách nhiệm, cả hai đều có một khoảng chừng thời hạn nghỉ ngơi, gặp lại nhau rồi cũng chẳng thể tỏ ra không có chuyện gì được đúng không ? Chưa kể đám bạn hữu xung quanh biết rõ nội tình còn cố ý tạo thời cơ gán ghép gặp gỡ, ở đầu cuối, chuyện đã đến thì muốn ngăn cũng không ngăn được .Thời Hoan vẫn nhiệt tình như ngày nào, thả thính anh khắp nơi, đợi đến lúc anh chịu không nổi đáp lại thì lập tức chui vào vỏ ốc. Một người muốn trêu, một người thích đùa, cả hai cứ như vậy mà oan gia ngõ hẹp vừa xa vừa gần .Thế nhưng cả hai đều hợp tác ăn ý mà không xé bỏ cục diện này, mặc kệ là 5 năm trước cô đã bỏ rơi anh hung tàn như thế nào, Từ Dã cũng không muốn truy cứu nữa, mặc kệ là rất nhiều năm kỳ vọng anh hoàn toàn có thể quên được cô, nhưng Thời Hoan vẫn không hề tự dối lòng mình. Cả anh và cô, đều không hề quên. ( Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland )

 

Nhưng như vậy thì đã sao ? Cả hai còn chưa kịp hiểu rõ lòng mình thì trách nhiệm mới lại đến, tổ chức triển khai của Thời Hoan có một chương trình khám chữa bệnh cho một trại tị nạn, nhu yếu cô phải lên đường gấp. Mà đêm hôm trước cô lại vừa mới dụ dỗ được Từ Dã “ lên giường ”. Thời Hoan bất đắc dĩ đỡ trán, lại nữa sao ?Từ Dã sau một đêm phức tạp thức dậy trong mơ hồ. Mặc dù không xảy ra chuyện gì nhưng anh vẫn cần trò chuyện rõ ràng với cô gái nghịch ngợm này một cách tráng lệ mới được. Nhưng mà, cô ấy đâu rồi ? Từ Dã mắng thầm một câu, lại nữa sao ?Lần thứ hai rơi vào cùng một trường hợp, nhưng cục diện lần này đã khác. Thời Hoan cố gắng nỗ lực liên lạc báo tin với anh, nhưng chưa kịp thành công xuất sắc thì đã gặp lại. Thì ra đội của Từ Dã cũng nhận được trách nhiệm mới tại chính nơi cô vừa tới. Thôi thì, gặp mặt nói rõ một lần vậy .Thế nên, lần này ông trời không trêu người có lòng nữa. Cùng nhau tiếp xúc trong việc làm, thời hạn ở cạnh nhau cũng nhiều hơn, những gì còn khúc mắc trong quá khứ cũng được mang ra tính hết một lần. Cuối cùng Từ Dã cũng thở phào nhẹ nhõm, chính do sự chờ đón của anh là xứng danh. Mặc dù lúc đó Thời Hoan bỏ đi không một lời lý giải nhưng anh luôn tin rằng cô có nguyên do .Và quả thật, sau khi biết được những gì mà Thời Hoan đã trải qua, Từ Dã không có cách nào trách cô được nữa. Một cô gái phải kiên cường đến hơn cả nào mới hoàn toàn có thể mang theo nỗi đau từ quá khứ theo từng vùng trời khói lửa mà mình đi qua cho tới tận giờ đây ?Từ Dã biết được rồi, nhất định sẽ không buông tay nữa. Cùng cô vượt qua quá khứ, nắm tay cô đi đến tương lai. Ở vùng đất biên giới khắc nghiệt này, họ cùng nhau triển khai trách nhiệm, cùng nhau đương đầu với khó khăn vất vả, cùng nhau biết được vị trí quan trọng của đối phương trong lòng mình .Câu chuyện tình yêu quen thuộc của những người ship hàng thầm lặng, lực lượng gìn giữ độc lập và tổ chức triển khai bác sĩ không biên giới. Họ đi đến những vùng đất khó khăn vất vả nhất, dùng mồ hôi và máu của mình để giữ gìn bình yên cho những số phận bấp bênh nơi đó .Tình cảm của Từ Dã và Thời Hoan đã có nền tảng từ trước do đó khi gặp lại nhau, xử lý khúc mắc nhiều năm thì còn lại chỉ là ngọt ngào. Tuy vậy, những nguy hiểm mà hai người liên tục gặp phải ở vùng đất đó mang đến một cảm xúc không quá chân thực. Nhưng dù sao, sự nỗ lực và lý tưởng của họ vẫn rất đáng ca tụng .Trong cuộc sống của anh, điều quan trọng hơn cả sinh mệnh, ngoài Tổ quốc, chính là em .Trong cuộc sống của em, sinh mệnh của anh, chính là tình yêu của em ._____

 

* Hình ảnh chỉ mang đặc thù minh hoạCre : Google / Huaban