Ngọn Sóng Tình Yêu – Chương 217
Đau, sưng và đau,
Bạn đang đọc: Ngọn Sóng Tình Yêu – Chương 217
“ Hừ … ” Bạch Nhược Hy phản ứng lại, dùng hai tay chạm vào ngực, vùng vẫy liều mạng, đấm mạnh vào cơ ngực rộng và mạnh của anh, can đảm và mạnh mẽ xoay đầu anh, nhưng môi người đàn ông như có sức hút. Khuấy chặt vào khoang miệng sâu nhất của cô, muốn ăn cô. Có một cơn đau ở môi. Bạch Nhược Hy không dễ chịu đến mức không nói được lời nào, dùng rất là vùng vẫy. Đó là sợ hãi, đau đớn và đau lòng. Nhưng hai tay của cô đã bị anh giữ lại và ấn vào bức tường trên đầu, thân thể rắn chắc đè cô giữa hai bức tường. Cô không hề cử động, hơi thở gấp gáp, và những tế bào trong khung hình cô cực kỳ kháng cự. Nước mắt từ khóe mắt chảy dài trên gò má trắng nõn. Cô muốn hét lên, thút thít chạy trốn nhưng sức của anh quá lớn, cô có nỗ lực thế nào cũng không giúp được gì. Cô khóc thút thít nhưng không thành tiếng : Đừng chạm vào em, xin anh đừng chạm vào em, anh ba … Cuối cùng, cô mất sức và suýt bị nụ hôn làm cho không thở được. Tay cô từ từ buông xuống, bàn tay cứng ngắc, không nhúc nhích để mặc anh trừng phạt cô, dụi dụi môi cô. Nụ hôn của anh thô bạo, với một đòn tiến công nguy khốn. Hình như định hôn cô cho đến chết vì tức giận mà xoa xoa cô đến chết. Mãi cho đến khi nước mắt cô chảy, anh nếm được giọt nước mắt, anh mới hơi giật mình và dừng lại. Một giây tiếp theo, miễn cưỡng buông môi. Toàn bộ không khí tràn ngập hơi thở nóng rực, hơi thở của hai người trở nên xum xê, trái tim không khỏi giao động. Bạch Nhược Hy cảm thấy môi mình hơi đau, cảm xúc bị sưng tấy, nước mắt không tự chủ chảy ra, cô cúi đầu, vùi cằm vào ngực mình, không muốn người đàn ông này nhìn thấy bộ mặt mỏng mảnh của mình. Mùi hương nam tính mạnh mẽ của anh vẫn còn lưu lại trong mũi cô. Cô nhéo thật chặt hai tay, đôi vai sắp gục xuống nặng nề. Kiều Huyền Thạc hé môi và lùi lại một bước, những gì anh thấy là Bạch Nhược Hy đang cúi đầu xuống. Luồng không khí trở nên mơ hồ và xấu hổ, và hai người họ im re. Sự phản kháng của cô khiến tâm trạng của anh trở nên tồi tệ. Giọng nói kiêng dè của Kiều Huyền Thạc rất khàn : “ Em thực sự ghét bỏ ? ” Bạch Nhược Hy cắn môi dưới, hận là không hề cắn đến chảy máu. Cô ghét bỏ ư ? Chỉ là cô ghét bản thân mình, vì cô sợ cô sẽ làm bẩn anh. Cô có thói quen thật sạch và tình cảm thật sạch cũng đặc biệt quan trọng tráng lệ. Cô đã xác lập cả đời mong ước để lại cho anh những điều tốt đẹp nhất, nhưng anh đã trọn vẹn bị cô hủy hoại, chỉ để lại cho anh cảm xúc tội lỗi. Cô chỉ hoàn toàn có thể chán ghét bản thân khi nghĩ về quá khứ. Cô sụt sịt, đưa tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt. Không khí đông đặc hòa cùng luồng không khí ép chế lòng người, Bạch Nhược Hy cảm thấy không dễ chịu, không tự do. Nhưng cô vẫn vờ vịt lãnh đạm, ngẩng đầu lên, mặc cho nụ hôn vừa ngượng ngùng vừa bị trừng phạt không dễ chịu, cô vẫn cố nặn ra một nụ cười cứng ngắc rồi nhã nhặn nói : “ Anh Kiều, từ khi ly hôn tất cả chúng ta là người lạ lẫm, anh có tin em kiện ngươi tội dâm ô ? ” “ Em kiện anh ư ? ” Kiều Huyền Thạc không khỏi cười lạnh, nhẹ giọng mỉa mai hỏi : “ Em định kiện anh với ai ? ” “ Đừng tưởng rằng anh là tướng quân, thỉ em không dám kiện, Tịch Quốc vẫn có pháp lý, nhà vua đã phạm tội như thường dân, anh … … ”
Kiều Huyền Thạc nheo lại đôi mắt lạnh lùng đột nhiên tiến lên một bước, Bạch Nhược Hy sợ tới mức ngậm miệng không dám nói.
Cô đã ở bên người đàn ông này, biết anh ta tức giận là loại khí chất nào. Nhìn vào đôi mắt lãnh đạm sâu thẳm của anh, một lúc sau cô mới mở miệng, nhắm lại, không định nói thêm nữa. Kiều Huyền Thạc đút tay vào túi, nhìn xuống cô và hỏi lại : “ Anh không muốn nợ em bất kỳ thứ gì. Vì em nói đã từng cứu anh, lần này em muốn gì ở anh ? ” Em chỉ không muốn anh ở cùng với Doãn Nhụy. ” Bạch Nhược Hy bực tức, nắm chặt tay tức giận nhìn anh. Đôi mắt của Kiều Huyền Thạc chìm xuống và dừng lại. Bạch Nhược Hy lo ngại vén tóc bên tai, cô có chút áy náy khi bị ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn thấy, cô liếc mắt đưa tình khắp nơi. Sợ anh hiểu nhầm mình, cô lo ngại lý giải : “ Anh đừng hiểu nhầm, em không ghen, cũng không phải là còn tình cảm với anh. Em chỉ nghĩ Doãn Nhụy cô ấy không xứng danh với anh. ” “ Tại sao nhiều năm như vậy mà em không nói ra ? ” “ Em nghĩ đó là một yếu tố nhỏ và không cần phải nói, nhưng em không khi nào ngờ rằng Doãn Nhụy lấy chuyện này ra để đòi báo đáp. Cô ấy đã ở đó và đã giúp, nhưng chỉ là giúp gọi xe cấp cứu. Vì vậy, anh nghĩ rằng anh nợ cô ấy bất kể điều gì. ” ” … ” Bạch Nhược Hy dừng lại, nuốt nước bọt một cách lo ngại, và chậm rãi nói : ” Còn có chuyện em bị Đường Lập Đức đưa lên máy bay, em không biết anh có phát hiện ra không, nhưng Doãn Nhụy đã sắp xếp để Đường Lập Đức thao tác này. Lập Đức đã thú nhận tổng thể với em. ” ” … ” Lông mày rậm của Kiều Huyền cau lại thật sâu, và anh tĩnh mịch nhìn cô. Đôi mắt khó lường khiến người ta không hề nhìn thấu. Bạch Nhược Hy thở dài, ngước mắt lên nhìn anh, sau đó liếc mắt sang chỗ khác, trong lòng rất xúc động : “ Là vợ cũ, em mong anh niềm hạnh phúc, Doãn Nhụy thật sự không thích hợp với anh. ” Đây là trò đùa nực cười nhất mà Kiều Huyền Thạc từng nghe. Anh hừ lạnh một tiếng, trong lòng mơ hồ có chút tức giận. Hạnh phúc ư ? Cô có tư cách gì để mong anh niềm hạnh phúc ? “ Em … ” Giọng nói lạnh nhạt của anh vừa thốt ra một âm điệu, một giọng nữ cách đó không xa đã cắt ngang lời anh. “ Huyền Thạc. ” Bạch Nhược Hy nhìn về hướng phát ra lời nói. Nhìn thấy Doãn Nhụy đi tới, sắc mặt tối sầm lại, hai mắt u ám và sầm uất. Doãn Nhụy nặn ra một nụ cười vô hại, giẫm lên giày cao gót, lôi chiếc váy dạ hội xinh đẹp của cô qua : “ Huyền Thạc, tiệc tàn rồi, em tìm anh khắp nơi. ” Đôi mắt lạnh nhạt của Kiều Huyền Thạc lóe lên tia chán ghét khó lường, khóe mắt anh liếc nhìn Doãn Nhụy và lặng lẽ nhìn Bạch Nhược Hy. Một giây, hai giây … Thời gian từng chút một trôi qua, Doãn Nhụy đứng một bên lo ngại nhìn Kiều Huyền Thạc, trong khi ánh mắt của Huyền Thạc có vẻ như dán chặt vào mặt Nhược Hy. Bạch Nhược Hy nhìn Daoxn Nhụy bằng ánh mắt phẫn uất, sắc mặt trở nên khó coi. Thời gian trở nên yên bình, không khí ngừng hoạt động vào lúc này, và tình hình trở nên bế tắc. Bạch Nhược Hy là người tiên phong phá vỡ thế bế tắc, ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, nói nhỏ : “ Tất cả những gì em đang nói đều là thực sự, anh phải tâm lý kỹ càng. ” Đôi mắt của Kiều Huyền Thạc tối sầm lại, quay người không nói một lời, đi về phía Doãn Nhụy. Bạch Nhược Hy lo ngại nhìn anh, và Doãn Nhụy cũng có vẻ như lo ngại. Tuy nhiên, Huyền Thạc bước đến chỗ Doãn Nhụy và giật mình nắm tay kéo cô ra ngoài. Doãn Nhụy nhìn Kiều Huyền Thạc một cách âu yếm, sững sờ một lúc, sau đó quay lại nhìn Bạch Nhược Hy bằng một nụ cười tự mãn.
Nhìn bóng lưng hai người bọn họ rời đi, Bạch Nhược Hy sửng sốt, lửa giận trong lòng sôi trào, nắm chặt tay, gần như thở không ra hơi.
Khoảnh khắc đó, đôi mắt cô ướt át, cắn chặt môi dưới của mình mà lẩm bẩm chửi rủa : “ Kiều Huyền Thạc, anh là đồ ngu, đồ ngu mà. ” “ Đầu của anh bị lừa đá, bị té giếng, bị yểm bùa rồi mà. Thật là tức chết mà. ”
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Tình Yêu Giới Tính






