Nghệ thuật nói bật của văn bản Tôi đi học
Nội dung chính
Bạn đang đọc: Nghệ thuật nói bật của văn bản Tôi đi học
- Phân tích truyện ngắnTôi đi học
- Cảm nghĩ về văn bản Tôi đi học
- Video liên quan
- lý thuyết
- trắc nghiệm
- hỏi đáp
- bài tập sgk
Qua văn bản tôi đi học, hãy khái quát những nét điển hình nổi bật về ý nghĩa, nghệ thuật của bài văn
Bài 1: Đọc và trả lời các câu hỏi sau
Câu 1 : Mục đích của thể chiếu khi viết ra là gì ?Câu 2 : ” Chiếu dời đô ” được sáng tác năm nào ?Câu 3 : Bố cục của bài ” Chiếu dời đô ” gồm mấy phầnCâu 4 : Ý nào nói đúng nhất đặc thù nghệ thuật điển hình nổi bật của áng văn chính luận ” Chiếu dời đô ” ?Câu 5 : Phương thức miêu tả chính của văn bản ” Chiếu dời đô ” là gì ?Câu 6 : Nội dung của văn bản ” Chiếu dời đô ” ?Câu 7 : Câu ” Trẫm rất đâu xót về việc đó, không hề không dời đổi. ” xét theo mục tiêu nói thuộc kiểu câu nào ? Thuộc kiểu hành vi nói nào ?Câu 8 : Tìm câu văn trực tiếp bày tỏ nỗi lòng của Lí Công Uẩn trong văn bảnCâu 9 : Ttừ “ thắng địa ” trong “ Chiếu dời đô ” nghĩa là gì ?
Bài 2: Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi
” Chiếc smartphone đã trở thành một ô cửa nhỏ dẫn người ta thoát khỏi sự buồn chán của bản thân và cái rung nhẹ báo tin có thông tin mới của nó khi nào cũng đầy hứa hẹn. Nhưng càng liên kết, càng trực tuyến, thì cái đám đông rộn ràng kia lại càng làm tất cả chúng ta đơn độc hơn. Chỗ này like, chỗ kia một cái mặt cười, khắp nơi là những câu nói cụt lủn, phần nhiều những tương tác trên mạng hời hợt và vội vã. Càng bận rộn để tiếp xúc nhiều thì tất cả chúng ta lại càng không có gì để nói trong mỗi tiếp xúc. Ngược với cảm xúc đầy đặn, được bồi đắp khi tất cả chúng ta đứng trước vạn vật thiên nhiên hay một tác phẩm nghệ thuật lớn, trên mạng xã hội ta bị trộn lẫn, bứt rứt và nghen tị với đời sống của người khác như một người đói khát nhìn một bữa tiệc linh đình qua hành lang cửa số mà không hề bỏ đi. Đêm khuya, khi những chấm xanh trên list friend từ từ tắt, người ta cuộn xuống cái news feed để hòng tìm một status bị bỏ sót, một cứu rỗi lê dài vài giây, một cái nhìn qua lỗ khoá và đời sống của một người lạ lẫm, để làm tê liệt cảm xúc trống rỗng. “Câu 1 : Nêu phương pháp diễn đạt của đoạn trích trênCâu 2 : Tìm và nghiên cứu và phân tích câu ghép có trong đoạnCâu 3 : Theo tác giả, chiếc smartphone đem đến cho con người những quyền lợi và sống sót gì ?Câu 4 : Tại sao tác giả cho rằng những thưởng thức trên mạng xã hội sẽ ” ngược với cảm xúc đầy đặn, được bồi đắp khi tất cả chúng ta đứng trước vạn vật thiên nhiên hay một tác phẩm nghệ thuật lớn “Câu 5 : Qua những cảnh báo nhắc nhở trong đoạn trích, em rút ra bài học kinh nghiệm gì cho bản thân ?Câu 6 : Thói quen sử dụng những thiết bị mưu trí một cách tràn ngập đang gây ra những ” công dụng ngược ” cho con người, đặc biệt quan trọng là giới trẻ. Hãy trình diễn tâm lý của em về yếu tố sử dụng những thiết bị điện tử mưu trí của học viên lúc bấy giờ .# Cảm ơn mn
17/08/2020 563Câu hỏi Đáp án và giải thuật Ôn tập triết lýĐáp án và lời giảiđáp án đúng : CĐặc sắc nghệ thuật của truyện ngắn ” Tôi đi học ” là truyện được bố cục tổng quan theo dòng hồi tưởng, cảm nghĩ của nhân vật ” tôi ” theo trình tự thời hạn của buổi tựu trường và sự tích hợp hài hoà giữa kể, miêu tả với thể hiện tâm trạng cảm hứng .
Soạn văn 8 tập 1 ngắn nhất Soạn văn 8 tập 2 ngắn nhất Bài soạn văn lớp 8 siêu ngắn Câu hỏi xoay quanh Địa lý 8 Giải VNEN tiếng Anh 8 tập 1 Giải VNEN tiếng Anh 8 tập 2 Giải môn Giáo dục đào tạo công dân lớp 8 Câu hỏi : Biện pháp tu từ trong bài Tôi đi học
Trả lời :
Biện pháp nghệ thuật so sánh : miêu tả cảm hứng và tâm trạng nhân vật :
+ Những cảm xúc trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa khung trời quang đãng .
+ Ý nghĩ ấy thoáng qua trong trí tôi nhẹ nhàng như một làn mây lướt ngang trên ngọn núi .
+ Họ như con chim con đứng bên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e sợ .
Ngoài ra, các em cùng Top lời giải tìm hiểu thêm về văn bản Tôi đi học nhé!
Phân tích truyện ngắnTôi đi học
Tôi đi học là truyện ngắn giàu chất trữ tình của nhà văn Thanh Tịnh. Truyện không đi vào những biến cố, những xung đột xã hội nóng bức mà đó là những cung bậc cảm hứng khác nhau của nhân vật tôi trong ngày tiên phong đến trường. Câu chuyện do đó mặc dầu nhẹ nhàng nhưng vẫn vô cùng sâu lắng, in những dấu ấn đậm nét trong lòng người đọc .
Câu chuyện được mở màn bằng khoảng trống thấm đẫm chất thu, khoảng trống của tiếng trống khai giảng, của những ngày cắp sách đến trường : “ hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại náo nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường ”. Từ những ngày của hiện tại, nhân vật tôi nôn nao nhớ về quá khứ, nhớ về ngày tiên phong đến trường của mình. Sự đổi khác cả về tâm trạng và nhận thức của nhân vật tôi diễn ra theo từng chặng, tương thích với cách đọc và tư duy của những bạn nhỏ, nhưng vẫn khiến người lớn thấy xúc động vì được sống lại những cảm xúc về ngày tiên phong đến trường của mình .
Sự đổi khác ấy trước hết là ở cảm xúc về con đường đến trường : “ con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều biến hóa, vì chính lòng tôi đang có sự biến hóa lớn : ngày hôm nay tôi đi học ”. Nhân vật tôi tự thấy bản thân đã đổi khác, đã trưởng thành, vì thế không chỉ khung cảnh biến hóa mà ngay cả những hoạt động giải trí hàng ngày của cậu như thả diều hay ra đồng nô đùa với chúng bạn đã không còn nữa. Trong nhận thức non nớt của mình, cậu bé nhận rằng bản thân đã sẵn sàng chuẩn bị bước vào ngưỡng cửa mới của cuộc sống, mình đã khôn lớn và trưởng thành hơn .
Trong bộ quần áo vải dù đen được mẹ bị chu đáo chuẩn bị sẵn sàng, cậu thấy mình sang trọng và quý phái và đứng đắn hơn. Tác giả đã thật tinh xảo khi dùng hai từ “ sang chảnh ” “ đứng đắn ” để miêu tả tâm trạng, sự trưởng thành của nhân vật tôi. Hành trình biến hóa nhận thức còn được bộc lộ trong hành vi rất là đáng yêu của cậu bé, cậu cầm hai quyển vở trên tay đã thấy nặng nhưng còn nhu yếu “ mẹ đưa bút thước cho con cầm ” với ý nghĩ ngây thơ “ chắc chỉ người thạo mới cầm nổi bút thước ”. Ý nghĩ non nớt có chút buồn cười nhưng cũng thật đáng trân trọng của cậu bé .
Khi đến trường là một chuỗi những cung bậc cảm hứng khác nhau, cho thấy cậu bé là một người có tâm hồn tinh xảo, nhạy cảm. Trước sân trường Mĩ Lí rậm rạp người, ai cũng quần áo tươm tất, khuôn mặt vui tươi, sáng sủa, khiến cậu bé đâm ra lúng túng vẩn vơ. Có lẽ đây là cảm xúc của bất kể ai vào ngày tiên phong đến trường, cảm xúc đơn độc, lạc lõng, vừa muốn hòa cùng mọi người mà lại vừa lo ngại, sợ hãi. Nhưng đâu chỉ có cậu bé, những người bạn như cậu cũng như những chú chim non đứng nép bên người thân trong gia đình .
Khi đứng trước sân trường cảm xúc “ chơ vơ ” lại dấy lên. Rồi khi được thầy thống đốc gọi tên nhân vật tôi giật mình, lúng túng, quả tim như ngừng đập. Và đáng yêu nhất chính là lúc cậu bé bất giác òa khóc lên nức nở khi sắp phải chia tay mẹ để vào lớp học. Cậu bé được bước vào một quốc tế mới, rời xa quốc tế quen thuộc có mẹ ở bên chăm nom, đùm bọc .
vBước vào lớp học là cảm xúc vừa lạ lẫm, vừa thân thiện, vừa ngỡ ngàng nhưng cũng rất tự tin. Nhân vật tôi cảm thấy mùi hương lạ xông lên trong lớp, mọi thứ xung quanh đều lạ, tự nhận chỗ ngồi làm của riêng, ngay cả người bạn lần tiên phong gặp cũng không hề có cảm xúc lạ lẫm. Nhân vật tôi đã tái hiện một cách rất đầy đủ, chân thực những cung bậc cảm hứng khác nhau về ngày tiên phong đến trường. Một cách thật tự nhiên, mỗi tất cả chúng ta có vẻ như cũng được sống lại bầu không khí của ngày tựu trường tiên phong ấy .
Tác phẩm không chỉ đề cập đến cung bậc cảm hứng về ngày đầu đến trường của những bạn nhỏ mà còn cho người đọc thấy chân dung của bậc cha mẹ, của thầy cô để làm bật lên tầm quan trọng của giáo dục với thế hệ trẻ. Phụ huynh sẵn sàng chuẩn bị chu đáo cho con trẻ vào ngày tựu trường : quần áo, sách vở tươm tất ; cầm đồ dùng học tập giúp con ; tham gia buổi khai giảng của con. Các thầy cô rất là tận tình, nhân hậu, thánh thiện với những em học viên, đặc biệt quan trọng là với những bạn học viên mới. Thầy hiệu trưởng nhã nhặn, bao dung, nhìn học viên bằng cặp mắt nhân hậu, khuyên nhủ, động viên những em : “ Các em đừng khóc. Trưa nay những em còn được về nhà cơ mà. Và ngày mai lại được nghỉ cả ngày nữa ”. Qua câu nói ta thấy được thầy hiệu trưởng là người am hiểu tâm lí trẻ nhỏ lần đầu tới lớp, chưa quen với việc học. Những lời động viên của thầy giúp những đứa trẻ bớt lo ngại và vững tâm hơn. Còn thầy giáo trẻ là người vui tính, giàu tình yêu thương, khuôn mặt luôn tươi cười, ân cần với những em .
Tác phẩm đã kiến thiết xây dựng một trường hợp truyện thật đặc biệt quan trọng – ngày tiên phong đến trường với biết bao xúc cảm, tâm trạng về dấu mốc quan trọng trong cuộc sống mỗi người. Kết cấu câu truyện tương thích : theo dòng hồi tưởng. Kết hợp linh động những phương pháp miêu tả tự sự, miêu tả, biểu cảm miêu tả khá đầy đủ và hợp lý những cung bậc cảm hứng nhân vật. Ngôn ngữ nhẹ nhàng, sâu lắng, giọng văn thơ mộng, mềm mịn và mượt mà, tinh xảo .
Với ngôn từ kể chuyện tự nhiên, nhẹ nhàng, giàu chất thơ, tác phẩm đã làm sống dậy những cung bậc xúc cảm về ngày tiên phong đến trường. Buổi tựu trường sẽ là kỉ niệm ghi dấu ấn sâu đậm nhất trong lòng mỗi người. Đồng thời cũng nhận thấy vai trò, tầm quan trọng của giáo dục so với thế hệ tương lai .
Cảm nghĩ về văn bản Tôi đi học
Tôi đi họclà truyện ngắn của nhà văn Thanh Tịnh, in trong tập Quê mẹ và được xuất bản năm 1941. Đây là một truyện ngắn biểu lộ rất rất đầy đủ phong thái sáng tác của tác giả : đậm đà chất trữ tình, đằm thắm, êm dịu, trong trẻo và tràn trề chất thơ. Truyện đã bộc lộ một cách xúc động tâm trạng bồn chồn, cảm xúc kinh ngạc của nhân vật tôi, chú bé được mẹ đưa đến trường lần tiên phong trong ngày tựu trường .
Cảm xúc mở màn được khơi nguồn từ hiện tại với cảnh lá rụng vào cuối thu. Đó là một buổi ban mai đầy sương thu và gió lạnh : Buổi tựu trường rất lâu rồi ấy thật đáng nhớ, cậu con trai nhỏ xíu được mẹ âu yếm nắm tay tôi dẫn đi. Con đường đi đến trường là con đường làng dài và hẹp vốn đã quen đi lại lắm lần nhưng tự nhiên chú bé thấy lạ. Cảnh vật quê nhà hình như đều biến hóa bởi lẽ vì chính lòng tôi đang có sự biến hóa lớn : Chú bé bảy tám tuổi cảm thấy mình đã khôn, không còn chơi bời lêu lổng lội qua sông thả diều như thằng Quý và không đi ra đồng nô đùa như thằng Sơn nữa .
Làm sao quên được buổi tựu trường rất lâu rồi đó. Chú bé cảm thấy mình sang chảnh và đứng đắn khi được mặc chiếc áo vải dù đen dài, cầm trong tay hai quyển vở mới. Chú thêm cảnh mấy cậu học trò bằng tuổi mình áo quần tươm tất, nhí nhảnh gọi tên nhau hay trao sách vở cho nhau xem. Chỉ cầm hai quyển vở mới, dù tay ghì thật chặt mà chú vẫn cảm thấy nặng, rồi một quyển vở Xệch ra và chênh đầu chúi xuống đất. Nhìn thấy mấy cậu ôm sách vở nhiều lại còn kèm cả bút thước nữa, chú ngây thơ nghĩ chắc chỉ người thạo mới cầm nổi bút thước. Ý nghĩ, tâm ý ấy của nhân vật tôi đã thoáng qua trí nhớ của mình một cách nhẹ nhàng như một làn mây lướt ngang trên ngọn núi. Hình ảnh so sánh duyên dáng quá, không hề sáo mòn, công thức : so sánh cái ý nghĩ chắc chỉ người thạo mới cầm nổi bút thước được so sánh với làn mây lướt ngang trên ngọn núi đã làm điển hình nổi bật ý nghĩ non nớt và ngây thơ trong sáng của nhân vật tôi .
Khi đứng trước ngôi trường, chú bé càng bồn chồn, kinh ngạc. Chú kinh ngạc trước cảnh đông vui dầy đặc cả người trước sân trường ; ai cũng áo quần thật sạch, khuôn mặt vui mắt sáng sủa. Chú đã từng đi bẫy chim quyên với thằng Minh, và ghé lại trường một lần, đi quanh những lớp, cảm thấy trường lạ lẫm, cao ráo và thật sạch hơn những nhà trong làng. Thế mà buổi tựu trường thời điểm ngày hôm nay, chú cảm thấy trường Mỹ Lí của mình vừa xinh xắn vừa oai nghiêm như cái đình làng Hòa ấp. Đứng giữa sân trường rộng, chú bé đâm ra sợ hãi vẩn Vơ. Phải chăng tâm trạng bồi hồi, kinh ngạc là rất thực, rất nổi bật so với tuổi thơ trong buổi tựu trường tiên phong trong đời mình .
Chú bé cũng như những học trò khác kinh ngạc đứng nép bên người thân trong gia đình, con chim đứng bên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng, e sợ. Hình ảnh so sánh rực rỡ quá ! Tâm trạng vừa khao khát học tập, tham vọng bay tới những chân trời xa. Chân trời tham vọng và kỳ vọng đã hiện về trong tâm tưởng của tuổi thơ trong buổi tựu trường .
Tiếng trống trường, tiếng trống trường ngày khai giảng tiếng trống dù ở đâu và bất kỳ thời nào cũng gây chấn động, bồn chồn kỳ lạ. Hồi trông trường của trường Mỹ Lí đã thúc vang dội cả lòng chú bé. Khi học viên xếp hàng vào lớp, chú cảm thấy mình chơ vơ. Và tổng thể học trò đều khởi đầu vụng về lúng túng. Tưởng như không đi mà bị kéo dìu tới trước. Co chân rồi duỗi chân, cứ dềnh dàng mãi. Toàn thân thì run run theo nhịp bước rộn ràng trong những lớp. Và khi ông đốc gọi tên, khi ông đốc nói …, những em học trò vào lớp Năm đã lúng túng … càng lúng túng hơn. Nhiều em ôm mặt khóc, nhiều em thút thít. Riêng chú bé thì cố bàn tay dịu dàng êm ả đẩy tôi tới trước nhưng vẫn dúi đầu vào lòng mẹ tôi khóc nức nở. Có khi nào, chú quên được cái bàn tay yêu thương của mẹ vuốt nhẹ lên tóc mình. Tuy vậy, chú bé khi xếp hàng vào lớp Năm, được thầy giáo trẻ tuổi tươi cười đứng đón ở cửa lớp, nhưng chú vẫn cảm thấy một mình : trong thời thơ ấu tôi chưa lần nào thấy xa mẹ tôi như lần này .
Cảm xúc hồi hộp bâng khuâng dâng lên man mác trong lòng khi ngồi trong lớp, cảm thấy một mùi hương lạ xông lên. Chú thấy lạ và hay hay những hình treo trên tường. Chú nhìn ra ghế và lạm nhận đó là vật của riêng mình, nhìn người bạn tí hon ngồi cạnh không cảm thấy xa lạ mà quyến luyến tự nhiên… Có lúc chú đưa mắt thèm thuồng một cánh chim… Chú vòng tay lên bàn lẩm nhẩm đánh vần bài viết tập Tôi đi học. Tiếng phấn của thầy giáo đã đưa chú trở về thực tế.
Bằng trang hồi ức của mình, Thanh Tịnh đã miêu tả những kỷ niệm, những diễn biến tâm trạng hoảng sợ, cảm xúc kinh ngạc của nhân vật “ tôi ” trong buổi tựu trường theo trình tự thời hạn, khoảng trống : lúc đầu là buổi sớm mai mẹ dẫn đi trên con đường làng, sau đó là lúc đứng giữa sân trường, một hồi trống vang lên, nghe ông đốc đọc tên và dặn dò, ở đầu cuối là khi thầy giáo trẻ đưa vào lớp .
Tôi đi học là trang văn đầy chất thơ, chất thơ của kỷ niệm thời thơ ấu ngày tựu trường. Chất thơ ở giọng văn nhẹ nhàng, truyền cảm. Chất thơ ở sự ngọt ngào và khơi gợi tâm hồn kí ức thời cắp sách trong mỗi tất cả chúng ta. Tôi đi học là một tiếng lòng man mác, bâng khuâng của một thời để nhớ, một thời để yêu. Kỷ niệm ấy rất đẹp và thâm thúy, vì vậy sau này Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường .
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Thủ Tục






