Muốn dừng suy nghĩ bỏ chồng

Tôi cưới chồng năm 21 tuổi, đến giờ được 19 năm. Đối với chồng tôi, đời sống mái ấm gia đình như giờ là viên mãn, nhưng …Tôi lại có tâm lý muốn bỏ chồng, không biết làm sao gạt khỏi đầu tâm lý ấy. Tôi không đẹp điển hình nổi bật nhưng trẻ so với tuổi, không son phấn quần áo hàng hiệu cao cấp mà vẫn nhẹ nhàng, gọn gàng. Lương chúng tôi ngang nhau, thu nhập cả hai ở mức khá so với mặt phẳng chung. Cơm nước tôi và mẹ chồng lo, chồng làm một vài việc như chạy máy rửa chén, máy giặt, đổ rác … Con khá ngoan, việc ăn, ngủ, học hay đau ốm của con chỉ tôi lo. Chồng chơi với con và đưa đi học. Chuyện chăn gối của chúng tôi hòa hợp .Nhìn ngoài vào, đời sống chúng tôi êm đềm nhưng tôi không dung hòa được với chồng và dần bị ức chế. Những năm sống với chồng, tôi gặp không ít biến cố. Chồng và mẹ chồng luôn bảo tôi rằng mái ấm gia đình nào cũng có chuyện, nhưng khi có biến cố chỉ mình tôi đi qua nó rất khó khăn vất vả. Tôi đơn độc về mặt cảm hứng vì không có mái ấm gia đình ở gần. Với chồng và mẹ chồng, mỗi việc xảy ra đều đẩy lỗi về phía tôi, nguyên do là tôi kém cư xử hoặc gián tiếp gây chuyện .

Tôi rất cố gắng để sống, làm việc và chăm con nhưng dần bị mất ngủ và đau bao tử kinh niên. Tôi cố nói chuyện và cả viết thư gửi chồng nhiều lần về những vấn đề của mình, những điều giận chồng. Tôi thường chỉ nhận được sự im lặng tròn trĩnh hoặc bị chồng mắng không sáng suốt, thiếu logic, ít khi được cảm thông. Chồng đưa lý do rằng tôi học nghệ thuật từ bé nên cảm tính, rồi bảo gia đình tôi khá giả nên vợ không biết bươn chải.

>> Muốn bỏ chồng mà không đủ can đảm và mạnh mẽỞ tuổi 40, tôi thấy mình kiệt quệ về sức khỏe thể chất lẫn niềm tin. Nhìn xung quanh tôi tự hỏi phụ nữ có phải ai cũng sống chỉ cần mái ấm gia đình yên ổn là đủ ? Tôi có đang tham lam, mong ước quá nhiều ? Tôi thừa nhận mình từ cô gái trẻ nhút nhát, dịu dàng êm ả, vụng về đã thành người phụ nữ can đảm và mạnh mẽ lẫn lãnh đạm như giờ đều nhờ chồng và nhà chồng. Qua những sóng gió tôi đã vững vàng rất nhiều nhưng nó khiến tôi bận lòng. Có những điều tôi mong ước mà đều không được theo ý mình. Dần dà tôi không còn muốn đấu tranh cho điều mình muốn trong mái ấm gia đình nữa .Tôi bỗng mơ ước những điều hão huyền, muốn có căn nhà dù nhỏ bé cũng được nhưng là của mình chứ không phải nhà như mong muốn chồng. Tôi muốn trang hoàng nhà theo ý mình, không phải chú ý chồng và mẹ chồng. Tôi mơ được mua đồ vật trong nhà dù đơn thuần nhưng theo ý mình, được sử dụng tiền kiếm ra theo sở trường thích nghi cá thể chứ không phải bị mắng mỗi tháng khi tiêu tốn lẹm ít tiền ( dù chỉ mua vật dụng cho con hoặc thi thoảng sắm cái gì đó mới ). Tôi muốn dùng một phần tiền mình kiếm ra để dắt con đi du lịch thật nhiều thay vì góp vốn đầu tư hết vào tuổi già như chồng thống kê giám sát. Tôi muốn thao tác mình thích mà không phải nghe chồng cằn nhằn rằng ” coi chừng già sẽ thất nghiệp với cái nghề đó ” .Năm ngoái bố mất bất thần, tôi nhìn lại cuộc sống mình rất lâu. Bố cả đời bươn chải, đến cuối chẳng hưởng được gì cứ thế mà đi. Suốt 21 năm rời mái ấm gia đình đi học rồi lấy chồng, tôi chẳng ở thêm với cha mẹ được ngày nào. Tôi từng tham vọng mày mò quốc tế, đi thật nhiều nơi, được hiểu những nền văn hóa truyền thống khác nhau. Mọi người bảo tôi điên, mái ấm gia đình đang yên ổn lại muốn ly hôn. Chồng tôi mạnh khỏe, phong độ, việc làm đang đà tăng trưởng, nhà cửa không thay đổi, con cháu ngoan ngoãn đang tuổi lớn, chồng hứa kinh tế tài chính tốt hơn sẽ đưa mái ấm gia đình đi chơi nhiều hơn .

Tôi từng có mong muốn ly hôn từ những ngày bị chồng mắng hay ngăn cản làm những việc bản thân thực sự để tâm. Rồi những khi ấy gia đình nhỏ đều có vấn đề như công việc của chồng, nhà cửa, tài chính. Tôi không nỡ bỏ lại anh với khó khăn mà ly hôn, dù sao vợ chồng hoạn nạn cũng nên có nhau. Giờ là lúc chồng ổn định nhất, mẹ chồng đang khỏe mạnh, tôi thấy mình không cần phải lo lắng gì cho anh nữa nên muốn ly hôn.

Tôi chỉ lăn tăn về con. Chồng luôn dùng con để dọa tôi, nói tôi ích kỷ, chỉ nghĩ cho mình mà không biết nghĩ cho con. Con còn bé, khi nghe tôi nói muốn ly hôn, con đã khóc và nói không muốn. Đề cập một lần rồi tôi không dám hỏi con lần thứ hai. Tôi biết nếu ly hôn con sẽ phải chịu rất nhiều áp lực đè nén .>> Ngày nào tôi cũng nghĩ phải bỏ chồng mới niềm hạnh phúcTôi từng đi gặp vài bác sĩ tâm ý, đọc một số ít sách phật pháp và tâm ý trị liệu. Tôi cố nghĩ mình cứ liên tục sống thế này vì 40 tuổi rồi, cũng không tính việc lập mái ấm gia đình khác hay yêu đương gì nữa, sẽ sống yên ổn để tăng trưởng nội tâm. Gần đây tôi cảm xúc liên tục thế này sẽ không sống lâu được như chồng nói để tăng trưởng bản thân hay hưởng tuổi già. Những lần chồng mắng tôi cảm xúc bất lực, có lúc nghĩ tới chuyện khù khờ .Tôi không biết mình nên san sẻ với ai để hoàn toàn có thể nhìn khách quan về thực trạng này. Tôi không hề vào chùa ở một thời hạn vì còn cần lương và việc làm, rồi con cháu cần được chăm nom. Tôi cũng không muốn chết, sau khi bố mất tôi muốn mình phải sống thật tốt để không phụ công sinh thành của cha mẹ .

Tôi không biết nên nghĩ thế nào để thông suốt. Mong bạn đọc chia sẻ cùng tôi.

Như

Độc giả gọi vào số 024 7300 8899 ( máy lẻ 4529 ) trong giờ hành chính để được tương hỗ, giải đáp vướng mắc