Lời cầu hôn khiếm nhã – Jacqueline Baird ~ Đọc Truyện Lãng Mạn Hoàn: Loi cau hon khiem nha – Jacqueline Baird

Lời cầu hôn khiếm nhã

[Lãng mạn] Lời cầu hôn khiếm nhã (Dishonourable Proposal) – Jacqueline Baird

Quy định của box Tiểu thuyết phương Tây

List Tiểu Thuyết Việt Nam hoàn

List truyện Phương Tây hoàn + Ebook .

List truyện phương Tây hoàn theo tên tác giả


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 11 bài ]  Chuyển đến trang 
1,2,3,4Trang sau

Lời cầu hôn khiếm nhã – Jacqueline Baird

 

Có bài mới 22.02.2018, 16:32
Hình đại diện của thành viên

Nminhngoc1012V.I.PV.I.P

  Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 35935
Được thanks: 5958 lần
Điểm: 9.62
02.05.2014, 01 : 3634359355958 lần

10Có bài mới [Lãng mạn] Lời cầu hôn khiếm nhã (Dishonourable Proposal) – Jacqueline Baird – Điểm:Đang tải Player đọc truyện …
Tốc độ đọc truyện: 0.90 x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

LỜI CẦU HÔN KHIẾM NHÃ

images

Nguyên tác: Dishonourable Proposal
Tác giả: Jacqueline Baird
Người dịch: Hanghulis
Nguồn: TVE –  Người sưu tầm: Phạm Minh Trang
Người chia sẻ: vnzcamak159Nguyên tác : Dishonourable ProposalTác giả : Jacqueline BairdNgười dịch : HanghulisNguồn : TVE – Người sưu tầm : Phạm Minh TrangNgười san sẻ : vnzcamak159

Giới thiệu

Sự thích thú được đặt lên trên công việc.

Không còn sự đam mê như khi còn ở lứa tuổi teen nữa, tình yêu của Katy dành cho Jake Granton cũng chân thật như trái tim tan vỡ, khô héo bởi sự phản bội của anh. Sau 4 năm trong ngành người mẫu, cùng với sự chú ý từ những người đàn ông mà một phụ nữ có thể mong muốn, cô thật sự tin chắc với bản thân mình rằng cô đã loại bỏ được anh ta ra khỏi tâm trí.

Nhưng khi cô rời khỏi ánh đèn sân khấu và tham gia vào công việc kinh doanh của gia đình, Jake vẫn đang chờ đợi cô, nụ hôn chiếm hữu của anh đã quyến rũ cô vào vô vàng những khao khát đau đớn. Tin đồn về anh như là một doanh nhân đầy nhẫn tâm, mà lời đề nghị của anh là tất cả sự đe dọa: trở thành tình nhân của anh hay công ty của cô sẽ phải hứng chịu hậu quả.

Khi Katy Meldenton tự nguyện nhận lời hẹn dùng bữa tối như là phần thưởng tại một buổi đấu giá từ thiện, cô đã không mong đợi rằng người ra giá cao nhất lại là Jake Granton_người đàn ông đã tàn nhẫn hủy hoại giấc mơ hạnh phúc của cô khi cô chỉ mới 18 tuổi. Jake vẫn còn sức mạnh để biến cuộc sống của Katy trở thành địa ngục, và anh ta có ý định sử dụng nó. Khi anh muốn kết hôn cùng cô-nhưng bây giờ Katy không có sự lựa chọn nào khác ngoại việc chấp nhận một Jake hoàn toàn mới và một loại cầu hôn rất… khác lạ…

Tác giả

Jacqueline Baird là tác giả nổi tiếng chuyên viết tiểu thuyết lãng mạn của Anh, với hơn 30 tác phẩm kể từ năm 1988. Jacqueline Baird sinh ngày 1 tháng 4 tại một ngôi làng nhỏ ở Northumbria, Anh. Sau khi tốt nghiệp Đại học Oxford, bà gia nhập cơ quan công vụ tại Post Office department. Một số tác phẩm của bà: Sự Trả Thù Đầy Đam Mê (A Most Passionate Revenge), Dark Desiring, Shattered Trust, Lời cầu hôn khiếm nhã (Dishonourable Proposal)…
Sự thú vị được đặt lên trên việc làm. Không còn sự đam mê như khi còn ở lứa tuổi teen nữa, tình yêu của Katy dành cho Jake Granton cũng chân thực như trái tim tan vỡ, khô héo bởi sự phản bội của anh. Sau 4 năm trong ngành người mẫu, cùng với sự quan tâm từ những người đàn ông mà một phụ nữ hoàn toàn có thể mong ước, cô thật sự tin chắc với bản thân mình rằng cô đã vô hiệu được anh ta ra khỏi tâm lý. Nhưng khi cô rời khỏi ánh đèn sân khấu và tham gia vào việc làm kinh doanh thương mại của mái ấm gia đình, Jake vẫn đang chờ đón cô, nụ hôn chiếm hữu của anh đã điệu đàng cô vào vô vàng những khao khát đau đớn. Tin đồn về anh như thể một người kinh doanh đầy nhẫn tâm, mà lời đề xuất của anh là tổng thể sự rình rập đe dọa : trở thành tình nhân của anh hay công ty của cô sẽ phải hứng chịu hậu quả. Khi Katy Meldenton tự nguyện nhận lời hẹn dùng bữa tối như thể phần thưởng tại một buổi đấu giá từ thiện, cô đã không mong đợi rằng người ra giá cao nhất lại là Jake Granton_người đàn ông đã tàn ác hủy hoại giấc mơ niềm hạnh phúc của cô khi cô chỉ mới 18 tuổi. Jake vẫn còn sức mạnh để biến đời sống của Katy trở thành âm ti, và anh ta có dự tính sử dụng nó. Khi anh muốn kết hôn cùng cô-nhưng giờ đây Katy không có sự lựa chọn nào khác ngoại việc gật đầu một Jake trọn vẹn mới và một loại cầu hôn rất … khác lạ … Jacqueline Baird là tác giả nổi tiếng chuyên viết tiểu thuyết lãng mạn của Anh, với hơn 30 tác phẩm kể từ năm 1988. Jacqueline Baird sinh ngày 1 tháng 4 tại một ngôi làng nhỏ ở Northumbria, Anh. Sau khi tốt nghiệp Đại học Oxford, bà gia nhập cơ quan công vụ tại Post Office department. Một số tác phẩm của bà : Sự Trả Thù Đầy Đam Mê ( A Most Passionate Revenge ), Dark Desiring, Shattered Trust, Lời cầu hôn khiếm nhã ( Dishonourable Proposal ) …

Tìm kiếm với từ khoá :

Được thanks
            Share
Xem thông tin cá nhân

     

Có bài mới 22.02.2018, 16:32
Hình đại diện của thành viên

Nminhngoc1012V.I.PV.I.P

  Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 35935
Được thanks: 5958 lần
Điểm: 9.62
02.05.2014, 01 : 3634359355958 lần

10Có bài mới Re: [Lãng mạn] Lời cầu hôn khiếm nhã (Dishonourable Proposal) – Jacqueline Baird – Điểm:Đang tải Player đọc truyện …
Tốc độ đọc truyện: 0.90 x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

CHƯƠNG 1

Lena bắn cái nhìn cuối cùng vào hình ảnh phản chiếu của cô trong tấm gương được đặt cố định sau tấm rèm sân khấu. Những gì nhìn thấy khiến cô nở một nụ cười châm biếm làm cong đôi môi mọng của mình. Một cô gái cao, xinh đẹp, đôi mắt xanh lục phát sáng, chiếc mũi ngắn, thẳng, cái miệng với đôi môi mềm mại và căn mọng. Những lọn tóc dài vàng óng được sắp xếp khéo léo hé lộ dưới lớp ren trang nhã của tấm mạng che mặt cô dâu. Cô trông giống như một quý cô vùng Gainsborough, chiếc váy là một sự kết hợp hoàn hảo giữa Satanh và ren. Đêm cuối cùng, và mẫu của Claude không thể nào cưỡng lại được trong buổi trình diễn thời trang từ thiện này.

Một bóng đen làm tối sầm lại đôi mắt vốn dĩ rực rỡ của cô, một lần, cách đây đã nhiều năm, cô đã từng mơ ước chỉ mặc một chiếc áo choàng cho người đàn ông hết sức đặc biệt, nhưng bây giờ… không còn nữa…

Đứng thẳng vai, tô trét một nụ cười lên khuôn mặt, cô bước ra sân khấu và lướt trên sàn catwalk. Ngẩng cao đầu, cái nhìn của cô lướt qua những khán giả lộng lẫy. Căn phòng lớn dành cho sự xuất hiện của Tử Tước chật cứng. Thay đổi cách đi, dừng lại, quay một vòng, cô cười với tất cả mọi người nhưng không dành riêng cho bất kì ai, sau đó xoay vòng cuối cùng và rút lui sau bức màn sân khấu bỏ lại sau lưng những tràn vỗ tay ầm ĩ.

Lena mỉm cười với một nhóm nhỏ các nhiếp ảnh gia bên ngoài khách sạn, và với một vài bước sải chân uyển chuyển đã nhấn chìm thái độ biết ơn của cô vào ghế sau chiếc Rolls_Royce trắng, bóng loáng, đang đợi bên lề đường.

Một buổi tối tháng 8 tươi đẹp, thậm chí cả London lấp lánh trong màu đỏ hoàng hôn, những tòa nhà đã nhuộm lên mình màu hồng và vàng kim tuyệt đẹp. Cô duỗi thẳng những nếp gấp trên chiếc váy đen dài chấm gối và thở dài. Chỉ thêm một lần biểu diển nữa thôi, vì lợi ích của một đôi vợ chồng già, rồi một nụ cười nhỏ kéo mạnh trên đôi môi đầy đặn của cô. Lena Lawrence sẽ không còn nữa, Kathleen Lawrence Meldenton sẽ trở lại, tràn đầy hi vọng, sẽ trở thành một nhà thiết kế và có thể là một nữ doanh nhân.

“ Chúng ta đã đến nơi rồi, thưa cô”

Lời nói lịch sự của người tài xế mang cô ra khỏi ảo tưởng của mình, và, nhìn ra ngoài cửa sổ, cô nhận thấy rằng họ đã dừng lại bên ngoài một tòa nhà rộng lớn và thanh lịch nhìn ra sông Thames. Người tài xế mở cửa, nhưng trước khi cô có thể nói cảm ơn, hơi thở cô bị mắc kẹt lại trong cổ họng khi một giọng nói khác, trầm và du dương kéo lại suy nghĩ của cô, và thân hình to lớn của một người đàn ông đó trượt vào ghế sau bên cạnh cô.

“Chào Katy, đã qua một thời gian dài rồi nhỉ, và em vẫn xinh đẹp như mọi khi, mặc dù tôi không chắc rằng tôi thích tất cả những lớp trang điểm này.” Với cử chỉ thân mật bình thường, một ngón tay dài rám nắng nghiêng cằm cô “ Miệng của em vẫn đang mở, đó có phải là lời mời gọi cho một nụ hôn không Katy, em yêu?” Cái giọng trầm đó cứ lè nhè trong khi đôi mắt đen lấp lánh nhìn chằm chằm vào cô với một sự thích thú đang hé mở. “ Hay tôi phải gọi em là Lena?”

Không ai ngoại trừ cha cô gọi cô là Katy trong nhiều năm, mặc dù là cô có ý định sẽ thay đổi điều đó sau tối hôm nay. Nhịp tim cô đập ầm ầm trong lồng ngực khi nhìn vào gương mặt điển trai đến tăm tối của người đàn ông đã lấn cô vào một góc trên ghế sau của chiếc Rolls-Royce.

Jake Granton… Thật là một cú lừa độc ác của số phận đã mang anh đến con đường này, vào đúng thời điểm này, cô đã không biết, nhưng cú sốc và sự tức giận tăng nhanh làm cho làn da màu kem của cô đỏ ửng lên dữ dội.

“ Chỉ là… anh nghĩ là anh đang làm cái quái gì thế hả? Cút ra khỏi chiếc xe này ngay lập tức” Cô ngắt lời một cách giận dữ. Sau đó, cô đỏ mặt vì một lí do hoàn toàn khác khi đôi mắt đen tối ngang nhiên trượt khắp khuôn mặt cô, mái tóc vàng đổ nhào quanh đôi vai, rơi xuống vùng ngực mềm mại nổi bật của cô, để lộ một ít nút thắc trên chiếc váy lót trong bằng cotton màu đen. Đôi mắt của Jake Granton nấng ná như tán dương vùng ngực sau đó trượt thấp hơn xuống vùng đùi và những đường cong tao nhã trên đôi chân dài của cô.

Chiếc váy bắt đầu từ dưới nách và kết thức ở phía trên đầu gối một chút, nó là một trong những chiếc váy của Claude thiết kế cho giới trẻ trong đợt kết thúc hội chợ thời trang, và cô ước như quỷ rằng cô đã không để cho Claude thuyết phục mình mặc chiếc váy này tối nay.

Cô muốn kéo chiếc váy xuống, khoanh tay trước ngực. Những hình ảnh về Lena Lawrence của cô không dành cho người đàn ông này, và sự quấy rối hết sức rõ ràng của anh làm cho cô nổi da gà với cái nhận thức hoàn toàn không mong muốn.

“ Anh bị điếc àh? Tôi nói là cút ra khỏi đây!” cô hét lên, bám và sự bực tức một cách tuyệt vong. Khuất ngoài tầm nhìn, cô thấy người tài xế, một cái nhìn không chắc chắn hiện trên nét mặt anh ta, cánh tay anh do dự ở cửa, không chắc có nên đóng nó lại hay không.
“ Mọi thứ đều ổn cả chứ thưa cô?” Anh hỏi một cách lịch sự.
“ Không”
“ Ồ, có chứ” chất giọng trầm đó như muốn nhấn chìm cô “ Là tôi đây, cùng với quý cô của buổi hẹn tối nay, tôi đã trả 3000 bảng cho đặc quyền này. Kiểm tra cái thẻ mà hội từ thiện đã đưa cho anh đi. Jake Granton, khu nhà Vip ( chỗ này tác giả dùng từ penthouse, hiểu nghĩa mà mình hok biết dịch ra tiếng Việt sao hết nên tạm xài từ này đi ha, nghĩa cũng na ná zậy thôi), Albermarle Towers.”

Lena nhìn anh trong sự ngạc nhiên đến sửng sốt khi người tài xế rút một cái thẻ từ trong túi anh ta ra, đọc nó, sau đó kiểm tra với tấm thẻ mà Jake đã rút ra từ trong ví và thảy cho anh.
“ Điều đó… gần như là chính xác thưa ông.” Lướt nhìn sang Lena, anh đóng cửa lại, đi vòng qua phía trước chiếc xe, trượt vào ghế tài xế và bắt đầu nổ máy.
“ Bây giờ chỉ một phút thôi…” cô nói ấp úng một cách vô ích khi chiếc xe di chuyển vào dòng xe xuôi ngược của London.

“ Lena, tôi thật sự ngạc nhiên đấy. Cái tư tưởng dối trá của em đang bắt đầu tuộc dốc đó. Điều đó hầu như không công bằng với tôi cho lắm_một người có thể làm cho em chảy nước dãi ở nơi công cộng” anh kéo dài giọng điệu mỉa mai trong sự thích thú.

Với một nỗ lực tuyệt vời để kiểm soát bản thân, Lena buộc cô phải suy nghĩ cho rõ ràng. Hẳn là có sai sót ở đâu đó rồi, nhưng cô lại có cảm giác chùng xuống, chính là cô, người đã tạo nên cái sai sót đó.
“ Tôi không biết anh đang chơi trò gì, nhưng tôi có một cuộc hẹn với một quý ông lớn tuổi, tóc xám đáng mến và vợ ông ta; có thể anh sẽ quan tâm tới việc giải thích cho tôi hiểu chứ!” cô nói lạnh lùng.
“ Quý ông tóc xám đó là người đại diện cho tôi trong buổi đấu giá, và ông ta đã nói rằng buổi hẹn này là dành cho một người khác. Nếu kiểm tra lại với người bạn Claude của em, em sẽ thấy rằng tôi nói đúng.”

Cô không cần kiểm tra, khi cô đã nghĩ đi nghĩ lại suốt đêm trong sự nghi ngờ. Hai ngày trước, cô từ Pháp bay đến London để xuất hiện với vai trò là một người mẫu ngôi sao trong một buổi biểu diển thời trang từ thiện lấp lánh của Claude – một nhà thiết kế thời trang hàng đầu nước Pháp, gây quỹ cho việc nghiên cứu căn bệnh bạch cầu.

Nó đã được tổ chức trong ngôi nhà trang nghiêm của một vị bá tước, một vé đơn thôi cũng đã tiêu tốn của những người khách khoảng tiền tuyệt vời. Những hoạt động đã làm buổi đấu giá lên đến đỉnh điểm, nhiều giải thưởng khác nhau cho đến một cuộc hành trình trên chiếc du thuyền sang trọng để thắt chặc hơn mối quan hệ của những thành viên trong gia đình hoàng gia. Lena đã cho phép bản thân bị thuyết phục để trở thành một người bạn đồng hành trong cuộc hẹn vào tối nay và đã bị bất ngờ vì số tiền được đưa ra cho một cuộc hẹn đơn giản với một người mẫu thời trang hàng đầu. Danh tiếng của cô, như nó vốn có, tình cờ cô được ra giá cao hơn những gì dự đoán.

Khi còn là một cô gái 19 tuổi, sống ở Paris tại nhà cô bạn gái Anna và theo học đại học Mỹ Thuật, cô đã gặp Claude là bố của bạn trai Anna, Alain. Khi Claude đề nghị cô làm người mẫu cho ông, cô đã cười ngất. Cô cao đúng 1m8, nhưng lại có một bộ ngực đầy đặn. Claude đã bát bỏ sự từ chối của cô bằng một cái phẩy tay. Rõ ràng thân hình ốm nhom như khúc cây qua nhiều năm đã không còn là biểu tượng của thời trang nữa và nó chỉ còn hoàn hảo để làm mẫu cho những bức tượng bán thân vào ngày nay mà thôi.

Ý tưởng về việc kiếm một ít tiền cho riêng mình, thay vì hoàn toàn phụ thuộc vào bố cho đến khi ra trường đã kêu gọi cô. Trong sự ngạc nhiên của Lena, theo thời gian cô đã hoàn thành khóa học, đồng thời gương mặt cô cũng xuất hiện trên trang bìa của tạp chí Vogue.

Khi Claude phân nhánh từ thời trang cao cấp sang thời trang đồ lót, Lena trở thành người đại diện và là nhân vật được xuất hiện trên tất cả các tạp chí và các pano quảng cáo, mặc một chiếc quần lót màu trắng xứ Basque cùng đai nịt và vớ. Đó là một sai lầm trong sự nghiệp khá là thú vị của cô. Cô chưa bao giờ mơ đến viễn cảnh sẽ có tầm ảnh hưởng đến như thế, và trước khi cô biết được điều đó thì cô đã được công chúng bình chọn vì bức ảnh cô mặc đồ lót theo kiểu hải quân Pháp, và được mô tả là sinh vật hấp dẫn nhất đứng trên 2 chân.

Cô vẫn là biểu tượng của thời trang cao cấp trong năm qua, đã xuất hiện trên trang bìa tạp chí Vouge vài lần, nhưng hiện trạng nổi tiếng mà cô đã đạt được trên toàn thế giới thì nó lại trở thành nổi thất vọng vì chủ yếu là nhờ vào một tấm ảnh mà cô chỉ bận bộ đồ lót. Cô cay đắng hối tiếc rằng không nên để Claude thuyết phục mình mặc nó. Bây giờ, cô là một nhân vật nổi tiếng nhưng cô lại không mấy thích điều đó.

Cô đã mong đợi buổi dạ tiệc từ thiện này là lần cuối cùng xuất hiện trước công chúng, vào tuổi 22, cô sẵn sàng trở về với tình yêu ban đầu của mình là thiết kế. Không ai ngoại trừ Claude nhận ra vấn đề đó, và cô không thể đổ lỗi cho ông vì đã vắt cạn lần xuất hiện cuối cùng này cho tất cả những gì đáng giá như là hội từ thiện, rất thân thiết, từ tận trái tim ông. Nhưng nó không thể ngăn cô cảm thấy tức giận ông. Cô biết là cô đang trở nên không công bằng, nhưng đó chính là lỗi của Claude, cô phải chấm dứt nó ngay trong chiếc xe này với người đàn ông cuối cùng trên thế giới mà cô muốn ở cùng.

Cô quằng quại không mấy thoải mái trên chiếc ghế bọc da sang trọng, cố nặng ra một cái nhìn giận dữ về phía người đồng hành im lặng, và cô muốn đấm vào cái nụ tười tự mãn trên khuôn mặt điển trai của anh ta.

Lena tham gia buổi đấu giá này là vì Anna, con gái của một nhà ngoại giao người Pháp, cô là bạn của Lena ngay từ những ngày đầu ở trường nội trú. Cô có biệt anh là Kathleen cao lêu nghêu “ Lena”, và nó đã được dùng thay cho Katy khi mà giấc mơ ngây thơ của cô về một cuộc hôn nhân và hạnh phúc mãi mãi về sau sụp đổ xuống đầu, khi cô chỉ mới vừa tròn 18 tuổi. Sau nữa nó là lời đề nghị của Anna khuyên cô nên sử dụng cái tên Lena trong sự nghiệp người mẫu của mình.

Dường như quá sức kinh ngạc để tin rằng nụ cười của cô gái tóc đen nhỏ nhắn không còn nữa. Lena đã làm phù dâu trong hôn lễ của cô ấy, và là mẹ đỡ đầu cho con gái cô. Nhưng chỉ trong vòng 12 tháng ngắn ngủi trước đây Anna đã đến bệnh viện để làm một vài xét nghiệm đơn giản vì chứng thiếu máu và không đầy 4 tháng sau cô đã ra đi. Trong khoảnh khắc, một bóng tối đau thương bao trùm lên đôi mắt xanh lục biểu cảm của Lena, cô đã bị lạc trong quá khứ. Với một sự khởi đầu… cô nghe như có ai đó gọi tên mình.

“ Lena Lawrence, em yêu của công chúng, quý cô thạo đời, ấn tượng thầm lặng. Em làm tôi thất vọng đấy Lena àh!”
Cô chuyển cái nhìn nóng bỏng sang người đàn ông ngồi bên cạnh.
“ Tôi không có gì để nói với anh cả, trừ khi tôi đi lạc!”
“ Tut, tut, với bất cứ điều gì xảy ra cho Katy bé bỏng, ngọt ngào và vâng lời àh?”
Cô hít một hơi thật sâu, nhắc nhở bản thân rằng cô là một người phụ nữ thành đạt, thạo đời, không phải là một thiếu niên thầm lặng tôn thờ nữa. “ Cô ấy đã lớn rồi” cô lạnh lùng nói.

Khi cô bị thuyết phục tham gia buổi hẹn vào tối nay vì hội từ thiện, chưa bao giờ trong giấc mơ ngông cuồng nhất hay trong cơn ác mộng tồi tệ nhất của mình mà cô dự kiến là kết thúc nó với Jake Granton… Anh đã làm tổn thương cô kinh khủng một lần rồi, và cô không bao giờ tha thứ cho anh ta, hay quên nó đi… Thật không may anh vẫn còn sức mạnh để làm tổn thương cô, hương vị đàn ông của anh như từ trường cứ hút cô về phía anh. Cô nhận ra rằng cô đã nhận thức về người đàn ông này, với mỗi sợi dây thần kinh trong cô, và phàn nàn với thực tế đó.

Cô nhớ lại sự nổi bật của cô khi cuộc đấu giá cuối cùng dừng lại tại một con số đáng kinh ngạc 3000 bảng, bởi một quý ông lớn tuổi gần phía sau căn phòng. Cá nhân cô đã chúc mừng ông ta và an tâm gấp đôi khi trong lúc cô rời đi thì nghe ông ta đề cập rằng một người khác sẽ đến. Cuộc hẹn này là dành cho một hay 2 người khác và Lena thích cái ý tưởng dùng bữa tối với một cặp đôi. Người đàn ông đó đã nói rằng điều này là dành cho một người khác, và cô, trong lúc vội vã bỏ đi, rõ ràng là đã nghe nhầm.

“ Ồ, thế này không tốt sao? Khá giống như ngày xưa nhỉ.” Lena gần như nhảy ra khỏi chỗ ngồi khi một cánh tay nâu mạnh mẽ vòng trên đầu gối cô.
Với một cái xô ra đầy tức giận, cô hất cánh tay anh ra khỏi đầu gối mình. “ Hầu như là không” cô đáp lại “ Tôi không nhớ rằng anh có bao giờ đưa tôi ra ngoài vào buổi tối không và chắc chắn là không có bữa tối nào trên một chiếc Rolls- Royce trắng cả” Câu trả lời cay độc của cô là một cố gắng dũng cảm để che đậy trái tim đập một cách giận dữ của mình. Đầu gối cô vẫn còn nóng rang ở nơi mà anh chạm vào, và cô thấy ghê tỡm với phản ứng đó.

“ Không, tôi đã không, một sự thiếu sót từ phía tôi” anh nói như khiển trách. “ Nhưng nếu tôi làm thế thì liệu em có chấp nhận lời đề nghị của tôi không Lena?” không chờ cho cô trả lời “ Tôi nghĩ là không, em là một phụ nữ gợi cảm và nếu một nữa những lời đồn về em là có thật thì em cũng giống như đa số những người khác thôi. Tôi là một kẻ ngốc khi tự tưởng tượng rằng em sẽ cam kết chỉ dành riêng cho duy nhất một người đàn ông, nhưng… không còn quan trọng nữa. Vậy thì đêm nay chúng ta sẽ cùng tận hưởng với nhau, hm? Không có gì ràng buộc cả”.

“ Không” cô khẽ quay sang đối mặt với anh, không còn bất cứ dấu vết nào của cuộc khủng hoảng mà anh có thể nhìn thấy trong biểu hiện lạnh lùng của cô.

Jake Granton được cho là một người bạn của cha cô, và cũng là cổ đông trong Gốm Sứ Meldenton – công ty của gia đình cô. Cô đã xem xét đến khả năng có thể sẽ phải đối mặt với Jake Granton một khi trở lại làm việc trong công ty của gia đình, nhưng cô đã tự thuyết phục bản thân mình rằng khả năng đó đã quá xa vời. Cha của Jake đã mất vài năm trước và anh được thừa hưởng Granton Holdings. Lợi tức được chia từ Gốm Sứ Meldenton chỉ là một giọt nước trong đại dương đối với người đàn ông giàu có như anh ta.

Cô tự cho rằng mình đủ chính chắn để đối xử với anh một cách lịch sự đến lạnh lùng. Nhưng thật không may, gặp gỡ anh ta thế này, lại với tư cách là Lena Lawrence, một người mẫu, cô cảm thấy bất lợi kinh khủng.

“ Tôi không hiểu tại sao anh lại làm như thế này Jake àh,” cô vẩn tiếp tục, và tập trung hơn sự tự tin, cô nói thêm “ nhưng hoàn toàn không có quan điểm nào trong việc trải qua buổi tối hôm nay cùng nhau cả. Tôi sẽ bảo tài xế quay xe lại và đưa anh về nhà, đừng lo lắng, tôi sẽ hoàn trả lại cho anh 3000 bảng.”

Cô tự hào vì chất giọng vững vàng của mình khi tình cờ cô bát bỏ buổi hẹn tối nay như là một sai lầm, nhưng tận sâu bên trong cô run rẩy trong trường hợp anh không chấp nhận yêu cầu của cô. Buổi hẹn được cho là từ 8h tối đến 2h sáng, ăn tối và khiêu vũ, không bao giờ cô lại muốn trải qua khoảng thời gian dài như thế bên cạnh người đàn ông này. Cô đã không dám…
Cô bí mật quan sát anh dưới hàng mi dày. Đã 2 năm kể từ lần cuối cùng họ gặp nhau và đã kết thúc trong một trận cãi vả đầy giận dữ. Cô làm vài phép tính nhẫm nhanh chóng: bây giờ, anh chắc phải 34 tuổi rồi, nhưng từ những gì mà cô có thể nhìn thấy, anh không hề có thêm một once mở thừa nào trong cấu tạo cơ bắp của anh cả.

Mái tóc đen, thẳng, hơi dài hơn so với xu hướng thời trang hiện nay, được rẽ sang một bên, và tình cờ quét ra trước vầng trán rộng của anh. Hàng mi hoàn hảo, màu nâu sậm, dài và bóng, đôi mắt gần như màu đen,với hàng lông mi dày cong vút, tua tủa, một sự kế thừa từ bà mẹ người Ý của anh. Mũi anh thẳng, nhưng trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng, lỗ mũi của anh bùng lên nguy hiểm, mở còn rộng hơn cái miệng gợi cảm đang mím chặt vì giận dữ.

“ Không, tôi đã đủ ngu ngốc để em có thể đá đít tôi 2 lần trong quá khứ rồi, nhưng không phải là bây giờ.”
Đôi mắt cô mở to vì cơn tức giận băng giá trong giọng nói của anh. Cái nhìn đen tối của anh bắt và giữ cô ở đó, cô không còn sức mạnh nào để thoát ra được.

“ Em, L-E-N-A L-A-W-R-E-N-C-E,” Anh kéo dài nghệ danh của cô như thể nó là một từ bẩn thỉu “ Em sẽ mua vui cho tôi trong vài giờ tới chứ? Tôi đã trả một cái giá rất đắt cho đặc quyền này đấy” Đôi môi dày của anh cong lên trong một nụ cười hoài nghi. “ Nói cho tôi nghe đi, 500 bảng một giờ là mức giá hiện nay phải không?”

Cơn tức giận dâng lên khắp cơ thể cô vì cái ý nghĩ đó của anh, và, nâng bàn tay cô lên, cô đánh mạnh vào khuôn mặt điển trai đang chế giễu kia. Nhưng trước khi chạm vào được thì anh đã bắt được cổ tay thanh mảnh của cô trong một cái nắm chặt như thép.

“ Bây giờ… bây giờ… Lena, bình tĩnh, bình tĩnh lại đi nào. Tất nhiên là em không muốn đến nhà hàng cùng với người đồng hành mà trên khuôn mặt của anh ta lại có đấu tay của em chứ hả? Không nghi ngờ gì là Claude đã sắp xếp thật hiệu quả để cánh nhà báo đưa tin về hình tượng một cô người mẫu sẽ làm gì một cách công khai rồi đó.
“ Anh đang làm đau cổ tay của tôi đó” cô rít lên giữa 2 hàm răng nghiếng chặt. Cô dự tính kiên quyết giữ im lặng 100% để ngăn mình không hét vào mặt anh ta như một ả Banshee  ( Trong thần thoại Ireland và Scotland, banshee là “một người phụ nữ trong truyền thuyết” báo hiệu cho cái chết bằng việc kêu la rên siết một cách thảm thiết.)

Vòng tay anh nhẹ nhàng lại trên cổ tay cô, nhưng nếu có bất kì điều gì tồi tệ hơn thế này… khi mà ngón tay cái của Jake cứ nhẹ nhàng vuốt ve mặt trong cổ tay cô, gửi đi một luồng điện của sự nhận thức đầy nhức nhối vào nó. Sau đó, trong sự hoàn toàn kinh ngạc, đôi mắt đen của anh dịu lại trên khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận của cô.

“ Tôi xin lỗi, Lena, hành động của tôi không hơn những lời tán dương, mà chỉ là không biết nên gọi nó là gì thôi.”

Cô rùng mình, mặc dù đây là một buổi tối ấm áp. Cô tự bảo với mình, cô đã kết thúc với Jake nhiều năm trước đây, nhưng khi họ ngồi cạnh nhau trong không gian giới hạn của chiếc xe sang trọng này mùi hương nam tính tinh tế của anh đã trêu chọc lỗ mũi cô, cái mà, nếu có bị điếc, câm và mù thì cô vẫn sẽ nhận ra, chỉ duy nhất mình Jake mà thôi.

“ Tôi sẽ không làm đau em trước cả thế giới đâu” Và trong khoảnh khắc thoáng qua đó, cô nhìn thấy vài thứ mà cô đã không nhận ra trong đôi mắt, anh hạ thấp hàng mi dày xuống, che đậy biểu hiện của mình. Nhưng cô đã nhanh chóng gạt đi ý tưởng đó khi anh thêm vào một cách dũng cảm rằng “ Nhưng tôi sẽ có em tối nay Lena, em yêu àh”

Cô hít một hơi thật sâu và buộc mình bỏ qua lời tuyên bố cuối cùng của anh; có thể cô cố giữ nó sáng sủa, hoặc do đang ở bên cạnh anh ta… “ Jake, Tôi biết anh từ khi tôi chỉ mới 14 tuổi thôi. Tại sao anh lại phải tham gia vào phiên đấu thầu từ thiện cho một buổi hẹn như thế này làm gì? Anh có thể gọi cho tôi mà.”

“ Và tất nhiên là em sẽ đồng ý” anh giễu cợt, đôi mắt đen của anh ánh lên những tia nhìn ma quái “ Điều đó có nghĩa rằng tôi có thể được miễn phí àh…? Chết tiệt.’ anh cười khúc khích “ Tôi phải nên nhận ra rằng, người ta thường nói phụ nữ không bao giờ có thể quên được người tình đầu tiên của mình.”

“ Sao anh… đồ ngạo mạn, đồ con lợn kiêu căng…” Tất cả những suy nghĩ về lí do của người đàn ông này cứ trôi qua đầu khi cô gần như nghẹn ngào trong cơn thịnh nộ. “ Làm sao mà…?” Làm sao mà anh ta dám nhắc cô nhớ về cái đêm mà họ đã ở bên nhau cơ chứ?

Anh cắt ngang trước khi cô có thể nói hết câu. “ Shh, Lena, chúng ta đã đến nơi rồi, chuẩn bị để đối mặt với cánh nhà báo đi nào.”

Đỏ mặt và run rẩy trong cơn tức giận, cô nhìn vào Jake khi anh giương khung xương dài của mình trượt ra ngoài cánh cửa, người tài xế vẫn giữ cửa mở, phía sau anh, cô nhìn thấy một vài nhà nhiếp ảnh, với một nỗ lực kiểm soát bản thân hết sức tuyệt vời cô mới có thể trượt theo ghế ngồi và chấp nhận cánh tay của Jake đỡ cô ra khỏi xe.
Cô thảy một cái nhìn nổi loạn vào nét mặt điển trai tăm tối của anh và thấy khuôn mặt nhăn nhó từ cái miệng xoắn lên thật kinh tỡm khi một người thợ chụp ảnh, nỗ lực hơn hầu hết những người còn lại, quỳ gối trên vỉa hè để chụp, mà có thể chỉ là tiết lộ bức ảnh khi mà cô cuối người bước ra khỏi xe, tất cả chỉ là một đôi chân dài và hơi gian rộng hơn so với bình thường một chút.

Cô dán một nụ cười trên khuôn mặt và khoát tay Jake, hơi nghiêng người dựa vào anh ta. Cô cảm thấy anh đang căng thẳng, và một cảm giác chiến thắng thoáng qua: sau tất cả, anh không thể miễn nhiễm với cô, khi công khai, anh sẽ ghét điều đó. Hình tượng ông chủ ngân hàng ù lì của anh sẽ bị bôi nhọ vào tối nay. Hãy phục vụ anh ta ngay nào ^^! Cô hân hoan nghĩ.

Đám phóng viên ảnh này cô có thể xữ lí được, và đã làm như thế. Cô bình thản chống một cánh tay thanh mảnh lên hông, làm nổi bật những chú bướm đỏ, vàng xinh đẹp nối tiếp nhau lượn quanh eo trên chiếc váy thiếu vải của cô, nâng phong cách từ tầm thường cho đến kì lạ. Cô mượn nó từ Claude, quảng bá thiết kế của ông để thu về tối đa lợi nhuận, và thực tế thì nó là một trong những bản vẽ của riêng cô mà ông đã dùng làm ý tưởng, tăng thêm niềm tự hào của cô về mình. Với một nụ cười rực rỡ dành cho cánh nhà báo, cô cho phép Jake dẫn vào trong nhà hàng Pháp sang trọng nằm ở trung tâm khu Mayfair (*) ( Là một khu vực ở trung tâm London, không phải là thành phố ở Westminter thuộc quận Cam của Mỹ đâu nha, khu vực này buôn bán rất sầm uất, giá thì vô cùng cắt cổ, nó có một hệ thống ngân hàng riêng luôn đó, người quản lý khu vực này thì giàu khỏi phải bàn rùi ^^!)

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhà hàng đã chật cứng người, nhưng chưa đầy một giây khi bước vào người trưởng phục vụ đã đứng bên cạnh Lena. Đôi mắt nhảy múa như tán dương vẻ ngoài của cô trong khi cúi chào một cách lịch sự, tuyên bố đó là một niềm vinh hạnh lớn lao khi thấy cô vào nhà hàng của ông và nhanh chóng dẫn họ đến một chiếc bàn nhỏ dành cho 2 người ở trung tâm căn phòng.

Bên cạnh cô, Jake, mỗi inch đàn ông của anh chiếm ưu thế, mặc một bộ comple sẫm màu cho buổi tiệc tối thật không một chút tì vết, cùng chiếc áo sơ mi trắng như tuyết, tỏa ra hào quang đi đôi với sự giàu có và tinh tế. Khi mọi cái đầu của các đấng mày râu nơi đây đều ngoái lại nhìn Lena ngồi vào bàn, thì điều đó cũng tương tự với những cái đầu của các quý bà quay sang chiêm ngưỡng sự nổi bật từ người đồng hành hấp dẫn đi cùng cô.

“ Tại sao họ lại không chứ?” Lena say vòng trong suy nghĩ. Cô gần như đã quên rằng nét nam tính của anh mới áp đảo làm sao và nó càng hữu ích gấp mấy lần khi mà anh là một tỉ phú.

Rất may, cô nhận thực đơn từ người phục vụ và đóng vai trò là người chủ nhà với sự tinh tế mà cô vô cùng tự hào về nó. Cô sẽ cho Jake thấy rằng cô không còn là một cô gái non nớt bị đe dọa bởi cái quyến rũ mạnh mẽ của anh nữa.

“ Anh muốn ăn gì nào Jake? Tôi sẽ dùng bơ và mousse cá hồi, tiếp theo là món cá monkfish ( * ) ( là tên tiếng anh của một loại cá ở phía bắc Atlantic ) ăn kèm với nước sốt cari nhẹ, cộng với một ít rau tươi. Còn anh thì sao? Giống thế luôn chứ?”

Cô cong một bên chân mày hoàn hảo như thẩm vấn người đàn ông ngồi đối diện khi cô đặt thực đơn lại trên bàn. Cô vẫn còn bị shock, nhưng đã sớm kiểm soát được cơn tức giận của mình và xác định sẽ đảm nhận trách nhiệm này. Anh bắt lấy ánh nhìn lạnh lùng của cô bằng một nụ cười cũng băng giá không kém trước khi quay sang người phục đang khẽ cười và kinh ngạc trước những món cô gọi,chỉ một món chính thôi: thịt bò ăn kèm với một ít nước sốt kem cho anh, cộng với một chai champagne lâu năm.

“ Tôi có thể là khách của em, Lena, nhưng tôi không bao giờ cho phép một người phụ nữ gọi món ăn cho tôi, hay để tôi…” Đôi mắt anh lóe lên một chút giận dữ sau đó có thể nhận ra nó dịu lại một chút khi cái nhìn của anh ngang nhiên đi lang thang xuống các đường cong mềm mại trên vùng ngực đầy đặn của cô.

Cô cảm thấy một luồng nhiệt dâng lên trong cô từ dạ dày chay đến toàn thân bởi cái nhìn rõ ràng là đang khiêu gợi của anh, và cay đắng, cô nguyền rủa Claude dưới hơi thở của mình. Nếu cô chỉ cần biết người đi ăn tối cùng là ai thì cô đã để cho cái phản ứng sợ hãi này thuận lợi phát triển theo một cách nào đó khác. Jake có khả năng làm cô cảm thấy như một cô bé tuổi teen vụng về chỉ với một cái nhìn từ đôi mắt nâu hiểu biết của anh.

“ Ngoại trừ, có lẽ, là ở trên giường, và sau đó tôi không phiền nếu một quý cô giành thế chủ động. Thỉnh thoảng thì nó có thể khá là thú vị…” Anh cười lớn trước biểu hiện khá là shock của cô. “ Em ko đồng ý với tôi àh?” Anh chế nhạo.

“ Anh nghĩ rằng anh có thể mang những ý nghĩ kia ra khỏi cái rãnh nước đó đủ lâu để chúng ta có thể tận hưởng bữa ăn với một vài sự giả vờ văn minh được không?” Cô nói cộc lốc. Cô bệnh đến chết vì những lời bóng gió thô lỗ của anh.

“ Một thỏa thuận ngừng bắn àh Lena, hmm?”

“ Và không cần thiết mà anh phải gọi tôi là Lena đâu. Anh luôn gọi tôi là Katy khi chúng ta còn là b-bạn bè mà”. Cô ngập ngừng ở từ “ bạn bè”, sau đó đã mắc sai lầm. “ Không chỉ ở Pháp, tôi được gọi với cái tên là Lena. Bây giờ, tôi đã về nhà tôi thích được gọi là Katy hơn.”

“ Bạn bè àh. Một lần, tôi đã có môt người bạn gọi là Katy, nhưng bây giờ, tôi không còn nhìn thấy cô ấy trong người phụ nữ ở trước mặt tôi nữa. Em có muốn biết tôi thấy cái gì không?”

“ Không có gì đặc biệt, nhưng dù sao thì tôi cũng không phiền nếu anh nói tôi nghe.” Cô nói với một nụ cười nhỏ để che đậy sự tổn thương mà cô cảm thấy từ một con dao găm nhanh chóng và ko hề được mong đợi vì sự phủ nhận của anh về tình bạn giữa họ. Thật là ngu ngốc, cô biết điều đó; họ đã không gần gũi nhau trong 4 năm, nhưng trước đó cô đã tin rằng anh là bạn cô và còn hơn thế nữa…

“ Tôi nhìn thấy một người phụ nữ trẻ rất xinh đẹp, rất gợi cảm, người đã dùng vài năm cuối để đùa giỡn với những đặc tính đó của mình, với một sự thành công vĩ đại. Cảm giác của nó như thế nào hả Lena àh xin lỗi, là Katy chứ, khi biết là hầu hết đàn ông ở 2 châu lục khi đi ngủ mà vẫn còn tưởng tượng về cơ thể của em hả? Điều đó có làm thay đổi em ko?”

“ Tôi là một người mẫu” cô nói thẳng thừng, và quan sát trong sự ngạc nhiên khi Jake ngả đầu về sau bật cười. “ Tôi không thấy có gì đáng buồn cười trong câu nói đó cả”

“ Ồ, thôi nào… Tôi đã nhìn thấy tấm poster của em rồi, nó được sưu tập trên toàn thế giới”. Vẫn đang cười thầm khi đôi mắt nâu của anh bắt và giữ đôi mắt của cô lại đó. “ Claude chắc phải thu về hàng triệu bảng theo cách đó. Nàng Eva truyền thống còn không thể làm tốt hơn như thế. Mỗi người đàn ông đã nhìn thấy nó đều trải qua hàng giờ tự hỏi làm sao mà cái mảnh nhỏ xíu đó lại có thể che được ngực của em và chờ đơi cho nó tuột xuống.”
Đôi môi cô khẽ mở ra cho một nụ cười trả lời, cô bất lực với bản thân. Lòng trung thực cơ bản đã buộc cô phải thừa nhận rằng ý kiến của anh về bức anh đó đã bị nhận ra. Cô đã che đậy khá tốt, bận còn nhiều hơn là hầu hết những người phụ nữ mặc trên biển, nhưng người nhiếp anh đó đã chụp trúng cô đang với đến trái táo trên cây.

“ Họ sẽ phải chờ lâu đấy” cô cười khúc khích. “ Tôi đã làm nó kẹt vào thịt mình bằng một dãi băng rất chắc chắn”
“ Àh, một ảo tưởng khác ăn mòn cát bụi.” Jake giả vờ rên rỉ, và lần đầu tiên trong buổi tối hôm nay họ đã chia sẽ một nụ cười tiêu khiển cùng nhau.

Người phục vụ đến mang theo thức ăn, phần còn lại của bữa tối Jake khuyến khích Katy nói về sự nghiệp người mẫu của mình. Thật cẩn thận tránh bất cứ điều gì quá cá nhân hay liên quan mật thiết đến tính chất của cuộc nói chuyện mà cô sẽ trả lời bất cứ cuộc phỏng vấn nào, họ kiểm soát để có khoảng thời gian dùng café mà không có bất kì lời nói giận dữ nào.

Katy khá hạnh phúc khi múc một muỗng đường cho vào trong tách kèm với một cục kem khổng lồ. Buổi tối không tệ bằng phân nữa nỗi sợ đầu tiên của cô khi nhìn thấy Jake là người bạn đồng hành của mình. Cô chỉ có thề hi vọng vào phần còn lại của buổi tối, tại câu lạc bộ đêm, cũng diễn ra tốt đẹp như thế… Cô dừng lại khi đang nâng tách lên miệng. Cô đang nghĩ cái gì thế? Tận hưởng sự đụng chạm của Jake àh? Cô nhanh chóng nhấp một ngụm café và đặt cái tách lại trên bàn.

Anh thật duyên dáng và lịch sự, và đã lừa được cô thêm một lần nữa… Cái mà, cô đã nghĩ thật hoài nghi, xem xét, anh tin rằng cô còn hơn cả một con điếm, và đã nói rất nhiều, tối nay và 2 năm trước, chỉ gạch chân những điều mà lần đầu tiên cô khám phá ra khi còn là một cô gái 18 tuổi nhút nhát, yêu sâu đậm một người đàn ông.Anh là một con quỷ tàn nhẫn, lầm lạc, người có thể khá là hạnh phúc đâm sau lưng ai đó khi đang cười trước mặt họ.

“Em không giữ gìn vóng dáng cho công việc àh?” Jake chất vấn, liếc nhìn vào tách café kem của cô, sau đó nhàn nhã hơn khi chuyền cái nhìn sang đôi vai trần và bộ ngực săn chắc. Một nụ cười lười biếng cong lên trên đôi môi gợi cảm của anh khi đôi mắt đen cuối cùng cũng nhìn vào đôi mắt của Katy.

Cô dễ dàng nhận ra sự đánh giá nét nam tính và gợi ý của việc cho đi nhiều hơn trong ánh nhìn đen tối của anh. Bao nhiêu người phụ nữ, cô tự hỏi, đã rơi vào nụ cười quyến rũ và sức mạnh nam tính của người đàn ông này trong những năm qua? Hàng trăm, không còn nghi ngờ gì nữa. Mẹ kế của cô, Monica cũng nằm trong số đó, cô cay đắng nghĩ.

Tuy nhiên, không có dấu hiệu nào của một vụ bê bối có thể chạm được vào anh ta; với thế giới nói chung anh là một ông chủ ngân hàng đáng kính nhưng khá là nhàm chán.

Cẩn thận, cô nâng tách lên miệng và nhấp một ngụm café để cho mình thêm thời gian kiểm soát cú đâm nhanh chóng từ sự tức giận vì ghê tởm bản thân, cô cảm thấy rằng cô đã ngu ngốc một lần đủ để trở thành một trong những người phụ nữ của anh ta rồi.

Đặt lại tách vào trong dĩa, cô cuối cùng cũng trả lời câu hỏi của anh: “ Tại sao tôi phải làm như thế chứ?” Cô chớp hàng lông mi dài một cách nực cười “ Có hàng ngàn người đàn ông làm điều đó cho tôi, anh iu àh.” Cô cười, chơi trò tán tỉnh vì tất cả những gì mà cô xứng đáng.

“ Tất nhiên, làm sao mà tôi quên được người mẫu đồ lót của thập kỉ này chứ?” anh kéo dài giọng mỉa mai, vẻ dễ dàng quyến rũ của anh biến mất cùng lúc với cái nhìn cay đắng vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, anh ra hiệu cho người phục vụ tính tiền.

Hãy ghi điểm cho mình nào, cô tự tin nghĩ, mặc dù lí do tại sao Jake lại cảm thấy cay đắng Katy không thể hình dung ra được; đó là đặc quyền của cô, chắc chắn chứ? Tất nhiên, cuối cùng thì cô đã chứng minh được cô đã trưởng thành đủ để xữ lí anh ta, sau tất cả, có lẽ phẩn còn lại của buổi tối sẽ là một cuộc thử nghiệm. Với đến tay anh, cô nói “ Anh là khách của tôi, tôi sẽ lo cái đó.” Khi người phục vụ đặt một cái dĩa với một tờ giấy được gấp lại bên cạnh Jake.

“ Không, em sẽ không” Anh gần như gầm gừ, và ném một xấp tiền giấy trên bàn, anh liếc nhìn vào cái đồng hồ Rolex vàng tuyệt đẹp vòng trên cổ tay anh và đứng dậy. “ Đi thôi nào. Gần 11 h rồi, Xe đang đợi chúng ta. Hãy tiếp tục phần còn lại của trò hề này thôi nào”
Cô không thể hiểu nổi tại sao vẻ duyên dáng tự nhiên trước đây của anh lại thay bằng sự tức giận cay đắng, mà… anh đã không đặt hàng cô về điều đó. “ Một trò hề !” Cô chua cay. “ Tôi có thể nhắc anh nhớ rằng đây là ý tưởng của anh không? Anh không phải trả giá cho cái gì cả, anh đủ giàu, anh chó thể đơn giản chỉ cần cho tiền hội từ thiện thế là xong.”

Cô đang nói chuyện với cái lưng của anh khi anh đã quay đầu ra cửa, nhưng cách cư xử đúng mực buộc anh phải đơi cô ở lối ra vào. Cô cố tình làm cho căn phòng đầy thuốc súng, và chậm chạp chải suôn lại mái tóc và tô lại son môi.

Thời gian trôi qua, họ một lần nữa ngồi tại ghế sau của chiếc Rolls, gương mặt của Jake đỏ sậm lại tức giận bởi sự chậm trễ. Katy phải giấu nụ cười sau một cái ho. Phục vụ anh ta thôi nào, cô hân hoan nghĩ. Anh sải bước qua cuộc đời cứ như anh là một món quà của Chúa dành cho phụ nữ, một sự thay đổi, nó sẽ làm anh trở nên vô hại khi đợi chờ một ai đó.

“ Tôi vui vì em đã tìm thấy trò vui đó, nhưng tôi không đánh giá cao việc cứ phải chờ đợi,” anh chặn đầu.

“ Tôi rất tiếc” cô kéo dài giọng, nhưng không thể ngăn được sự thích thú trong giọng nói.

“ Em sẽ như thế nếu như đêm nay em tiếp tục để tôi phải chờ đợi” anh nói lạnh lùng.

Katy không bình luận thêm gì nữa. Tốt hơn là nên bỏ cuộc khi bị qua mặt, cô tự nói với mình, và ngồi ngay ngắn vào chiếc ghế bọc da sang trọng. Cô tưởng tượng cô có thể cảm thấy hơi nóng từ đùi anh đang đốt cháy cô, nhưng giác quan thông thường lại mách bảo rằng họ thậm chí còn không chạm vào nhau.

Cô chuyển cái nhìn vào gương mặt của anh. Cái mũ trùm đầu gần như bao phủ hết đôi mắt, che đậy biểu hiện của anh, miệng anh ngậm chặt lại thành một đường thẳng. Khuôn mặt cứng cáp hấp dẫn của anh có một giá trị làm người khác tò mò đến đáng ngại. Hoàn toàn khác với người thanh niên hay cười mà cô đã từng biết. Người đàn ông lạnh lùng xa cách này là một người lạ đối với cô, và đó là cách mà cô muốn nó cứ như thế…

“ Tôi hỏi em có muốn uống thêm Champagne không, và tôi sẽ cảm kích nếu như em nhận ra tôi khi tôi nói chuyện với em.”
Họ chưa kịp nói kể từ khi rời nhà hàng, và bây giờ, khi họ ngồi vào một cái bàn thoải mái tại Annabel, đầu Katy giật bắn vì một âm thanh từ giọng nói rõ ràng là rất tức giận của Jake. Lạc trong những suy nghĩ của riêng mình, cô đã không nhận ra những gì anh đã nói. “ Vâng, làm ơn” cô trả lời lạnh lùng. Champagne được mang đến và cô nhìn khi người phục vụ rót đầy vào cái ly dài như ống sáo, và đôi mắt cô mở to đổ nhào xuống cái trông như Whisky và soda được đặt trước mặt Jake.

“ Anh có muốn uống Champagne với tôi không, một chai thì thật là lãng phí, Tôi sẽ không bao giờ uống hết được.”

“ Tôi cần một cái gì đó mạnh hơn” Anh trả lời khẩn trương, và nâng ly lên, anh uống một hơi dài cái thứ chất lỏng bốc lửa đó, đặt cái ly trở lại bàn, ngẩn đầu lên, đôi mắt nâu của anh bí ẩn một cách kì lạ khi chúng đụng độ với cô. “ Mặc dù vậy, tôi có thể uống dùm em một ly sau.” Cô không tin vào nụ cười gợi cảm của anh. Anh cần một cái gì đó mạnh hơn, có thể anh có một ý tưởng đúng đắn phải làm, bây giờ chỉ còn một cách phải làm để vượt qua những ngày kế tiếp, Katy nghĩ vòng vo. Trong không khí thân mật mờ ảo của câu lạc bộ đêm, cú shock khi gặp lại Jake đã bắt đầu phai đi, và vài ý kiến của anh trước đó đã bắt đầu vang vọng mơ hồ đe dọa khi chúng trình diện trong tâm trí choáng váng của cô.

“ Gần đây em đã gặp David chưa, bố của em đó?”

“ Cái gì cơ? ồ, không, khoảng 18 tháng trước” Katy trả lời, bối rối bởi cái nhìn vững vàng và tính phi lí của câu hỏi. Cô đã bận suy nghĩ về tuyên bố của anh trước đó rằng anh sẽ có cô vào tối nay. Cô đã nghĩ nó là một loại trò đùa tinh vi mà cô đã gặp phải hàng chục lần trước đây trong thế giới người mẫu, nơi mà mỗi người đàn ông dường như xem người mẫu thời trang là một trò chơi dễ dàng… Nhưng bây giờ, với thái độ thay đổi của anh, cô không chắc chắn lắm, và vâng, cô đang hoảng loạn…

“Em biết Monica và David đã li dị, hay bây giờ em là người nổi tiếng rồi, nên không còn quan tâm đến gia đình của mình nữa?” Lời bình luận cuối cùng là một sự chế nhạo.

Katy ngồi thằng trên ghế, đề cập đến Monica đủ để xương sống cô cứng lại. “ Vâng, tôi có thể không gặp bố tôi thường xuyên, nhưng ở đây có một thứ gọi là điện thoại”, cô thông báo cho anh bằng một sự mỉa mai. “ Liên lạc giữa tôi và bố tôi không phải là việc của anh.”Lena bắn cái nhìn ở đầu cuối vào hình ảnh phản chiếu của cô trong tấm gương được đặt cố định và thắt chặt sau tấm rèm sân khấu. Những gì nhìn thấy khiến cô nở một nụ cười châm biếm làm cong đôi môi mọng của mình. Một cô gái cao, xinh đẹp, đôi mắt xanh lục phát sáng, chiếc mũi ngắn, thẳng, cái miệng với đôi môi thướt tha và căn mọng. Những lọn tóc dài vàng óng được sắp xếp khôn khéo hé lộ dưới lớp ren nhã nhặn của tấm mạng che mặt cô dâu. Cô trông giống như một quý cô vùng Gainsborough, chiếc váy là một sự phối hợp hoàn hảo nhất giữa Satanh và ren. Đêm ở đầu cuối, và mẫu của Claude không thể nào cưỡng lại được trong buổi trình diễn thời trang từ thiện này. Một bóng đen làm tối sầm lại đôi mắt vốn dĩ tỏa nắng rực rỡ của cô, một lần, cách đây đã nhiều năm, cô đã từng mơ ước chỉ mặc một chiếc áo choàng cho người đàn ông rất là đặc biệt quan trọng, nhưng giờ đây … không còn nữa … Đứng thẳng vai, tô trét một nụ cười lên khuôn mặt, cô bước ra sân khấu và lướt trên sàn catwalk. Ngẩng cao đầu, cái nhìn của cô lướt qua những người theo dõi lộng lẫy. Căn phòng lớn dành cho sự Open của Tử Tước chật cứng. Thay đổi cách đi, dừng lại, quay một vòng, cô cười với toàn bộ mọi người nhưng không dành riêng cho bất kể ai, sau đó xoay vòng sau cuối và rút lui sau bức màn sân khấu bỏ lại sau sống lưng những tràn vỗ tay ầm ĩ. Lena mỉm cười với một nhóm nhỏ những thợ chụp ảnh bên ngoài khách sạn, và với một vài bước sải chân uyển chuyển đã nhấn chìm thái độ biết ơn của cô vào ghế sau chiếc Rolls_Royce trắng, bóng loáng, đang đợi bên lề đường. Một buổi tối tháng 8 tươi đẹp, thậm chí còn cả London lấp lánh lung linh trong màu đỏ hoàng hôn, những tòa nhà đã nhuộm lên mình màu hồng và vàng kim tuyệt đẹp. Cô duỗi thẳng những nếp gấp trên chiếc váy đen dài chấm gối và thở dài. Chỉ thêm một lần biểu diển nữa thôi, vì quyền lợi của một đôi vợ chồng già, rồi một nụ cười nhỏ kéo mạnh trên đôi môi đầy đặn của cô. Lena Lawrence sẽ không còn nữa, Kathleen Lawrence Meldenton sẽ trở lại, tràn trề hy vọng, sẽ trở thành một nhà phong cách thiết kế và hoàn toàn có thể là một nữ người kinh doanh. “ Chúng ta đã đến nơi rồi, thưa cô ” Lời nói nhã nhặn của người tài xế mang cô ra khỏi ảo tưởng của mình, và, nhìn ra ngoài hành lang cửa số, cô nhận thấy rằng họ đã dừng lại bên ngoài một tòa nhà to lớn và lịch sự nhìn ra sông Thames. Người tài xế Open, nhưng trước khi cô hoàn toàn có thể nói cảm ơn, hơi thở cô bị mắc kẹt lại trong cổ họng khi một giọng nói khác, trầm và du dương kéo lại tâm lý của cô, và thân hình to lớn của một người đàn ông đó trượt vào ghế sau bên cạnh cô. “ Chào Katy, đã qua một thời hạn dài rồi nhỉ, và em vẫn xinh đẹp như mọi khi, mặc dầu tôi không chắc rằng tôi thích toàn bộ những lớp trang điểm này. ” Với cử chỉ thân thiện thông thường, một ngón tay dài rám nắng nghiêng cằm cô “ Miệng của em vẫn đang mở, đó có phải là lời mời gọi cho một nụ hôn không Katy, em yêu ? ” Cái giọng trầm đó cứ lè nhè trong khi đôi mắt đen lấp lánh lung linh nhìn chằm chằm vào cô với một sự thú vị đang hé mở. “ Hay tôi phải gọi em là Lena ? ” Không ai ngoại trừ cha cô gọi cô là Katy trong nhiều năm, mặc dầu là cô có dự tính sẽ đổi khác điều đó sau tối ngày hôm nay. Nhịp tim cô đập ầm ầm trong lồng ngực khi nhìn vào khuôn mặt điển trai đến tăm tối của người đàn ông đã lấn cô vào một góc trên ghế sau của chiếc Rolls-Royce. Jake Granton … Thật là một cú lừa gian ác của số phận đã mang anh đến con đường này, vào đúng thời gian này, cô đã không biết, nhưng cú sốc và sự tức giận tăng nhanh làm cho làn da màu kem của cô đỏ ửng lên kinh hoàng. “ Chỉ là … anh nghĩ là anh đang làm cái quái gì thế hả ? Cút ra khỏi chiếc xe này ngay lập tức ” Cô ngắt lời một cách tức giận. Sau đó, cô đỏ mặt vì một lí do trọn vẹn khác khi đôi mắt đen tối ngang nhiên trượt khắp khuôn mặt cô, mái tóc vàng đổ nhào quanh đôi vai, rơi xuống vùng ngực thướt tha điển hình nổi bật của cô, để lộ một chút ít nút thắc trên chiếc váy lót trong bằng cotton màu đen. Đôi mắt của Jake Granton nấng ná như tán dương vùng ngực sau đó trượt thấp hơn xuống vùng đùi và những đường cong thanh nhã trên đôi chân dài của cô. Chiếc váy mở màn từ dưới nách và kết thức ở phía trên đầu gối một chút ít, nó là một trong những chiếc váy của Claude phong cách thiết kế cho giới trẻ trong đợt kết thúc hội chợ thời trang, và cô ước như quỷ rằng cô đã không để cho Claude thuyết phục mình mặc chiếc váy này tối nay. Cô muốn kéo chiếc váy xuống, khoanh tay trước ngực. Những hình ảnh về Lena Lawrence của cô không dành cho người đàn ông này, và sự quấy rối rất là rõ ràng của anh làm cho cô nổi da gà với cái nhận thức trọn vẹn không mong ước. “ Anh bị điếc àh ? Tôi nói là cút ra khỏi đây ! ” cô hét lên, bám và sự bực tức một cách tuyệt vong. Khuất ngoài tầm nhìn, cô thấy người tài xế, một cái nhìn không chắc như đinh hiện trên nét mặt anh ta, cánh tay anh chần chừ ở cửa, không chắc có nên đóng nó lại hay không. “ Mọi thứ đều ổn cả chứ thưa cô ? ” Anh hỏi một cách lịch sự và trang nhã. “ Không ” “ Ồ, có chứ ” chất giọng trầm đó như muốn nhấn chìm cô “ Là tôi đây, cùng với quý cô của buổi hẹn tối nay, tôi đã trả 3000 bảng cho độc quyền này. Kiểm tra cái thẻ mà hội từ thiện đã đưa cho anh đi. Jake Granton, khu nhà Vip ( chỗ này tác giả dùng từ penthouse, hiểu nghĩa mà mình hok biết dịch ra tiếng Việt sao hết nên tạm xài từ này đi ha, nghĩa cũng na ná zậy thôi ), Albermarle Towers. ” Lena nhìn anh trong sự kinh ngạc đến sửng sốt khi người tài xế rút một cái thẻ từ trong túi anh ta ra, đọc nó, sau đó kiểm tra với tấm thẻ mà Jake đã rút ra từ trong ví và thảy cho anh. “ Điều đó … gần như là đúng chuẩn thưa ông. ” Lướt nhìn sang Lena, anh ngừng hoạt động lại, đi vòng qua phía trước chiếc xe, trượt vào ghế tài xế và khởi đầu nổ máy. “ Bây giờ chỉ một phút thôi … ” cô nói ấp úng một cách vô ích khi chiếc xe chuyển dời vào dòng xe xuôi ngược của London. “ Lena, tôi thật sự quá bất ngờ đấy. Cái tư tưởng gian dối của em đang mở màn tuộc dốc đó. Điều đó phần nhiều không công minh với tôi cho lắm_một người hoàn toàn có thể làm cho em chảy nước dãi ở nơi công cộng ” anh lê dài giọng điệu mỉa mai trong sự thú vị. Với một nỗ lực tuyệt vời để trấn áp bản thân, Lena buộc cô phải tâm lý cho rõ ràng. Hẳn là có sai sót ở đâu đó rồi, nhưng cô lại có cảm xúc chùng xuống, chính là cô, người đã tạo nên cái sai sót đó. “ Tôi không biết anh đang chơi trò gì, nhưng tôi có một cuộc hẹn với một quý ông lớn tuổi, tóc xám đáng mến và vợ ông ta ; hoàn toàn có thể anh sẽ chăm sóc tới việc lý giải cho tôi hiểu chứ ! ” cô nói hờ hững. “ Quý ông tóc xám đó là người đại diện thay mặt cho tôi trong buổi đấu giá, và ông ta đã nói rằng buổi hẹn này là dành cho một người khác. Nếu kiểm tra lại với người bạn Claude của em, em sẽ thấy rằng tôi nói đúng. ” Cô không cần kiểm tra, khi cô đã nghĩ đi nghĩ lại suốt đêm trong sự hoài nghi. Hai ngày trước, cô từ Pháp bay đến London để Open với vai trò là một người mẫu ngôi sao 5 cánh trong một buổi biểu diển thời trang từ thiện lấp lánh lung linh của Claude – một nhà phong cách thiết kế thời trang hàng đầu nước Pháp, gây quỹ cho việc điều tra và nghiên cứu căn bệnh bạch cầu. Nó đã được tổ chức triển khai trong ngôi nhà trang nghiêm của một vị bá tước, một vé đơn thôi cũng đã tiêu tốn của những người khách khoảng chừng tiền tuyệt vời. Những hoạt động giải trí đã làm buổi đấu giá lên đến đỉnh điểm, nhiều phần thưởng khác nhau cho đến một cuộc hành trình dài trên chiếc du thuyền sang trọng và quý phái để thắt chặc hơn mối quan hệ của những thành viên trong mái ấm gia đình hoàng gia. Lena đã được cho phép bản thân bị thuyết phục để trở thành một người bạn sát cánh trong cuộc hẹn vào tối nay và đã bị giật mình vì số tiền được đưa ra cho một cuộc hẹn đơn thuần với một người mẫu thời trang số 1. Danh tiếng của cô, như nó vốn có, vô tình cô được ra giá cao hơn những gì Dự kiến. Khi còn là một cô gái 19 tuổi, sống ở Paris tại nhà cô bạn gái Anna và theo học ĐH Mỹ Thuật, cô đã gặp Claude là bố của bạn trai Anna, Alain. Khi Claude đề xuất cô làm người mẫu cho ông, cô đã cười ngất. Cô cao đúng 1 m8, nhưng lại có một bộ ngực đầy đặn. Claude đã bát bỏ sự khước từ của cô bằng một cái phẩy tay. Rõ ràng thân hình ốm nhom như khúc cây qua nhiều năm đã không còn là hình tượng của thời trang nữa và nó chỉ còn hoàn hảo nhất để làm mẫu cho những bức tượng bán thân vào thời nay mà thôi. Ý tưởng về việc kiếm một chút ít tiền cho riêng mình, thay vì trọn vẹn phụ thuộc vào vào bố cho đến khi ra trường đã lôi kéo cô. Trong sự quá bất ngờ của Lena, theo thời hạn cô đã hoàn thành xong khóa học, đồng thời khuôn mặt cô cũng Open trên trang bìa của tạp chí Vogue. Khi Claude phân nhánh từ thời trang hạng sang sang thời trang đồ lót, Lena trở thành người đại diện thay mặt và là nhân vật được Open trên toàn bộ những tạp chí và những pano quảng cáo, mặc một chiếc quần lót màu trắng xứ Basque cùng đai nịt và vớ. Đó là một sai lầm đáng tiếc trong sự nghiệp khá là mê hoặc của cô. Cô chưa khi nào mơ đến viễn cảnh sẽ có tầm tác động ảnh hưởng đến như vậy, và trước khi cô biết được điều đó thì cô đã được công chúng bầu chọn vì bức ảnh cô mặc đồ lót theo kiểu thủy quân Pháp, và được diễn đạt là sinh vật mê hoặc nhất đứng trên 2 chân. Cô vẫn là hình tượng của thời trang hạng sang trong năm qua, đã Open trên trang bìa tạp chí Vouge vài lần, nhưng thực trạng nổi tiếng mà cô đã đạt được trên toàn quốc tế thì nó lại trở thành nổi tuyệt vọng vì hầu hết là nhờ vào một tấm ảnh mà cô chỉ bận bộ đồ lót. Cô cay đắng hụt hẫng rằng không nên để Claude thuyết phục mình mặc nó. Bây giờ, cô là một nhân vật nổi tiếng nhưng cô lại không mấy thích điều đó. Cô đã mong đợi buổi dạ tiệc từ thiện này là lần sau cuối Open trước công chúng, vào tuổi 22, cô chuẩn bị sẵn sàng quay trở lại với tình yêu khởi đầu của mình là phong cách thiết kế. Không ai ngoại trừ Claude nhận ra yếu tố đó, và cô không hề đổ lỗi cho ông vì đã vắt cạn lần Open ở đầu cuối này cho tổng thể những gì đáng giá như là hội từ thiện, rất thân thiện, từ tận trái tim ông. Nhưng nó không hề ngăn cô cảm thấy tức giận ông. Cô biết là cô đang trở nên không công minh, nhưng đó chính là lỗi của Claude, cô phải chấm hết nó ngay trong chiếc xe này với người đàn ông sau cuối trên quốc tế mà cô muốn ở cùng. Cô quằng quại không mấy tự do trên chiếc ghế bọc da sang chảnh, cố nặng ra một cái nhìn tức giận về phía người sát cánh lạng lẽ, và cô muốn đấm vào cái nụ tười tự mãn trên khuôn mặt điển trai của anh ta. Lena tham gia buổi đấu giá này là vì Anna, con gái của một nhà ngoại giao người Pháp, cô là bạn của Lena ngay từ những ngày đầu ở trường nội trú. Cô có biệt anh là Kathleen cao lêu nghêu “ Lena ”, và nó đã được dùng thay cho Katy khi mà giấc mơ ngây thơ của cô về một cuộc hôn nhân gia đình và niềm hạnh phúc mãi mãi về sau sụp đổ xuống đầu, khi cô chỉ mới vừa tròn 18 tuổi. Sau nữa nó là lời ý kiến đề nghị của Anna khuyên cô nên sử dụng cái tên Lena trong sự nghiệp người mẫu của mình. Dường như quá sức kinh ngạc để tin rằng nụ cười của cô gái tóc đen nhỏ xíu không còn nữa. Lena đã làm phù dâu trong hôn lễ của cô ấy, và là mẹ đỡ đầu cho con gái cô. Nhưng chỉ trong vòng 12 tháng ngắn ngủi trước đây Anna đã đến bệnh viện để làm một vài xét nghiệm đơn thuần vì chứng thiếu máu và không đầy 4 tháng sau cô đã ra đi. Trong khoảnh khắc, một bóng tối đau thương bao trùm lên đôi mắt xanh lục biểu cảm của Lena, cô đã bị lạc trong quá khứ. Với một sự khởi đầu … cô nghe như có ai đó gọi tên mình. “ Lena Lawrence, em yêu của công chúng, quý cô thạo đời, ấn tượng thầm lặng. Em làm tôi tuyệt vọng đấy Lena àh ! ” Cô chuyển cái nhìn nóng bỏng sang người đàn ông ngồi bên cạnh. “ Tôi không có gì để nói với anh cả, trừ khi tôi đi lạc ! ” “ Tut, tut, với bất kỳ điều gì xảy ra cho Katy nhỏ xíu, ngọt ngào và vâng lời àh ? ” Cô hít một hơi thật sâu, nhắc nhở bản thân rằng cô là một người phụ nữ thành đạt, thạo đời, không phải là một thiếu niên thầm lặng tôn thờ nữa. “ Cô ấy đã lớn rồi ” cô hờ hững nói. Khi cô bị thuyết phục tham gia buổi hẹn vào tối nay vì hội từ thiện, chưa khi nào trong giấc mơ ngông cuồng nhất hay trong cơn ác mộng tồi tệ nhất của mình mà cô dự kiến là kết thúc nó với Jake Granton … Anh đã làm tổn thương cô kinh điển một lần rồi, và cô không khi nào tha thứ cho anh ta, hay quên nó đi … Thật không may anh vẫn còn sức mạnh để làm tổn thương cô, mùi vị đàn ông của anh như từ trường cứ hút cô về phía anh. Cô nhận ra rằng cô đã nhận thức về người đàn ông này, với mỗi sợi dây thần kinh trong cô, và phàn nàn với trong thực tiễn đó. Cô nhớ lại sự điển hình nổi bật của cô khi cuộc đấu giá sau cuối dừng lại tại một số lượng đáng kinh ngạc 3000 bảng, bởi một quý ông lớn tuổi gần phía sau căn phòng. Cá nhân cô đã chúc mừng ông ta và yên tâm gấp đôi khi trong lúc cô rời đi thì nghe ông ta đề cập rằng một người khác sẽ đến. Cuộc hẹn này là dành cho một hay 2 người khác và Lena thích cái ý tưởng sáng tạo dùng bữa tối với một hai bạn trẻ. Người đàn ông đó đã nói rằng điều này là dành cho một người khác, và cô, trong lúc vội vã bỏ đi, rõ ràng là đã nghe nhầm. “ Ồ, thế này không tốt sao ? Khá giống như rất lâu rồi nhỉ. ” Lena gần như nhảy ra khỏi chỗ ngồi khi một cánh tay nâu can đảm và mạnh mẽ vòng trên đầu gối cô. Với một cái xô ra đầy tức giận, cô hất cánh tay anh ra khỏi đầu gối mình. “ Hầu như là không ” cô đáp lại “ Tôi không nhớ rằng anh có khi nào đưa tôi ra ngoài vào buổi tối không và chắc như đinh là không có bữa tối nào trên một chiếc Rolls – Royce trắng cả ” Câu vấn đáp cay độc của cô là một cố gắng nỗ lực gan góc để che đậy trái tim đập một cách tức giận của mình. Đầu gối cô vẫn còn nóng rang ở nơi mà anh chạm vào, và cô thấy ghê tỡm với phản ứng đó. “ Không, tôi đã không, một sự thiếu sót từ phía tôi ” anh nói như khiển trách. “ Nhưng nếu tôi làm thế thì liệu em có gật đầu lời ý kiến đề nghị của tôi không Lena ? ” không chờ cho cô vấn đáp “ Tôi nghĩ là không, em là một phụ nữ quyến rũ và nếu một nữa những lời đồn về em là có thật thì em cũng giống như hầu hết những người khác thôi. Tôi là một kẻ ngốc khi tự tưởng tượng rằng em sẽ cam kết chỉ dành riêng cho duy nhất một người đàn ông, nhưng … không còn quan trọng nữa. Vậy thì đêm nay tất cả chúng ta sẽ cùng tận thưởng với nhau, hm ? Không có gì ràng buộc cả ”. “ Không ” cô khẽ quay sang đương đầu với anh, không còn bất kỳ dấu vết nào của cuộc khủng hoảng cục bộ mà anh hoàn toàn có thể nhìn thấy trong bộc lộ lạnh nhạt của cô. Jake Granton được cho là một người bạn của cha cô, và cũng là cổ đông trong Gốm Sứ Meldenton – công ty của mái ấm gia đình cô. Cô đã xem xét đến năng lực hoàn toàn có thể sẽ phải đương đầu với Jake Granton một khi trở lại thao tác trong công ty của mái ấm gia đình, nhưng cô đã tự thuyết phục bản thân mình rằng năng lực đó đã quá xa vời. Cha của Jake đã mất vài năm trước và anh được thừa kế Granton Holdings. Lợi tức được chia từ Gốm Sứ Meldenton chỉ là một giọt nước trong đại dương so với người đàn ông phong phú như anh ta. Cô tự cho rằng mình đủ chính chắn để đối xử với anh một cách lịch sự và trang nhã đến lãnh đạm. Nhưng thật không may, gặp gỡ anh ta thế này, lại với tư cách là Lena Lawrence, một người mẫu, cô cảm thấy bất lợi kinh điển. “ Tôi không hiểu tại sao anh lại làm như thế này Jake àh, ” cô vẩn liên tục, và tập trung chuyên sâu hơn sự tự tin, cô nói thêm “ nhưng trọn vẹn không có quan điểm nào trong việc trải qua buổi tối ngày hôm nay cùng nhau cả. Tôi sẽ bảo tài xế quay xe lại và đưa anh về nhà, đừng lo ngại, tôi sẽ hoàn trả lại cho anh 3000 bảng. ” Cô tự hào vì chất giọng vững vàng của mình khi vô tình cô bát bỏ buổi hẹn tối nay như thể một sai lầm đáng tiếc, nhưng tận sâu bên trong cô run rẩy trong trường hợp anh không đồng ý nhu yếu của cô. Buổi hẹn được cho là từ 8 h tối đến 2 h sáng, ăn tối và khiêu vũ, không khi nào cô lại muốn trải qua khoảng chừng thời hạn dài như vậy bên cạnh người đàn ông này. Cô đã không dám … Cô bí hiểm quan sát anh dưới hàng mi dày. Đã 2 năm kể từ lần ở đầu cuối họ gặp nhau và đã kết thúc trong một trận cãi vả đầy tức giận. Cô làm vài phép tính nhẫm nhanh gọn : giờ đây, anh chắc phải 34 tuổi rồi, nhưng từ những gì mà cô hoàn toàn có thể nhìn thấy, anh không hề có thêm một once mở thừa nào trong cấu trúc cơ bắp của anh cả. Mái tóc đen, thẳng, hơi dài hơn so với xu thế thời trang lúc bấy giờ, được rẽ sang một bên, và vô tình quét ra trước vầng trán rộng của anh. Hàng mi hoàn hảo nhất, màu nâu sậm, dài và bóng, đôi mắt gần như màu đen, với hàng lông mi dày cong vút, tua tủa, một sự thừa kế từ bà mẹ người Ý của anh. Mũi anh thẳng, nhưng trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng, lỗ mũi của anh bùng lên nguy hại, mở còn rộng hơn cái miệng quyến rũ đang mím chặt vì tức giận. “ Không, tôi đã đủ ngu ngốc để em hoàn toàn có thể đá đít tôi 2 lần trong quá khứ rồi, nhưng không phải là giờ đây. ” Đôi mắt cô mở to vì cơn tức giận băng giá trong giọng nói của anh. Cái nhìn đen tối của anh bắt và giữ cô ở đó, cô không còn sức mạnh nào để thoát ra được. “ Em, L-E-N-A L-A-W-R-E-N-C-E, ” Anh lê dài nghệ danh của cô như thể nó là một từ dơ bẩn “ Em sẽ mua vui cho tôi trong vài giờ tới chứ ? Tôi đã trả một cái giá rất đắt cho độc quyền này đấy ” Đôi môi dày của anh cong lên trong một nụ cười thiếu tín nhiệm. “ Nói cho tôi nghe đi, 500 bảng một giờ là mức giá lúc bấy giờ phải không ? ” Cơn tức giận dâng lên khắp khung hình cô vì cái ý nghĩ đó của anh, và, nâng bàn tay cô lên, cô đánh mạnh vào khuôn mặt điển trai đang chế giễu kia. Nhưng trước khi chạm vào được thì anh đã bắt được cổ tay thanh mảnh của cô trong một cái nắm chặt như thép. “ Bây giờ … giờ đây … Lena, bình tĩnh, bình tĩnh lại đi nào. Tất nhiên là em không muốn đến nhà hàng quán ăn cùng với người sát cánh mà trên khuôn mặt của anh ta lại có đấu tay của em chứ hả ? Không hoài nghi gì là Claude đã sắp xếp thật hiệu suất cao để cánh nhà báo đưa tin về hình tượng một cô người mẫu sẽ làm gì một cách công khai minh bạch rồi đó. “ Anh đang làm đau cổ tay của tôi đó ” cô rít lên giữa 2 hàm răng nghiếng chặt. Cô dự trù nhất quyết giữ im re 100 % để ngăn mình không hét vào mặt anh ta như một ả Banshee ( Trong truyền thuyết thần thoại Ireland và Scotland, banshee là “ một người phụ nữ trong thần thoại cổ xưa ” báo hiệu cho cái chết bằng việc kêu la rên siết một cách thảm thiết. ) Vòng tay anh nhẹ nhàng lại trên cổ tay cô, nhưng nếu có bất kỳ điều gì tồi tệ hơn thế này … khi mà ngón tay cái của Jake cứ nhẹ nhàng vuốt ve mặt trong cổ tay cô, gửi đi một luồng điện của sự nhận thức đầy nhức nhối vào nó. Sau đó, trong sự trọn vẹn kinh ngạc, đôi mắt đen của anh dịu lại trên khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận của cô. “ Tôi xin lỗi, Lena, hành vi của tôi không hơn những lời tán dương, mà chỉ là không biết nên gọi nó là gì thôi. ” Cô rùng mình, mặc dầu đây là một buổi tối ấm cúng. Cô tự bảo với mình, cô đã kết thúc với Jake nhiều năm trước đây, nhưng khi họ ngồi cạnh nhau trong khoảng trống số lượng giới hạn của chiếc xe sang chảnh này mùi hương nam tính mạnh mẽ tinh xảo của anh đã trêu chọc lỗ mũi cô, cái mà, nếu có bị điếc, câm và mù thì cô vẫn sẽ nhận ra, chỉ duy nhất mình Jake mà thôi. “ Tôi sẽ không làm đau em trước cả quốc tế đâu ” Và trong khoảnh khắc thoáng qua đó, cô nhìn thấy vài thứ mà cô đã không nhận ra trong đôi mắt, anh hạ thấp hàng mi dày xuống, che đậy bộc lộ của mình. Nhưng cô đã nhanh gọn gạt đi sáng tạo độc đáo đó khi anh thêm vào một cách dũng mãnh rằng “ Nhưng tôi sẽ có em tối nay Lena, em yêu àh ” Cô hít một hơi thật sâu và buộc mình bỏ lỡ lời công bố ở đầu cuối của anh ; hoàn toàn có thể cô cố giữ nó sáng sủa, hoặc do đang ở bên cạnh anh ta … “ Jake, Tôi biết anh từ khi tôi chỉ mới 14 tuổi thôi. Tại sao anh lại phải tham gia vào phiên đấu thầu từ thiện cho một buổi hẹn như thế này làm gì ? Anh hoàn toàn có thể gọi cho tôi mà. ” “ Và tất yếu là em sẽ đồng ý chấp thuận ” anh giễu cợt, đôi mắt đen của anh ánh lên những tia nhìn ma quái “ Điều đó có nghĩa rằng tôi hoàn toàn có thể được không tính tiền àh … ? Chết tiệt. ’ anh cười khúc khích “ Tôi phải nên nhận ra rằng, người ta thường nói phụ nữ không khi nào hoàn toàn có thể quên được người tình tiên phong của mình. ” “ Sao anh … đồ ngạo mạn, đồ con lợn kiêu căng … ” Tất cả những tâm lý về lí do của người đàn ông này cứ trôi qua đầu khi cô gần như nghẹn ngào trong cơn thịnh nộ. “ Làm sao mà … ? ” Làm sao mà anh ta dám nhắc cô nhớ về cái đêm mà họ đã ở bên nhau cơ chứ ? Anh cắt ngang trước khi cô hoàn toàn có thể nói hết câu. “ Shh, Lena, tất cả chúng ta đã đến nơi rồi, sẵn sàng chuẩn bị để đương đầu với cánh nhà báo đi nào. ” Đỏ mặt và run rẩy trong cơn tức giận, cô nhìn vào Jake khi anh giương khung xương dài của mình trượt ra ngoài cánh cửa, người tài xế vẫn giữ cửa mở, phía sau anh, cô nhìn thấy một vài nhà nhiếp ảnh, với một nỗ lực trấn áp bản thân rất là tuyệt vời cô mới hoàn toàn có thể trượt theo ghế ngồi và gật đầu cánh tay của Jake đỡ cô ra khỏi xe. Cô thảy một cái nhìn làm mưa làm gió vào nét mặt điển trai tăm tối của anh và thấy khuôn mặt nhăn nhó từ cái miệng xoắn lên thật kinh tỡm khi một người thợ chụp ảnh, nỗ lực hơn hầu hết những người còn lại, quỳ gối trên vỉa hè để chụp, mà hoàn toàn có thể chỉ là bật mý bức ảnh khi mà cô cuối người bước ra khỏi xe, tổng thể chỉ là một đôi chân dài và hơi gian rộng hơn so với thông thường một chút ít. Cô dán một nụ cười trên khuôn mặt và khoát tay Jake, hơi nghiêng người dựa vào anh ta. Cô cảm thấy anh đang stress, và một cảm xúc thắng lợi thoáng qua : sau tổng thể, anh không hề miễn nhiễm với cô, khi công khai minh bạch, anh sẽ ghét điều đó. Hình tượng ông chủ ngân hàng nhà nước ù lì của anh sẽ bị hạ nhục vào tối nay. Hãy Giao hàng anh ta ngay nào ^ ^ ! Cô hân hoan nghĩ. Đám phóng viên báo chí ảnh này cô hoàn toàn có thể xữ lí được, và đã làm như vậy. Cô bình thản chống một cánh tay thanh mảnh lên hông, làm điển hình nổi bật những chú bướm đỏ, vàng xinh đẹp tiếp nối đuôi nhau nhau lượn quanh eo trên chiếc váy thiếu vải của cô, nâng phong thái từ tầm thường cho đến kì quặc. Cô mượn nó từ Claude, tiếp thị phong cách thiết kế của ông để thu về tối đa doanh thu, và trong thực tiễn thì nó là một trong những bản vẽ của riêng cô mà ông đã dùng làm sáng tạo độc đáo, tăng thêm niềm tự hào của cô về mình. Với một nụ cười rực rỡ tỏa nắng dành cho cánh nhà báo, cô được cho phép Jake dẫn vào trong nhà hàng quán ăn Pháp sang trọng và quý phái nằm ở TT khu Mayfair ( * ) ( Là một khu vực ở TT London, không phải là thành phố ở Westminter thuộc Q. Cam của Mỹ đâu nha, khu vực này kinh doanh rất sầm uất, giá thì vô cùng cắt cổ, nó có một mạng lưới hệ thống ngân hàng nhà nước riêng luôn đó, người quản trị khu vực này thì giàu khỏi phải bàn rùi ^ ^ ! ) Ngay từ cái nhìn tiên phong, nhà hàng quán ăn đã chật cứng người, nhưng chưa đầy một giây khi bước vào người trưởng ship hàng đã đứng bên cạnh Lena. Đôi mắt nhảy múa như tán dương vẻ bên ngoài của cô trong khi cúi chào một cách lịch sự và trang nhã, công bố đó là một niềm vinh hạnh lớn lao khi thấy cô vào nhà hàng quán ăn của ông và nhanh gọn dẫn họ đến một chiếc bàn nhỏ dành cho 2 người ở TT căn phòng. Bên cạnh cô, Jake, mỗi inch đàn ông của anh chiếm lợi thế, mặc một bộ comple sẫm màu cho buổi tiệc tối thật không một chút ít tì vết, cùng chiếc áo sơ mi trắng như tuyết, tỏa ra hào quang song song với sự phong phú và tinh xảo. Khi mọi cái đầu của những đấng mày râu nơi đây đều ngoái lại nhìn Lena ngồi vào bàn, thì điều đó cũng tương tự như với những cái đầu của những quý bà quay sang chiêm ngưỡng và thưởng thức sự điển hình nổi bật từ người sát cánh mê hoặc đi cùng cô. “ Tại sao họ lại không chứ ? ” Lena say vòng trong tâm lý. Cô gần như đã quên rằng nét nam tính mạnh mẽ của anh mới áp đảo làm thế nào và nó càng hữu dụng gấp mấy lần khi mà anh là một tỉ phú. Rất may, cô nhận thực đơn từ người ship hàng và đóng vai trò là người chủ nhà với sự tinh xảo mà cô vô cùng tự hào về nó. Cô sẽ cho Jake thấy rằng cô không còn là một cô gái non nớt bị rình rập đe dọa bởi cái điệu đàng can đảm và mạnh mẽ của anh nữa. “ Anh muốn ăn gì nào Jake ? Tôi sẽ dùng bơ và mousse cá hồi, tiếp theo là món cá monkfish ( * ) ( là tên tiếng anh của một loại cá ở phía bắc Atlantic ) ăn kèm với nước sốt cari nhẹ, cộng với một chút ít rau tươi. Còn anh thì sao ? Giống thế luôn chứ ? ” Cô cong một bên chân mày hoàn hảo nhất như thẩm vấn người đàn ông ngồi đối lập khi cô đặt thực đơn lại trên bàn. Cô vẫn còn bị shock, nhưng đã sớm trấn áp được cơn tức giận của mình và xác lập sẽ đảm nhiệm nghĩa vụ và trách nhiệm này. Anh bắt lấy ánh nhìn hờ hững của cô bằng một nụ cười cũng băng giá không kém trước khi quay sang người phục đang khẽ cười và kinh ngạc trước những món cô gọi, chỉ một món chính thôi : thịt bò ăn kèm với một chút ít nước sốt kem cho anh, cộng với một chai champagne lâu năm. “ Tôi hoàn toàn có thể là khách của em, Lena, nhưng tôi không khi nào được cho phép một người phụ nữ gọi món ăn cho tôi, hay để tôi … ” Đôi mắt anh lóe lên một chút ít tức giận sau đó hoàn toàn có thể nhận ra nó dịu lại một chút ít khi cái nhìn của anh ngang nhiên đi long dong xuống những đường cong mềm mại và mượt mà trên vùng ngực đầy đặn của cô. Cô cảm thấy một luồng nhiệt dâng lên trong cô từ dạ dày chay đến body toàn thân bởi cái nhìn rõ ràng là đang khiêu gợi của anh, và cay đắng, cô nguyền rủa Claude dưới hơi thở của mình. Nếu cô chỉ cần biết người đi ăn tối cùng là ai thì cô đã để cho cái phản ứng sợ hãi này thuận tiện tăng trưởng theo một cách nào đó khác. Jake có năng lực làm cô cảm thấy như một cô bé tuổi teen vụng về chỉ với một cái nhìn từ đôi mắt nâu hiểu biết của anh. “ Ngoại trừ, có lẽ rằng, là ở trên giường, và sau đó tôi không phiền nếu một quý cô giành thế dữ thế chủ động. Thỉnh thoảng thì nó hoàn toàn có thể khá là mê hoặc … ” Anh cười lớn trước biểu lộ khá là shock của cô. “ Em ko đồng ý chấp thuận với tôi àh ? ” Anh chế nhạo. “ Anh nghĩ rằng anh hoàn toàn có thể mang những ý nghĩ kia ra khỏi cái rãnh nước đó đủ lâu để tất cả chúng ta hoàn toàn có thể tận thưởng bữa ăn với một vài sự vờ vịt văn minh được không ? ” Cô nói cộc lốc. Cô bệnh đến chết vì những lời bóng gió thô lỗ của anh. “ Một thỏa thuận hợp tác ngừng bắn àh Lena, hmm ? ” “ Và không thiết yếu mà anh phải gọi tôi là Lena đâu. Anh luôn gọi tôi là Katy khi tất cả chúng ta còn là b-bạn bè mà ”. Cô ngập ngừng ở từ “ bạn hữu ”, sau đó đã mắc sai lầm đáng tiếc. “ Không chỉ ở Pháp, tôi được gọi với cái tên là Lena. Bây giờ, tôi đã về nhà tôi thích được gọi là Katy hơn. ” “ Bạn bè àh. Một lần, tôi đã có môt người bạn gọi là Katy, nhưng giờ đây, tôi không còn nhìn thấy cô ấy trong người phụ nữ ở trước mặt tôi nữa. Em có muốn biết tôi thấy cái gì không ? ” “ Không có gì đặc biệt quan trọng, nhưng dù sao thì tôi cũng không phiền nếu anh nói tôi nghe. ” Cô nói với một nụ cười nhỏ để che đậy sự tổn thương mà cô cảm thấy từ một con dao găm nhanh gọn và ko hề được mong đợi vì sự phủ nhận của anh về tình bạn giữa họ. Thật là ngu ngốc, cô biết điều đó ; họ đã không thân mật nhau trong 4 năm, nhưng trước đó cô đã tin rằng anh là bạn cô và còn hơn thế nữa … “ Tôi nhìn thấy một người phụ nữ trẻ rất xinh đẹp, rất quyến rũ, người đã dùng vài năm cuối để đùa giỡn với những đặc tính đó của mình, với một sự thành công xuất sắc vĩ đại. Cảm giác của nó như thế nào hả Lena àh xin lỗi, là Katy chứ, khi biết là hầu hết đàn ông ở 2 lục địa khi đi ngủ mà vẫn còn tưởng tượng về khung hình của em hả ? Điều đó có làm biến hóa em ko ? ” “ Tôi là một người mẫu ” cô nói thẳng thừng, và quan sát trong sự quá bất ngờ khi Jake ngả đầu về sau bật cười. “ Tôi không thấy có gì đáng buồn cười trong câu nói đó cả ” “ Ồ, thôi nào … Tôi đã nhìn thấy tấm poster của em rồi, nó được sưu tập trên toàn quốc tế ”. Vẫn đang cười thầm khi đôi mắt nâu của anh bắt và giữ đôi mắt của cô lại đó. “ Claude chắc phải thu về hàng triệu bảng theo cách đó. Nàng Eva truyền thống lịch sử còn không hề làm tốt hơn như vậy. Mỗi người đàn ông đã nhìn thấy nó đều trải qua hàng giờ tự hỏi làm thế nào mà cái mảnh nhỏ bé đó lại hoàn toàn có thể che được ngực của em và chờ đơi cho nó tuột xuống. ” Đôi môi cô khẽ mở ra cho một nụ cười vấn đáp, cô bất lực với bản thân. Lòng trung thực cơ bản đã buộc cô phải thừa nhận rằng quan điểm của anh về bức anh đó đã bị nhận ra. Cô đã che đậy khá tốt, bận còn nhiều hơn là hầu hết những người phụ nữ mặc trên biển, nhưng người nhiếp anh đó đã chụp trúng cô đang với đến trái táo trên cây. “ Họ sẽ phải chờ lâu đấy ” cô cười khúc khích. “ Tôi đã làm nó kẹt vào thịt mình bằng một dãi băng rất chắc như đinh ” “ Àh, một ảo tưởng khác ăn mòn cát bụi. ” Jake vờ vịt rên rỉ, và lần tiên phong trong buổi tối ngày hôm nay họ đã chia sẽ một nụ cười tiêu khiển cùng nhau. Người ship hàng đến mang theo thức ăn, phần còn lại của bữa tối Jake khuyến khích Katy nói về sự nghiệp người mẫu của mình. Thật cẩn trọng tránh bất kỳ điều gì quá cá thể hay tương quan mật thiết đến đặc thù của cuộc chuyện trò mà cô sẽ vấn đáp bất kỳ cuộc phỏng vấn nào, họ trấn áp để có khoảng chừng thời hạn dùng café mà không có bất kể lời nói tức giận nào. Katy khá niềm hạnh phúc khi múc một muỗng đường cho vào trong tách kèm với một cục kem khổng lồ. Buổi tối không tệ bằng phân nữa nỗi sợ tiên phong của cô khi nhìn thấy Jake là người bạn sát cánh của mình. Cô chỉ có thề hy vọng vào phần còn lại của buổi tối, tại câu lạc bộ đêm, cũng diễn ra tốt đẹp như thế … Cô dừng lại khi đang nâng tách lên miệng. Cô đang nghĩ cái gì thế ? Tận hưởng sự đụng chạm của Jake àh ? Cô nhanh gọn nhấp một ngụm café và đặt cái tách lại trên bàn. Anh thật duyên dáng và nhã nhặn, và đã lừa được cô thêm một lần nữa … Cái mà, cô đã nghĩ thật thiếu tín nhiệm, xem xét, anh tin rằng cô còn hơn cả một con điếm, và đã nói rất nhiều, tối nay và 2 năm trước, chỉ gạch chân những điều mà lần tiên phong cô mày mò ra khi còn là một cô gái 18 tuổi nhút nhát, yêu sâu đậm một người đàn ông. Anh là một con quỷ tàn tệ, lầm lạc, người hoàn toàn có thể khá là niềm hạnh phúc đâm sau sống lưng ai đó khi đang cười trước mặt họ. “ Em không giữ gìn vóng dáng cho việc làm àh ? ” Jake phỏng vấn, liếc nhìn vào tách café kem của cô, sau đó nhàn nhã hơn khi chuyền cái nhìn sang đôi vai trần và bộ ngực săn chắc. Một nụ cười lười biếng cong lên trên đôi môi quyến rũ của anh khi đôi mắt đen sau cuối cũng nhìn vào đôi mắt của Katy. Cô thuận tiện nhận ra sự nhìn nhận nét nam tính mạnh mẽ và gợi ý của việc cho đi nhiều hơn trong ánh nhìn đen tối của anh. Bao nhiêu người phụ nữ, cô tự hỏi, đã rơi vào nụ cười điệu đàng và sức mạnh nam tính mạnh mẽ của người đàn ông này trong những năm qua ? Hàng trăm, không còn hoài nghi gì nữa. Mẹ kế của cô, Monica cũng nằm trong số đó, cô cay đắng nghĩ. Tuy nhiên, không có tín hiệu nào của một vụ bê bối hoàn toàn có thể chạm được vào anh ta ; với quốc tế nói chung anh là một ông chủ ngân hàng nhà nước đáng kính nhưng khá là nhàm chán. Cẩn thận, cô nâng tách lên miệng và nhấp một ngụm café để cho mình thêm thời hạn trấn áp cú đâm nhanh gọn từ sự tức giận vì ghê tởm bản thân, cô cảm thấy rằng cô đã ngu ngốc một lần đủ để trở thành một trong những người phụ nữ của anh ta rồi. Đặt lại tách vào trong dĩa, cô sau cuối cũng vấn đáp thắc mắc của anh : “ Tại sao tôi phải làm như thế chứ ? ” Cô chớp hàng lông mi dài một cách nực cười “ Có hàng ngàn người đàn ông làm điều đó cho tôi, anh iu àh. ” Cô cười, chơi trò tán tỉnh vì toàn bộ những gì mà cô xứng danh. “ Tất nhiên, làm thế nào mà tôi quên được người mẫu đồ lót của thập kỉ này chứ ? ” anh lê dài giọng mỉa mai, vẻ thuận tiện điệu đàng của anh biến mất cùng lúc với cái nhìn cay đắng vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, anh ra hiệu cho người ship hàng tính tiền. Hãy ăn được điểm cho mình nào, cô tự tin nghĩ, mặc dầu lí do tại sao Jake lại cảm thấy cay đắng Katy không hề tưởng tượng ra được ; đó là độc quyền của cô, chắc như đinh chứ ? Tất nhiên, ở đầu cuối thì cô đã chứng tỏ được cô đã trưởng thành đủ để xữ lí anh ta, sau tổng thể, có lẽ rằng phẩn còn lại của buổi tối sẽ là một cuộc thử nghiệm. Với đến tay anh, cô nói “ Anh là khách của tôi, tôi sẽ lo cái đó. ” Khi người ship hàng đặt một cái dĩa với một tờ giấy được gấp lại bên cạnh Jake. “ Không, em sẽ không ” Anh gần như gầm gừ, và ném một xấp tiền giấy trên bàn, anh liếc nhìn vào cái đồng hồ đeo tay Rolex vàng tuyệt đẹp vòng trên cổ tay anh và đứng dậy. “ Đi thôi nào. Gần 11 h rồi, Xe đang đợi tất cả chúng ta. Hãy liên tục phần còn lại của trò hề này thôi nào ” Cô không hề hiểu nổi tại sao vẻ duyên dáng tự nhiên trước đây của anh lại thay bằng sự tức giận cay đắng, mà … anh đã không đặt hàng cô về điều đó. “ Một trò hề ! ” Cô chua cay. “ Tôi hoàn toàn có thể nhắc anh nhớ rằng đây là sáng tạo độc đáo của anh không ? Anh không phải trả giá cho cái gì cả, anh đủ giàu, anh chó thể đơn thuần chỉ cần cho tiền hội từ thiện thế là xong. ” Cô đang trò chuyện với cái sống lưng của anh khi anh đã quay đầu ra cửa, nhưng cách cư xử đúng mực buộc anh phải đơi cô ở lối ra vào. Cô cố ý làm cho căn phòng đầy thuốc súng, và lờ đờ chải suôn lại mái tóc và tô lại son môi. Thời gian trôi qua, họ một lần nữa ngồi tại ghế sau của chiếc Rolls, khuôn mặt của Jake đỏ sậm lại tức giận bởi sự chậm trễ. Katy phải giấu nụ cười sau một cái ho. Phục vụ anh ta thôi nào, cô hân hoan nghĩ. Anh sải bước qua cuộc sống cứ như anh là một món quà của Chúa dành cho phụ nữ, một sự đổi khác, nó sẽ làm anh trở nên vô hại khi đợi chờ một ai đó. “ Tôi vui vì em đã tìm thấy trò vui đó, nhưng tôi không nhìn nhận cao việc cứ phải chờ đón, ” anh chặn đầu. “ Tôi rất tiếc ” cô lê dài giọng, nhưng không hề ngăn được sự thú vị trong giọng nói. “ Em sẽ như vậy nếu như đêm nay em liên tục để tôi phải chờ đón ” anh nói hờ hững. Katy không phản hồi thêm gì nữa. Tốt hơn là nên bỏ cuộc khi bị qua mặt, cô tự nói với mình, và ngồi ngay ngắn vào chiếc ghế bọc da sang trọng và quý phái. Cô tưởng tượng cô hoàn toàn có thể cảm thấy hơi nóng từ đùi anh đang đốt cháy cô, nhưng giác quan thường thì lại mách bảo rằng họ thậm chí còn còn không chạm vào nhau. Cô chuyển cái nhìn vào khuôn mặt của anh. Cái mũ trùm đầu gần như bao trùm hết đôi mắt, che đậy biểu lộ của anh, miệng anh ngậm chặt lại thành một đường thẳng. Khuôn mặt trưởng thành mê hoặc của anh có một giá trị làm người khác tò mò đến đáng ngại. Hoàn toàn khác với người người trẻ tuổi hay cười mà cô đã từng biết. Người đàn ông lạnh nhạt xa cách này là một người lạ so với cô, và đó là cách mà cô muốn nó cứ như thế … “ Tôi hỏi em có muốn uống thêm Champagne không, và tôi sẽ cảm kích nếu như em nhận ra tôi khi tôi chuyện trò với em. ” Họ chưa kịp nói kể từ khi rời nhà hàng quán ăn, và giờ đây, khi họ ngồi vào một cái bàn tự do tại Annabel, đầu Katy giật bắn vì một âm thanh từ giọng nói rõ ràng là rất tức giận của Jake. Lạc trong những tâm lý của riêng mình, cô đã không nhận ra những gì anh đã nói. “ Vâng, làm ơn ” cô vấn đáp hờ hững. Champagne được mang đến và cô nhìn khi người Giao hàng rót đầy vào cái ly dài như ống sáo, và đôi mắt cô mở to đổ nhào xuống cái trông như Whisky và soda được đặt trước mặt Jake. “ Anh có muốn uống Champagne với tôi không, một chai thì thật là tiêu tốn lãng phí, Tôi sẽ không khi nào uống hết được. ” “ Tôi cần một cái gì đó mạnh hơn ” Anh vấn đáp khẩn trương, và nâng ly lên, anh uống một hơi dài cái thứ chất lỏng bốc lửa đó, đặt cái ly trở lại bàn, ngẩn đầu lên, đôi mắt nâu của anh huyền bí một cách lạ mắt khi chúng đụng độ với cô. “ Mặc dù vậy, tôi hoàn toàn có thể uống dùm em một ly sau. ” Cô không tin vào nụ cười quyến rũ của anh. Anh cần một cái gì đó mạnh hơn, hoàn toàn có thể anh có một ý tưởng sáng tạo đúng đắn phải làm, giờ đây chỉ còn một cách phải làm để vượt qua những ngày sau đó, Katy nghĩ vòng vo. Trong không khí thân thương mờ ảo của câu lạc bộ đêm, cú shock khi gặp lại Jake đã khởi đầu phai đi, và vài quan điểm của anh trước đó đã khởi đầu vang vọng mơ hồ rình rập đe dọa khi chúng trình diện trong tâm lý choáng váng của cô. “ Gần đây em đã gặp David chưa, bố của em đó ? ” “ Cái gì cơ ? ồ, không, khoảng chừng 18 tháng trước ” Katy vấn đáp, hoảng sợ bởi cái nhìn vững vàng và tính phi lí của câu hỏi. Cô đã bận tâm lý về công bố của anh trước đó rằng anh sẽ có cô vào tối nay. Cô đã nghĩ nó là một loại trò đùa phức tạp mà cô đã gặp phải hàng chục lần trước đây trong quốc tế người mẫu, nơi mà mỗi người đàn ông có vẻ như xem người mẫu thời trang là một game show thuận tiện … Nhưng giờ đây, với thái độ biến hóa của anh, cô không chắc như đinh lắm, và vâng, cô đang hoảng sợ … “ Em biết Monica và David đã li hôn, hay giờ đây em là người nổi tiếng rồi, nên không còn chăm sóc đến mái ấm gia đình của mình nữa ? ” Lời phản hồi ở đầu cuối là một sự chế nhạo. Katy ngồi thằng trên ghế, đề cập đến Monica đủ để xương sống cô cứng lại. “ Vâng, tôi hoàn toàn có thể không gặp bố tôi tiếp tục, nhưng ở đây có một thứ gọi là điện thoại cảm ứng ”, cô thông tin cho anh bằng một sự mỉa mai. “ Liên lạc giữa tôi và bố tôi không phải là việc của anh. ”

Tìm kiếm với từ khoá :

Được thanks
            Share
Xem thông tin cá nhân

     

Có bài mới 22.02.2018, 16:33
Hình đại diện của thành viên

Nminhngoc1012V.I.PV.I.P

  Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 35935
Được thanks: 5958 lần
Điểm: 9.62
02.05.2014, 01 : 3634359355958 lần

10Có bài mới Re: [Lãng mạn] Lời cầu hôn khiếm nhã (Dishonourable Proposal) – Jacqueline Baird – Điểm:Đang tải Player đọc truyện …
Tốc độ đọc truyện: 0.90 x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

CHƯƠNG 2

Vào Chủ Nhật, Katy sẽ ăn trưa cùng bố cô, họ chưa bao giờ đặc biệt gần gũi, cô luôn cho rằng ông là người lăng nhăng, nhưng nhiều năm trôi qua, cô đã đi đến việc chấp nhận rằng ông không tệ hơn hầu hết bọn đàn ông kia.

Ngày mai, cô sẽ nói với bố mình rằng cô sẽ tham gia vào việc kinh doanh của gia đình, Gốm Sứ Meldenton, nhà sản xuất ra những sản phẫm gốm sứ tuyệt đẹp. Một cái cau mày làm xấu đi vầng trán mịn màng khi cô nhớ lại cuộc trò chuyện vào mấy ngày trước với ông Jeffries, một luật sư của gia đình, và một sự ủy thác khác, cùng với bố cô, bà ngoại cô đã để lại cho cô 30% cổ phần trong công ty của gia đình.

Cô cảm thấy có gì đó rắc rối ở đây mà ông già đó đã không nói cho cô biết. Một cái nhún vai từ đôi vai thanh lịch của cô. Bây giờ cô đã 22 rồi, và sự ủy thác đã kết thúc. Cô đã lên kế hoạch cho cái ngày này một thời gian dài…

Vài hoàn cảnh đã đưa đẩy cô vào một nghề nghiệp hoàn toàn khác so với cái mà cô đã dự định ban đầu. Không điểm nào có thể từ chối rằng cô đã rất thích thú với sự thành công khi là một người mẫu cả, và bây giờ nó đã kết thúc cô cảm nhận được màu sắc của nỗi buồn. Cô có một vài người bạn tốt trong ngành thời trang, và cô đã đi lu lịch trên toàn thế giới, nhưng tận sâu bên trong, cô biết rằng cô luôn chỉ cố gắng một phần nào đó thôi, nó chỉ là một trò chơi mà cô đã chơi, mặc dù rất thành công.

Cô thừa nhận nó đã dạy cô rất nhiều. Claude đã khuyến khích cô giũ niềm hứng thú của mình trong việc thiết kế và nhiều lần sử dụng sản phẩm của cô để trang trí. Cô đã rất thích những trải nghiệm đó, nhưng bây giờ cô hạnh phúc dự đoán về một công việc mới là một nhà thiết kế ra những sản phẩm gốm sứ tốt nhất cho công ty của gia đình, công việc mà ban đầu cô đã được đào tạo tại trường đại học.

Katy giật mình và làm đổ một ít rượu champange khi Jake với qua bàn và nắm tay cô. Lạc trong suy nghĩ, cô gần như quên mất những lời bình luận đầy châm chít của anh cáo buộc cô đã bỏ rơi bố mình.

“ Tôi không định tranh luận với em tối nay đâu Katy” đôi mắt nâu của anh bắt và hòa vào đôi mắt xanh lục của cô, “ nhưng bố em là một người bạn lâu năm của tôi”

“ Việc sử dụng tên thánh của cô thể hiện lòng chân thành trong lời nói của anh. Rõ ràng là anh đã rút lại sự khiển trách trước đó từ tận trái tim, và ý nghĩ đó làm cô hài lòng… cho đến khi cô nghe thấy 2 chữ “ bạn cũ”. Ôi, không! Cô không rơi vào cái vẻ dễ dàng quyến rũ, và những lời dối trá của anh đâu…

“ Sau cùng thì đó cũng là chuyện của riêng anh” cô thình lình đáp lại, kéo tay ra. Với một người bạn như Jake thì ai còn cần đến kẻ thù làm gì nữa cơ chứ? Cô nghĩ độc ác.

“ Là một người bạn của gia đình tôi nghĩ tôi có quyền can thiệp vào. Bố em đang già đi, còn em thì hầu như không gặp ông trong 4 năm qua, và bây giờ ông chỉ có một mình ông bị ràng buộc trong sự cô đơn. Nếu em không quá mải mê với công việc của bản thân, một sự ích kỉ đến chết tiệt, em đã có thể chú ý đến điều đó.” Giọng điệu gay gắt của Jake làm cô nổi da gà. Anh có một dây thần kinh chết tiệt, cô giận dữ nghĩ khi nghe anh trách móc cô.

“ Chúa ơi! Nhà cùa bố em cách không đầy 10 phút từ khách sạn mà em đang ở. Thật khó để trở thành một đứa con gái chăm sóc cho cha mình phải không?”

“ Vấn đề này là của bố tôi, tôi thấy khá là đạo đức giả từ anh đó,” Katy trả lời lại đầy giận dữ. Làm sao mà anh dám giả vờ quan tâm tới người đàn ông đó, khi mà cô biết bằng tất cả giá trị của mình rằng Jake đã là người tình của Monica rất lâu từ trước khi bố cô cưới người đàn bà đó, và hẳn là vẩn còn, cho người đàn ông London suốt ngày ở nhà có thể đọc cuốn tạp chí Menage A Trois- bố cô, Monica và Jake. Bản thân Katy cũng đã có một cú trốn thoát may mắn từ những mưu đồ của Jake một lần trước đó rồi và không còn lí do nào mà cô sẽ tiếp tục ngồi đây và nghe những lời đạo đức giả của anh nữa.

“ Khoan đã, ý em là sao hả?” Jake yêu cầu, và khi cô đứng dậy bàn tay to lớn của Jake bắt lấy cổ tay buộc cô phải ngồi xuống.

Cô kéo cổ tay mình ra, nhưng chỉ là vì anh cho phép điều đó mà thôi, hoàn toàn cố tình, cô rót đấy ly đưa lên môi và uống cạn thứ chất lỏng lấp lánh. Làm thế nào mà anh dám hỏi cô như thế, đồ con lợn? Và không suy nghĩ cô lại rót đầy ly.

“ Để tôi hỏi em một câu hỏi. Tôi đã được gọi bằng rất nhiều cái tên trong suốt cuộc đời mình, nhưng chưa bao giờ bị gọi là một tên đạo đức giả cả, vậy thì chính xác là em ngụ ý về điều gì vậy?” Anh yêu cầu một cách can đảm.

“ Không có gì” Cô lẩm bẩm, và, nâng ly lên, cô uống cạn thứ chất lỏng lóng lánh chứa bên trong như đang rất khát. Cô không thích nhớ lại những phần đau đớn riêng tư trong cuộc đời của cô. “ Anh không cần lo lắng về cha tôi làm gì, tôi sẽ đi gặp ông vào ngày mai.”

“ Em đã ở London nhiều ngày rồi, thật tử tế làm sao khi em dành một hoặc 2 giờ cho ông ấy trước khi lại bay đi với người bạn người Pháp của em. Nhưng sau đó, bên dưới cái hình tượng giả dối của em, thì em vẫn chỉ là một cô gái nhỏ hư hỏng và ích kỉ” Jake nói đầy giận dữ. “ Tôi đã hi vọng em có thể sẽ thay đổi…”

Katy cẩn thận rót đầy ly và uống cạn nó một lần nữa. Tay cô run lên với áp lực của cơn giận dữ sôi sục bên trong. Cô đã thay đổi, cô không còn là cô gái câm mà anh có thể điều kiển nữa. Ưu thế giểu cợt của anh là cọng rơm cuối cùng. Trong nhiều năm, cô đã tránh được những cảm xúc thể hiện với người đàn ông này, thích che dấu nỗi đau vào bên trong theo nhiều cách khác nhau hơn, nhưng không còn nữa, cô sẽ nói với anh rằng anh chỉ là một con chuột… Không, Katy hít một hơi thật sâu để giữ lại bình tĩnh, cô là một quý cô giả dối, và cô sẽ không để anh hài lòng vì sự mất bình tĩnh của mình. Thay vào đó, cô trả lời lạnh lùng “ Tôi sẽ không bay đi đâu cả, tôi sẽ về nhà cha tôi vào ngày mai và hi vọng được ở lại. Tôi sẽ tham gia vào công ty của gia đình, thỉnh thoảng tôi đã luôn muốn làm như thế.”

“ Em, Lena Lawrence, làm từ 9h sáng đến 5h chiều, làm công việc giấy tờ? Đừng làm tôi cười chứ!” Anh hoài nghi chế nhạo, nhưng đôi mắt đen của anh không hề thay đổi với một sức mạnh kì lạ từ khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ của cô.

Lời chế nhạo của anh đã phá vỡ những sợi chỉ mỏng manh tự kiểm soát của cô. “ Không, không phải là Lena Lawrence mà là Katy Lawrence Meldenton. Anh đã góp phần vào việc ngăn chặn tôi một lần trước đây rồi, nhưng không phải là bây giờ, đồ khốn. Tôi biết anh cũng như con chuột chết tiệt trong anh. “ Đạo đức giả” không phải là sự bắt đầu để mô tả về anh đâu.”

“ Tôi nghĩ là em tốt hơn nên giải thích những lời nhận xét đó. Tôi luôn đối xử với em bằng sự quan tâm tối đa và sự kính trọng, tôi cho em cái tên của tôi và tất cả mọi thứ. Không có gì làm hài lòng tôi hơn là có được em tại London này. Tôi không đuổi theo em khi em trốn chạy… Em muốn được nhìn thấy thế giới.” Anh nói gay gắt, miệng xoắn lại một cách thô lỗ “ Hay là đó là những gì em nói”

Cô đã nói với anh như thế, và bây giờ cô gần như thừa nhận rằng mình đã nói dối. Cô với đến cái ly, cô cần phải giành lại quyền kiểm soát bản thân trước khi nói ra nhiều hơn những gì mà cô muốn anh biết.

“ Tại sao em lại ghét tôi như thế? Tôi đâm vào lương tâm của em àh?” Anh nghiêm túc tiếp tục. Những ngón tay dài của anh nắm lấy tay cô trên thân ly “ Không uống nữa” Anh cảnh báo gay gắt.

Cô nhìn xuống những ngón tay rám nắng, sau đó nhìn vào đôi mắt đen của anh, anh nghiêng qua bàn về phía cô, khuôn mặt anh không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ lấp lánh trong đôi mắt đen sâu thẳm bị phản bội bởi cơn tức giận được kiểm soát chặt chẽ của anh. “ Tôi đã đặt ra rất nhiều giả thiết về em trong nhiều năm qua, Katy, vì tôi trân trọng chúng ta” anh ngập ngừng “ Mối quan hệ, vì muốn một từ tốt hơn như thế, nhưng không ai nói cho tôi biết cái cách mà em cư xử tối nay và vứt cái từ ngữ đó đi xa cùng với nó. Tôi muốn biết sự thật và ngay bây giờ.”

Sự thật gì cơ chứ? Katy nghĩ. Nếu cô nói với anh rằng cô đã biết được sự bất trung của anh trong tất cả những năm qua với mẹ kế của cô, thì cái gì sẽ chứng minh chứ? Chỉ có anh đã làm tổn thương cô sâu sắc như thế nào. Anh là một người đàn ông sắc sảo, anh sẽ nhận ra cô yêu anh nhiều bao nhiêu… Không, tốt hơn hết là nên để cho anh nghĩ rằng trái tim cô đã thay đổi. Những cảm xúc non trẻ của cô đã thay đổi. Cô tốt hơn là nên để anh tin rằng cô là một người phụ nữ lăng nhăng phù phiếm hơn là cho anh biết cô thật sự bị tổn thương như thế nào. Kiêu hãnh là tất cả những gì cô để lại cho mình khi bước ra khỏi cuộc đời anh lúc tròn 18. Nó sẽ là một sự ngu ngốc để đầu hàng bây giờ trong cái nóng của cơn giận.
“ Tôi đang chờ đây, Katy”

Quá nhiều sự tức giận và tổn thương, quá nhiều cảm xúc được thể hiện tối nay, và cô không muốn gì hơn là được trở về khách sạn càng sớm càng tốt, trước khi cô nói ra vài điều sẽ làm cô hối tiếc.

“ Chúng ta có thể đi được chưa? Đủ lắm rồi. Tôi sẽ trả lại tiền cho anh nếu như nó không phải là lần thứ 2.” Cô đứng dậy và bị ảnh hưởng một chút, đôi chân cô cảm thấy không đứng vững, nhưng chỉ trong ít phút, Jake đã ở bên cạnh cô, cánh tay anh choàng qua eo để đỡ cô. Anh cuối cái đầu đen tối đó về phía cô.

“ Tôi sẽ đưa em về lại khách sạn, nhưng hãy trả lời tôi trước đã.”
Cô có thể đang nữa say nửa tỉnh, nhưng cô vẫn có thể nhận ra được quyết định của Jake. “ Có vấn đề gì không?” cô nói một cách mệt mỏi, đào bới quá khứ là một công việc mệt mỏi.

“ Vâng, tôi nghĩ đó là một vấn đề lớn lao đối với tôi,” Jake trả lời. Anh xoay cô đối mặt với anh, cánh tay anh choàng qua eo cô, giữ cô dựa sát vào cơ thể cứng cáp của anh. “Nói cho tôi biết. Tại sao em lại nói rằng tôi chịu trách nhiệm trong việc ngăn cản em làm việc tại Meldenton vào nhiều năm trước? Tại sao em lại nghĩ rằng tôi là một kẻ đạo đức giả?” Anh đặt câu hỏi thật cương quyết “ Hãy giải thích cho tôi hiểu đi”

Cô ngẩng đầu lên và nhìn vào đôi mắt đen xuyên thấu như đang đốt cháy đôi mắt cô. Cô cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh, bắp đùi dài, cứng cáp của anh ép sát vào tay chân mảnh mai của cô. Sự căng thẳng trong anh báo động cho cô biết mặc dù đầu cô lúc này như đang bơi đi. Cô phải được ra khỏi đây và hít thở không khí trong lành, tránh xa Jake, nhưng trước tiên cô phải trả lời anh ta đã.

“ Anh đã quyến rũ tôi khi tôi chỉ mới 18, con gái của một “người bạn tốt” của anh, và bây giờ có mặt để lên án lối sống của tôi”

“ Quyến rũ !” anh kêu lên “ Em đã cầu xin tôi về điều đó”. Cô bỏ qua giọng điệu và lời bình luận thô lỗ của anh. “ Ồh, thôi nào, Jake” cô kéo dài, buộc đôi môi mình nở ra cái mà cô hi vọng đó là một nụ cười tự tin trong khi đầu óc cô điên cuồng tìm kiếm một cái gì đó để nói mà không thừa nhận rằng cô đã biết về việc của Monica. Từ từ, nụ cười của cô biến thành một cái nhăn mặt đầu đau xót. “ Nhớ rằng khi chúng ta quan hệ…” cô không thể nói là “ làm tình”

“ … Tôi đã hỏi anh tôi có phải là người phụ nữ đầu tiên mà anh yêu không, và anh đã trả lời tôi rằng tôi là người phụ nữ đầu tiên và duy nhất mà anh yêu phải không? Chúa ơi, nhưng tôi đã quá ngây thơ, tôi thật sự đã tin rằng anh chưa quan hệ với ai. Thay vào đó tôi chỉ là một trong một trong cả một hàng dài” Cô chú ý với sự thích thú những lời nói ngu ngốc tuôn ra như thiêu đốt dưới làn da của anh. “ Anh sẽ gọi nó là gi nào, Jake – gấp đôi tiêu chuẩn cũ hay là đạo đức giả đây? Tôi biết cái mà tôi sẽ gọi nó.” Katy khịt mũi, và trước khi anh có thể trả lời, cô nói thêm “ Nhân tiện, lần cuối anh đến thăm bố tôi là khi nào vậy, người bạn tốt của anh đó?” cô hỏi khó chịu.

Đôi tay Jake đã buông xuống và cô được tự do. Cô liếc nhanh qua khuôn mặt anh và với sự ngạc nhiên, cô nhìn thấy vẻ tội lỗi đang hiện lên trên đó…

“ Gần một năm rồi, tôi có nhiều chuyến đi nước ngoài” anh đã hạn chế, tránh ánh mắt của cô.

May mắn, cô đã có cú đánh chính xác vào một giây thần kinh. Tất nhiên anh đã không đến thăm bố cô, cô cay đắng nghĩ. Một khi mà Monica đã rời đi, thì nhà của bố cô không còn gì hấp dẩn với anh nữa.

“ Khá hơn cái ấm đun nước đang gọi, Jake” cô chế giễu.

Katy đã không còn nhìn thấy sự tức giận cay đắng trong đôi mắt anh khi anh ngẩng đầu lên nhìn quanh phòng như thể anh chỉ vừa nhận ra nơi họ đang đứng. Anh quay lưng lại phía cô và ngay lập tức sự căng thẳng như một luồng điện. Cô nghĩ anh muốn bắt cô, nhưng thay vào đó Jake vươn thẳng đôi vai rộng của anh và siết chặt khủy tay cô trong bàn tay mạnh mẽ của anh.

“ Đây không phải là nơi để giải thích hay là để nói chuyện” anh nói thẳng thừng “ Chúng ta sẽ rời khỏi đây”

Đôi chân gần như khóa lại khi không khí trong lành đánh mạnh vào cô, và nếu không có đôi tay của Jake đỡ lấy thì cô đã đỗ sụp xuống mặt đất dưới chân anh. Sống chủ yếu ở Pháp trong những năm qua, cô đã khá là quen với việc uống rượu, nhưng trong câu lạc bộ này cô đã uống 4 ly liền một cách nhanh chóng.

Đèn Flash của máy ảnh chiếu vào mặt cô. Cô nhằm mặt và theo bản năng, quay lại, giấu khuôn mặt của cô trong vùng ngực rộng ấp áp của Jake. Cô rên rỉ bên trong: cánh nhà báo sẽ có một bài báo vào ngày mai. Đó là ý nghĩ liên quan cuối cùng mà cô đã có vài lúc.

“ Em ổn chứ? Em có đi được không? Hay tôi sẽ đưa em lên phòng?”

Katy mở mắt. Jake nghiêng qua cô, Khuôn mặt đẹp trai đen tối cau mày trong sự quan tâm, hay giống hơn là một sự ghê tởm, cô buồn bả nghĩ. Cô tốt hơn là nên tránh khỏi cái trang nhất đó trong vài giờ trước. Cô vẫn còn cảm thấy choáng váng, nhưng cuối cùng cô cũng có thể nhận ra rằng họ đang ở trong chiếc Rolls, đậu bên ngoài nhà để xe khách sạn của cô.

Từ tâm trí mơ hồ vì rượu, cô kiểm soát thu thập đủ sự tự chủ để trả lời một cách chậm chạp “ Cám ơn, tôi có thể đi thật hoàn hảo.” cô chéo các ngón tay trong hy vọng. “ Không cần anh phải đi cùng tôi đâu”. Và với một ít sự thanh lịch mà cô có thể tập hợp lại, cô trượt ra khỏi xe, đứng dậy, đung đưa một chút trên vỉa hè. Cô bước một bước trước khi một cánh tay rộng lớn vòng qua eo và gần như kéo cô bước đến lối vào khách sạn.

“ Em, một kẻ ngu ngốc bé nhỏ, vì tất cả những cái dáng điệu giả dối đó của em, em không nên được phép ra ngoài một mình.” Jake nói thẳng thừng, trước khi quay lại bàn tiếp tân và yêu cầu lấy chìa khóa của cô.

Katy không thể không nhận thấy biểu hiện đồng lõa trên gương mặt người đàn ông trẻ khi anh ta đưa cho Jake chìa khóa của cô, cô bước ra khỏi tầm với của Jake.
“ Em có muốn họ gửi lên một ít café không?” anh đề nghị.

“ Không, cảm ơn. Tôi không bao giờ uống café vào ban đêm cả” cô thú nhận. Đôi mắt của người tiếp tân trè làm cô tỉnh rượu còn nhanh hơn cả café.

“ Vui lòng cho tôi lấy chìa khóa, làm ơn?” Cô buông tay ra khỏi Jake. Không còn cách nào mà anh có thể lên lầu với cô được. Cô không quá say.
Thay vì đưa chìa khóa cho cô, Jake bắt lấy chìa khóa, kéo tay cô vòng vào cánh tay mình “ Tôi luôn nhìn những người hẹn hò với mình an toàn trước cửa của họ, Katy”. Cái miệng rộng của anh biến dang với dấu hiệu của một sự hài hước đang bị đè nén, và siết chặt cái nắm ở tay cô, anh buộc cô hướng tới thang máy. “ Và em sẽ không muốn làm hỏng thú vui của người đàn ông trẻ đó đâu, anh ta sẽ tưởng tượng về em và tôi cả đêm cho mà coi.”

“ Không phải cả đêm đâu Jake àh” Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ vàng mỏng manh trên cổ tay cô.

“ Thêm 40 phút nữa thì thời gian cùa anh sẽ hết, và nó không thể là một thời điểm quá sớm với tôi đâu.”cô thừa nhận thẳng thừng, khiến anh không nghi ngờ gì rằng cô xem xét buổi tối hôm nay như là một nhiệm vụ chứ không thể nào là một buổi hẹn hò được.

“ Trong trường hợp đó, tôi muốn tốt hơn là không nên lãng phí thêm thời gian nữa” anh nói thật ngọt ngào, và khi cửa thang máy đóng lại phía sau họ anh kéo cô vào trong vòng tay mình.

Miệng anh chuyển áp lực tựa vào miệng cô, gợi lên quá nhiều kỉ niệm, cô tốt hơn là nên kiềm nén nó lại. Đôi tay anh trượt xuống lưng cô ấn mạnh cô dựa vào khung xương căng cứng của anh. Răng anh cắn vào môi dưới của cô, đòi hỏi cô trao cho anh lối vào, cô từ bỏ bản thân cho những nhận thức đầy đam mê sôi sục bên dưới cái vẻ ngoài tạo ra giữa họ đêm nay.

Thích thú sự kiêu ngạo của anh đang chiến đấu với một làn sóng phấn khích đang dâng lên, cô hầu như không thể kiễm soát được nữa. Cô muốn làm thỏa mãn như cầu tình ái của anh, nhưng cô lại không dám… anh phải không bao giờ biết được anh có thể dễ dàng biến cô trở nên yếu đuối đến mức nào trong tình trạng vô ý thức, đau đớn vì khao khát.

Cô nhấc chân lên và dẫm mạnh lên chân anh, gót chân cô như một con dao găm nhỏ lún sâu xuống lớp da mềm mại của chiếc giày anh mang. Anh để rơi cô như một củ khoai tây nóng hổi, và nhảy quanh thang máy trong khi đang giử cái chân bị đau trong tay.

“ Em chơi trò quái quỷ đó để làm gì hả? Em gần như làm què tôi rồi” Jake gầm lên, đôi mắt anh nheo lại thành một đường như vết tích của một chiếc máy bay phản lực để lại.

Cửa thang máy mở ra, và Katy nhảy bắn ra. Cô không thích ánh mắt của Jake tí nào, nó hứa hẹn sẽ trả đũa, nhưng cô không thể nén lại một nụ cười, anh nhìn thật buồn cười khi nhảy cò cò trên một chân như thế.

“ Đừng biến tôi trở thành một tên ngốc như thế chứ, Katy, hay em sẽ phải sống trong hối tiếc về việc đó đấy.” anh đe dọa, trước khi thêm vào một lời châm chọc, “ Nếu em nghĩ rằng em đã nhìn thấy phần tồi tệ nhất trong tính khí của tôi tại Paris thì đó chưa là gì so với nhưng gì mà tôi có thể làm bây giờ đâu.”

Cô cay đắng hối tiếc giá như chưa bao giờ gặp anh, và rùng mình về lời nhắc nhở của anh khi họ ở Paris. Anh đã làm cho cuộc sống của cô trở nên thảm hại một lần rồi, và lại cố gắng thực hiện nó thêm lần thứ 2 nữa chứ, nhưng không cách nào mà anh có thể thực hiện nó thêm lần thứ 3 nữa đâu.

“ Mở cửa ra, làm ơn” cô lẩm bẩm, không nhìn vào anh. Nếu cô có thể đàn áp từ bên trong và ăn hết những thứ đó trên gương mặt của anh ta… Cô nhìn bàn tay rám nắng của anh đút chiếc chìa khóa vào trong ổ, nhưng một hành đông không mấy quý phái lắm của Jake… anh bước vào phòng trước.

“ Cảm ơn” cô lầm bầm một cách lịch sự, và, lướt qua anh, cô đi thẳng vào phòng ngủ và anh toàn trong phòng tắm.

“ Katy, chết tiệt em đi, tôi chưa xong với em đâu, chưa với một chặng đường dài như thế”

“ Vậy thì viết một là thư cho tôi đi” cô trả lời liều lĩnh. Cô đã làm được, và khóa cửa đằng sau cô, Jake la lớn như một tiếng chuông đầy phẫn nộ trong tai cô. Một bồn nước lạnh đó là những gì mình cần, cô nghĩ mơ màng, và với một chút may mắn Jake đã đi khi cô tắm xong.

Với đôi bàn tay không vững, cô cởi bỏ quần áo trên người, và mở vòi nước, cô bước ra trước vòi sen. Toàn bộ cơ thể cô đông cứng vì cú shock khi lần đầu tiên chạm vào vòi nước lạnh. Katy quay mặt vào dòng nước, và dần dần, khi tóc và toàn cơ thể run rẩy của cô thấm nước, cô giành lại quyền kiểm soát của bộ não. Cô không biết cô đã đứng dưới dòng nước lạnh giá này bao lâu rồi, cho đến khi một cú đập lớn vào cửa phòng tắm thâm nhập vào ý thức của cô.

“ Katy” Anh gầm lên, “ Nếu em không ra khỏi đó trong vòng 2 phút nữa, tôi sẽ phá tan cái cửa này xuống đó”

“ Jake” cô rên rỉ. Không có cái gì khiến cô được buông tha hay sao? Cô đã hi vọng anh sẽ rời đi, nhưng rõ ràng là anh đã theo cô về tận phòng ngủ.

Cô không ở trong trạng thái phù hợp để đâm những thanh gươm vào anh lần nữa, nhưng nó trông như thể cô không có gì thay thế cả. Tắt vòi nước, cô bước ra khỏi căn phòng nhỏ, và, cuộn một cái khăn lông trắng trên mái tóc ướt đẫm, lau khô cơ thể đang run rẩy của cô.

“ Ba mươi giây nữa” ý định chết người trong 2 từ đó không thể nhầm lẫn vào đâu được.

Nhanh chóng, Katy trượt người vào một áo choàng lớn và cột chắc cái dây đai quanh eo. Với khuôn mặt đã rửa sạch lớp trang điểm, và mái tóc cuộc chặt dưới khăn, cô nhìn trông không có vẻ gì là một người mẫu đồ lót cả; thay vào đó cô trông như một người rất bình thường và tốt hơn một người phụ nữ trẻ đang sợ hãi.

“ Mười giây nữa” Âm thanh như làm sống lại cô buộc cô hành động, và với một cái nhúng trên đôi vai mảnh mai cô bước ra cửa và mở khóa.
“ Ồ!” Tiếng kêu đầy ngạc nhiên tuột khỏi môi cô trước khi cô có thể ngăn nó lại. Jake đang đứng cạnh chiếc giường đôi lớn và đang trong quá trình cởi bỏ quần áo của anh. Trái tim cô đập mạnh trong lồng ngực, đôi mắt mở to khi thấy anh cởi bỏ áo khoác và cà vạt, cái áo sơ mi của anh bị cởi khuy gần đến eo, và anh đã khéo léo tháo chiếc khuy vàng từ cổ tay áo.

Cái nhìn của cô kéo dài bất lực vào những cơ bắp trên ngực anh, và trong một giây, cô cảm thấy một thôi thúc mãnh liệt được luồn những ngón tay vào cơ thể, và mái tóc đen uốn lượn của anh, để cảm nhận một lần nữa làn da rám nắng quen thuộc của anh bên dưới đôi tay cô. Vô tình cô đã tiến một bước về phía trước, tính chất hoang dã thật sự của một người đàn ông thu hút cô như một thỏi nam châm. Cô mở to đôi mắt nhìn anh và như bị đóng băng bởi những gì mà cô nhìn thấy.

Một lời đe dọa bạo lực được kiềm nén trong đôi mắt đen tối của anh mà cô chưa bao giờ nhìn thấy trước đây. Lần đầu tiên cô nhận ra dòng máu người Ý trong anh. Anh xem xét kĩ lưỡng vẻ ngoài của cô với một sự tàn nhẫn đến dã man làm cô cảm thấy như thể mình đang khỏa thân vậy. Theo bản năng, cô kéo đai áo choàng chặc hơn nữa, và cột sống cô như bị đông cứng lại.

“ Anh nghĩ rằng anh đang làm cái quái gì thế hả?” Cô tiếp tục tấn công, nuốt thật khó khăn như bị mắc nghẹn bởi sự sợ hãi đang tăng dần lên trong cổ họng. Không biết cần bao nhiêu whisky mới làm cho người đàn ông này say được nhỉ? Cô tự hỏi, ghị nhận những cái nhìn kì lạ trong đôi mắt đen của anh.

“ Có được em sẽ không bao giờ có thể mang tôi đi nơi khác được đâu Katy. Tôi sẽ làm nhưng gì mà lẽ ra tôi nên làm xong vào nhiều năm trước, mang em lên giường và làm tình với em cho tới khi nào em quá vô tri một cách đáng nguyền rủa đến nỗi em sẽ đồng ý với tất cả mọi thứ mà tôi muốn.”

Tất cả những bản năng trong cô mách bảo cô nên chạy đi, nhưng nó là tác dụng của rượu hay chỉ là sự can đảm cô cũng không biết nữa. Thay vào đó cô nhìn anh đi đến trước mặt cô, và anh có ý gì khi nói “ đồng ý với mọi thứ”?

Cánh tay đưa ra và nâng cằm cô một cách chắc chắn, nhưng cô buộc bản thân mình bỏ qua những áp lực từ các ngón tay của anh trên hàm mình, và, mở to đôi mắt của cô nhìn vào anh, cô cong một bên chân mày hoàn hảo của mình lên vẻ nhạo bán.

“ Thành thật mà nói Jake, anh yêu, tôi đã không biết là anh lại kịch như thế” Cô buộc phải cười. “ Nhưng bây giờ buổi hẹn đã kết thúc, và tôi nghĩ tốt hơn anh nên đi đi”

Phản ứng bình thường của cô làm anh tức điên lên, và trong vài giây tưởng chứng như vô cùng đó Jake trông như có thể giết người vậy. Sau đó, bằng một giọng trầm khắc nghiệt bởi sự tức giận, anh đay nghiến “ Ồ không, Katy em yêu” bắt chước lời nói của cô, sau đó bàn tay anh giữ chặt trên ve áo choàng của cô và tách nó mở ra, không phải bạo lực, mà là một sự lạnh lùng, một quyết định có suy tính. “ Đó chỉ là một phần của 30 mà tôi đã trả đến tận 2 phần lận”

Can đảm của Katy biến mất ngay lập tức, cô giơ một tay lên để đẩy anh ra, tay còn lại cố giữ lấy cạnh áo choàng, nhưng anh quá nhanh đối với cô. Với sự bình tĩnh hoàn hảo anh bắt lấy hai cổ tay và khóa chúng lại sau lưng cô bằng một bàn tay rộng lớn. “ Thả tôi ra, anh quá vũ phu rồi đó!” Cô rít lên.

“ Không” Lời từ chối tiêu cực tuôn ra như một phát súng trong khi bàn tay còn lại của anh thong thả tháo nút thắt quanh eo cô xuống.

Cô đã rất kinh hãi.Mùi xạ hương nam tính khuấy động các giác quan của cô, gợi nhớ về những cảm xúc mà cô cho là nó đã chết từ lâu lắm rồi. Trong muộn màng, cô bắt đầu cuộc đấu tranh, nhưng cô bất lực chống chọi lại sức mạnh vượt trội hơn của anh. Anh cao hơn cô, to lớn và bất khuất, và những nổ lực của chỉ làm cho áo choàng hoàn toàn tuột ra khỏi vai cô mà thôi.

Đôi mắt đen tàn nhẫn của anh lướt khắp vùng ngực bị lộ ra của cô, xuống vòng eo hẹp, vùng bằng phẳng của bụng cô, những lọn xoăn vàng mền mại phía trên cặp đùi cô, sau đó từ từ trượt xuống đôi chân quyến rũ của cô. Cô gần như khỏa thân, hơi nóng tràn qua cô bởi những thẩm định trắng trợn về thân hình đang run rẩy của cô.

“ Anh đang trở nên buồn cười quá đó Jake, làm ơn… thả tôi ra đi” Cô đang cố để có lí lẽ, và không phải trên phương diện cầu xin để được giải thoát. Cô còn sợ hãi hơn những gì mà cô đã từng trải qua trong cuộc đời mình.

“ Buồn cười àh, Tôi đã một lần như thế, em con điếm dối trá bé nhỏ. Chúa tôi, Em thậm chí còn làm cho tôi cảm thấy tội lỗi với cái lí do biện hộ rằng em còn quá trẻ cho một cam kết. Em muốn được nhìn thấy thế giới. Trong khi suốt thời gian đó em lại nghĩ tôi là một tên đểu giả lăng nhăng. Tôi đã chờ đọi em 2 năm. Cho cô ấy thời gian để trưởng thành, hãy để cô ấy bay nhảy với những người cùng tuổi, tôi đã tự nhủ với bản thân như thế, và sau đó em cười vào mặt tôi. Ồ vì Chúa, em phải cười vì thời gian qua, bây giờ thì em đã lớn. Những việc vĩ đại của em cũng đã được biết đến, và đêm nay, đến lược tôi hành động. Em chắc như quỷ là em nợ tôi mà. Em sử dụng tôi để loại bỏ cái trinh tiết rườm rà của mình và sau đó thì tôi không còn xứng đáng để chạm vào cơ thể thánh thiện của em nữa. Đúng là một trò đùa… Bây giờ với một mức giá, mọi người đàn ông đều có thể có được em…” Đôi mắt anh hẹp lại trên khuôn mặt xanh xao của cô, và đôi tay anh cong lại trên đôi vai trần của cô khi với một cái giật mạnh thình lình anh kéo cô dựa sát vào anh.
Anh đã sai, quá sai lầm; cô phải kể cho anh nghe trước khi chuyện này đi xa hơn. Cô ngước mặt lên đối diện với anh, và biểu hiện tàn nhẫn trong đôi mắt đen của anh dường như đốt cháy tâm hồn cô. Anh nhìn nhẫn tâm trong cơn giận dữ của mình và có khả năng làm bất cứ điều gì. Cơ thể cô quá run rẩy đến nỗi mà cô khó có thể kiểm soát được nó. Lo lắng, cô lướt đầu lưỡi trên đôi môi khô của mình “ Làm ơn…”

Anh không để cô nói hết câu. Cái đầu đen tối hạ thấp xuống, mang cái miệng anh tàn bạo trừng phạt đôi môi cô, buộc môi cô phải mở ra, cướp bóc những mô mềm mại bên trong cho đến khi cô nếm được vị ngọt từ chính máu mình trên đầu lưỡi. Đó không phải là nụ hôn của những người yêu nhau, mà nó là nụ hôn của sự giận dữ, hoang dã đầy sở hữu.

Tay anh đặt sau lưng, giữ chặt cổ tay cô, buộc cô phải tựa vào cặp đùi cơ bắp của anh. Cô cảm thấy sự cương cứng của cái vật nam tính kích thích của anh, và một cơn lũ không mong muốn của những nhận thức về tình dục tàn phá cơ thể đang run rẩy của cô. Cô đang cố gắng chống lại những tác động có thể phá vỡ sự gợi cảm, nhưng khi một cánh tay khác của anh trượt từ vai xuống bắt lấy một bên ngực đầy đặn, một tia kích thích dường như bắn từ ngực xuống đến vùng mềm mại giữa hai đùi cô.

Cô khẽ rên trong cô họng, và như thể nó là một tín hiệu Jake chờ đợi cho miệng anh nới lỏng trên cô, tay anh thả cổ tay cô ra, vòng quanh eo cô và uốn cong lưng cô trên cánh tay mình. Katy biết cô có thể vùng ra để tự do, nhưng những ngón tay của anh đã tìm thấy cái nụ hồng trên ngực cô và ngắt nó một cách nhẹ nhàng, làm nó nhô lên căn thẳng bởi những mong muốn đau đớn.

Bàn tay anh lang thang trêu chọc từ cái gò màu kem bên này sang bên kia, và cô đã không còn tỉnh táo với những niềm vui anh đã trao cho cô. Miệng anh lướt qua cô họng cô, và lưng cô cong lại trong sự sẵng sàng chờ đợi cảm giác miệng anh trên vùng ngực nhạy cảm của cô.

Đôi tay cô theo ý muốn riêng của nó trượt vào bên trong chiếc áo sơ mi đã mở không xấu hổ bám vào đôi vai rộng của anh.

Jake gầm gừ trong cô họng và đưa cô vào vòng tay mạnh mẽ của anh. Miệng anh truyền một tia lửa xuống cổ họng cô và thấp hơn nữa để bắt lấy một nụ hoa căng cứng giữa hai hàm răng mình.

Đã quá lâu kể từ khi cô ở trong vòng tay của một người đàn ông. Vòng tay của Jake. Kể từ khi cô cảm thấy niềm vui mãnh liệt từ sự kích thích của tình dục, và Jake đã hoàn toàn quyến rũ cô. Cô không do dự khi anh đặt cô lên giường, và nằm xuống bên cạnh cô, và kéo áo choàng xuống phía dưới cơ thể cô.

Miệng anh tìm thấy miệng cô và lúc này đôi môi cô mở ra sẳn sàng, mời gọi, muốn nụ hôn của anh và hơn nữa, nhiều hơn nữa.

Anh ngẩng đầu lên, và nâng mình lên trên một khủy tay, cào thân thề trần truồng của cô bằng đôi mắt đen lấp lánh. Với một ngón tay dài anh nhẹ nhàng vuốt dọc theo đôi môi sưng lên vì yêu của cô. “ Em thật đẹp, một tổng thể của sự phóng đãng, nhưng vẫn đẹp. Làm thế nào mà đàn ông có thể chống lại những gì mà em trao cho họ một cách miễn phí như thế chứ?”

Bàn tay anh kéo xuống thấp hơn, bao phủ ngực cô. Nhưng lời bình luận trầm trầm trong cô họng của anh như một vòi nước lạnh tạt vào những giác quan đang quá nóng của Katy.

Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp trai của anh. Anh đang chăm chú vào cơ thể trần truồng của cô như một người sành sõi về mỹ thuật. Cô nhận ra rằng sự chiến thắng lấp lánh trong đôi mắt đen tồi đầy đam mê của anh, và cô quay đầu đi. Làm sao mà cô có thể ngu ngốc như thế chứ? Như một người sa ngã? Đôi mắt cô sáng lên trên chiếc đồng hồ đặt cạnh giường, và ngay lập tức cô biết cô phải làm cái gì.

“ Không được miễn phí đâu, Jake, anh yêu” và trước khi anh có thể hiểu những từ ngữ của cô, cô đã trượt ra khỏi giường và bận lại áo choàng. Nếu nó không quá đáng xấu hổ như thế thì cô có thể cười vì cái nhìn ngạc nhiên đến sững sốt trên khuôn mặt đỏ ửng của anh. “ Đã qua 2 giờ rồi Jake. Thời gian của anh đã hết rồi.” Anh nghĩ rằng cô là một con điếm, vì vậy cô có thể hành động y như thế. Thu thập tất cả những sự tự kiểm soát còn sót lại mà cô có thể tập họp được, cô đi thơ thẩn qua cánh cửa và bước ra ngoài.

Cô chỉ bước được 2 bước vào phòng khách trước khi Jake bắt kịp cô. Anh nắm lấy cánh tay và kéo cô quay lại đối diện với anh. “ Làm sao mà em lại có thể làm điều đó với tôi hả?” Anh bắt lấy tay cô và giữ nó ở giữa đùi mình. “ Em không thể để tôi như thế này được, đồ chó cái”

Thô bạo, cô đối mặt với anh. Mặc cho cô run rẩy đến tận bên trong vì sợ hãi và áp lực của ham muốn tình dục. “ Ồ” Tay cô run lên vì sự khuấy động của anh, nhưng cô buộc bản thân tiếp tục, “ Anh có mang theo 500 tiền lẻ ko? Tôi không có mang theo thẻ tính dụng.”

Trong thời điểm đáng sợ nhất, cô nghĩ anh sẽ đánh cô. Anh giơ tay lên, đôi mắt đen bắn ra những tia nhìn thiêu đốt, sau đó anh bất ngờ đẩy cô ra, và, quay gót trở vào phòng ngủ.
Katy từ từ đi đến chổ chiếc ghế sofa dài bằng nhung và chìm vào tấm đệm mềm mại. Cô đã thấy được cái nhìn thoáng qua của một điều gì đó rất khủng khiếp trong đôi mắt anh khi anh quay đi. Cô biết không còn nghi ngờ gì, anh sẽ không bao giờ bận tâm đến cô thêm một lần nào nữa.

Cô theo dõi khi anh quay trở lại, anh nhún vai. Cô cuối đầu xuống, không thể chịu đựng được sự ghê tởm đó, cái nhìn khinh miệt băng giá trong đôi mắt đen của anh. Cô không để ý đến bước chân của anh phía trước cô, hay tia sáng của sự hối tiếc đau khổ đó vặn xoắn khuôn mặt điển trai của anh.
Cô chỉ nghe thấy tiếng cánh cửa đóng lại khi anh bước ra khỏi căn phòng sang trọng mà không nói một lời nào.

Đầu Katy rơi xuống những tấm đệm mền mại và cô buông một tiếng thở dài. Jake đã đi, cảm ơn Chúa! Cô vừa thực hiện một hành động vĩ đại nhất của cuộc đời mình, và anh đã thua. Cô đã phải hài lòng, nhưng trong tuyệt vọng, cô nhận ra rằng một phút dài hơn chút nữa thì cô đã sụp đổ dưới chân Jake và van xin anh chiếm lấy cô.

Đôi mắt to, xanh biếc của cô nhòa đi và từ từ một giọt nước mắt nhỏ xuống gò má mềm mại của cô. Hối tiếc là một cảm xúc không mong muốn, nhưng đêm nay cô không thể giúp gì cho bản thân mình được. Tại sao? Tại sao? Trái tim cô gào thét. Trong tất cả những người đàn ông mà cô đã gặp, Jake và chỉ có Jake là người đàn ông có thể đánh thức những mặt khoái cảm trong bản chất cô thành cơn sốt của sự mong muốn. Đêm nay đã dạy cho cô một bài học khó khăn.

Trong nhiều năm, cô đã thuyết phục bản thân mình rằng cô ghét Jake, nhưng đáng buồn thay bây giờ cô buộc phải đối mặt với sự thật. Nó không phải là tình yêu, không thể như thế được, cô coi thường đàn ông, nhưng phản ứng hóa học, sự ham muốn, sự bùng nổ của cảm xúc trước sự hiện diện của anh dấy lên trong cô không bao giờ có thể biến mất.

Nó là một cái gì đó mà cô sẽ phải học cách chấp nhận và chung sống với nó. Bị nghẹt thở vì khóc nức nở, cô đưa tay lau đi những giọt nước trên đôi mắt. Đứng dậy khỏi ghế sofa, cô đi vào phòng ngủ. Trái tim cô thắt lại trong một cơn co thắt đau đớn khi cái nhìn của cô dừng lại trên chiếc giường nhàu nát, hình ảnh của cô và Jake chỉ mới 15’ trước đây thôi, bị khóa trong cái ôm nồng nhiệt, sống động trong tâm trí cô.

Cô quay lưng lại chiếc giường cùng những kí ức mà nó gợi đến và, nhặt cái khăn đã rơi xuống từ tóc cô trước đó lên, bước đến bàn trang điểm và ngồi xuống cái ghế thấp. Kiên quyết, cô bắt đầu chà xác mái tóc khô. Mat_xa da đầu đã có hiệu quả trên các dây thần kinh mệt mỏi của cô, và, cuối cùng, thả khăn xuống, cô nhặt chiếc lượt lên với quyết tâm khắc nghiệt bắt đầu chải mớ tóc ẩm ướt rối nùi trở nên trật tự.

Suy nghĩ rõ ràng cho khoảnh khắc đầu tiên của một giờ đồng hồ, cô bắt đầu đặt câu hỏi về động cơ của Jake trong việc đấu giá một bữa hẹn hò ăn tối với cô. Thật sự, nếu anh yêu cầu cô một cuộc hẹn thông thường thì cô sẽ từ chối. Nhưng bất kì thời điểm nào trong 2 năm qua anh đã có thể gặp cô bất cứ lúc nào tại những buổi biểu diển công khai và những buổi tiệc mà cô tham dự.

Anh là một người đàn ông có thế lực có quyền tham gia vào tất cả các tầng lớp trong xã hội. Anh biết cô khá rõ đủ để biết là cô sẽ không bao giờ gây ra rắc rối trước đám đông. Vậy thì tại sao lại làm cho mọi chuyện rắc rồi bằng việc đấu giá cho cái mà anh phải biết sẽ là một buổi hẹn hò rất công khai với các nhiếp ảnh gia tham dự chứ? Không thể hiểu nỗi…

Jake Granton nổi tiếng trong việc tránh những vấn đề công khai, anh hiếm khi được đề cập đến ngoại trừ các bài viết về kinh doanh trong những tờ báo nghiêm trọng, và cũng hiếm khi được nhìn thấy một tấm ảnh của người đàn ông này hay bất kì đề cập nào đến cuộc sống riêng tư của anh trong các phương tiện truyền thông đại chúng. Chúa biết, cô đã nhìn thấy!

Trong 4 năm, Katy chỉ nhìn thấy một bài viết về Jake trong tờ tạp chí “Italian Glossy”. Đôi môi đầy đặn của cô khẽ cong lên trông như một nụ cười. Cô đã dành cả buổi tối trong phòng khách sạn ở Rome, cố gắng giải mã bài viết cùng với vốn tiếng Ý hạn chế của mình. Thật là một kẻ ngu ngốc, cô nghĩ mông lung.

Cuối cùng, cô thừa nhận với bản thân cô chưa bao giờ thành công trong việc kéo Jake ra khỏi trái tim cô cả. Nó chỉ là một sự ảo tưởng của bản thân cô mà thôi. Cô đã chạy trốn đến Pháp và ở lại đó phát triển một sự nghiệp khác đã có ích cho sự giả vờ của cô.

Đột nhiên, cô đứng dậy đi qua căn phòng đến chiếc giường rộng. Không, cô khẽ tuyên bố, khi bây giờ trò chơi của cô đã kết thúc. Tuần tới, cô hi vọng được bắt đầu làm công việc của một nhà thiết kế. Jake và tất cả mọi thứ giữa họ đã kết thúc, và cô phải đối mặt với sự thật và trở về với cuộc sống của cô.

Cô nhún vai làm rơi áo choàng và kéo nó lại, cô bò vào giường. Đối với Jake, cô không còn gì để phải lo sợ từ anh ta nữa. Cái nhìn thuần túy hoàn toàn đáng ghét mà cô đã thấy trong mắt anh, một phút trước khi anh rời đi đã cho cô biết còn rõ ràng hơn những lời nói rằng đó là trận cuối cùng và cô đã chơi một cách tốt nhất và thuyết phục nhất.Vào Chủ Nhật, Katy sẽ ăn trưa cùng bố cô, họ chưa khi nào đặc biệt quan trọng thân thiện, cô luôn cho rằng ông là người lăng nhăng, nhưng nhiều năm trôi qua, cô đã đi đến việc đồng ý rằng ông không tệ hơn hầu hết bọn đàn ông kia. Ngày mai, cô sẽ nói với bố mình rằng cô sẽ tham gia vào việc kinh doanh thương mại của mái ấm gia đình, Gốm Sứ Meldenton, đơn vị sản xuất ra những sản phẫm gốm sứ tuyệt đẹp. Một cái cau mày làm xấu đi vầng trán mịn màng khi cô nhớ lại cuộc trò chuyện vào mấy ngày trước với ông Jeffries, một luật sư của mái ấm gia đình, và một sự ủy thác khác, cùng với bố cô, bà ngoại cô đã để lại cho cô 30 % CP trong công ty của mái ấm gia đình. Cô cảm thấy có gì đó rắc rối ở đây mà ông già đó đã không nói cho cô biết. Một cái nhún vai từ đôi vai lịch sự của cô. Bây giờ cô đã 22 rồi, và sự ủy thác đã kết thúc. Cô đã lên kế hoạch cho cái ngày này một thời hạn dài … Vài thực trạng đã đưa đẩy cô vào một nghề nghiệp trọn vẹn khác so với cái mà cô đã dự tính bắt đầu. Không điểm nào hoàn toàn có thể phủ nhận rằng cô đã rất thú vị với sự thành công xuất sắc khi là một người mẫu cả, và giờ đây nó đã kết thúc cô cảm nhận được sắc tố của nỗi buồn. Cô có một vài người bạn tốt trong ngành thời trang, và cô đã đi lu lịch trên toàn quốc tế, nhưng tận sâu bên trong, cô biết rằng cô luôn chỉ nỗ lực một phần nào đó thôi, nó chỉ là một game show mà cô đã chơi, mặc dầu rất thành công xuất sắc. Cô thừa nhận nó đã dạy cô rất nhiều. Claude đã khuyến khích cô giũ niềm hứng thú của mình trong việc phong cách thiết kế và nhiều lần sử dụng mẫu sản phẩm của cô để trang trí. Cô đã rất thích những thưởng thức đó, nhưng giờ đây cô niềm hạnh phúc Dự kiến về một việc làm mới là một nhà phong cách thiết kế ra những mẫu sản phẩm gốm sứ tốt nhất cho công ty của mái ấm gia đình, việc làm mà khởi đầu cô đã được đào tạo và giảng dạy tại trường ĐH. Katy giật mình và làm đổ một chút ít rượu champange khi Jake với qua bàn và nắm tay cô. Lạc trong tâm lý, cô gần như quên mất những lời phản hồi đầy châm chít của anh cáo buộc cô đã bỏ rơi bố mình. “ Tôi không định tranh luận với em tối nay đâu Katy ” đôi mắt nâu của anh bắt và hòa vào đôi mắt xanh lục của cô, “ nhưng bố em là một người bạn lâu năm của tôi ” “ Việc sử dụng tên thánh của cô bộc lộ lòng chân thành trong lời nói của anh. Rõ ràng là anh đã rút lại sự khiển trách trước đó từ tận trái tim, và ý nghĩ đó làm cô hài lòng … cho đến khi cô nghe thấy 2 chữ “ bạn cũ ”. Ôi, không ! Cô không rơi vào cái vẻ thuận tiện điệu đàng, và những lời gian dối của anh đâu … “ Sau cùng thì đó cũng là chuyện của riêng anh ” cô thình lình đáp lại, kéo tay ra. Với một người bạn như Jake thì ai còn cần đến quân địch làm gì nữa cơ chứ ? Cô nghĩ gian ác. “ Là một người bạn của mái ấm gia đình tôi nghĩ tôi có quyền can thiệp vào. Bố em đang già đi, còn em thì hầu hết không gặp ông trong 4 năm qua, và giờ đây ông chỉ có một mình ông bị ràng buộc trong sự đơn độc. Nếu em không quá mải mê với việc làm của bản thân, một sự ích kỉ đến chết tiệt, em đã hoàn toàn có thể quan tâm đến điều đó. ” Giọng điệu nóng bức của Jake làm cô nổi da gà. Anh có một dây thần kinh chết tiệt, cô khó chịu nghĩ khi nghe anh trách móc cô. “ Chúa ơi ! Nhà cùa bố em cách không đầy 10 phút từ khách sạn mà em đang ở. Thật khó để trở thành một đứa con gái chăm nom cho cha mình phải không ? ” “ Vấn đề này là của bố tôi, tôi thấy khá là đạo đức giả từ anh đó, ” Katy vấn đáp lại đầy khó chịu. Làm sao mà anh dám vờ vịt chăm sóc tới người đàn ông đó, khi mà cô biết bằng tổng thể giá trị của mình rằng Jake đã là người tình của Monica rất lâu từ trước khi bố cô cưới người đàn bà đó, và hẳn là vẩn còn, cho người đàn ông London suốt ngày ở nhà hoàn toàn có thể đọc cuốn tạp chí Menage A Trois – bố cô, Monica và Jake. Bản thân Katy cũng đã có một cú trốn thoát như mong muốn từ những mưu đồ của Jake một lần trước đó rồi và không còn lí do nào mà cô sẽ liên tục ngồi đây và nghe những lời đạo đức giả của anh nữa. “ Khoan đã, ý em là sao hả ? ” Jake nhu yếu, và khi cô đứng dậy bàn tay to lớn của Jake bắt lấy cổ tay buộc cô phải ngồi xuống. Cô kéo cổ tay mình ra, nhưng chỉ là vì anh được cho phép điều đó mà thôi, trọn vẹn cố ý, cô rót đấy ly đưa lên môi và uống cạn thứ chất lỏng lấp lánh lung linh. Làm thế nào mà anh dám hỏi cô như vậy, đồ con lợn ? Và không tâm lý cô lại rót đầy ly. “ Để tôi hỏi em một câu hỏi. Tôi đã được gọi bằng rất nhiều cái tên trong suốt cuộc sống mình, nhưng chưa khi nào bị gọi là một tên đạo đức giả cả, vậy thì đúng chuẩn là em ý niệm về điều gì vậy ? ” Anh nhu yếu một cách can đảm và mạnh mẽ. “ Không có gì ” Cô lẩm bẩm, và, nâng ly lên, cô uống cạn thứ chất lỏng lóng lánh chứa bên trong như đang rất khát. Cô không thích nhớ lại những phần đau đớn riêng tư trong cuộc sống của cô. “ Anh không cần lo ngại về cha tôi làm gì, tôi sẽ đi gặp ông vào ngày mai. ” “ Em đã ở London nhiều ngày rồi, thật tử tế làm thế nào khi em dành một hoặc 2 giờ cho ông ấy trước khi lại bay đi với người bạn người Pháp của em. Nhưng sau đó, bên dưới cái hình tượng giả dối của em, thì em vẫn chỉ là một cô gái nhỏ hư hỏng và ích kỉ ” Jake nói đầy khó chịu. “ Tôi đã hy vọng em hoàn toàn có thể sẽ biến hóa … ” Katy cẩn trọng rót đầy ly và uống cạn nó một lần nữa. Tay cô run lên với áp lực đè nén của cơn tức giận sôi sục bên trong. Cô đã biến hóa, cô không còn là cô gái câm mà anh hoàn toàn có thể điều kiển nữa. Ưu thế giểu cợt của anh là cọng rơm ở đầu cuối. Trong nhiều năm, cô đã tránh được những cảm hứng bộc lộ với người đàn ông này, thích che dấu nỗi đau vào bên trong theo nhiều cách khác nhau hơn, nhưng không còn nữa, cô sẽ nói với anh rằng anh chỉ là một con chuột … Không, Katy hít một hơi thật sâu để giữ lại bình tĩnh, cô là một quý cô giả dối, và cô sẽ không để anh hài lòng vì sự mất bình tĩnh của mình. Thay vào đó, cô vấn đáp hờ hững “ Tôi sẽ không bay đi đâu cả, tôi sẽ về nhà cha tôi vào ngày mai và hy vọng được ở lại. Tôi sẽ tham gia vào công ty của mái ấm gia đình, đôi lúc tôi đã luôn muốn làm như vậy. ” “ Em, Lena Lawrence, làm từ 9 h sáng đến 5 h chiều, làm việc làm sách vở ? Đừng làm tôi cười chứ ! ” Anh thiếu tín nhiệm chế nhạo, nhưng đôi mắt đen của anh không hề đổi khác với một sức mạnh kì khôi từ khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ của cô. Lời chế nhạo của anh đã phá vỡ những sợi chỉ mỏng mảnh tự trấn áp của cô. “ Không, không phải là Lena Lawrence mà là Katy Lawrence Meldenton. Anh đã góp thêm phần vào việc ngăn ngừa tôi một lần trước đây rồi, nhưng không phải là giờ đây, đồ khốn. Tôi biết anh cũng như con chuột chết tiệt trong anh. “ Đạo đức giả ” không phải là sự mở màn để miêu tả về anh đâu. ” “ Tôi nghĩ là em tốt hơn nên lý giải những lời nhận xét đó. Tôi luôn đối xử với em bằng sự chăm sóc tối đa và sự kính trọng, tôi cho em cái tên của tôi và toàn bộ mọi thứ. Không có gì làm hài lòng tôi hơn là có được em tại London này. Tôi không đuổi theo em khi em trốn chạy … Em muốn được nhìn thấy quốc tế. ” Anh nói nóng bức, miệng xoắn lại một cách thô lỗ “ Hay là đó là những gì em nói ” Cô đã nói với anh như vậy, và giờ đây cô gần như thừa nhận rằng mình đã nói dối. Cô với đến cái ly, cô cần phải giành lại quyền trấn áp bản thân trước khi nói ra nhiều hơn những gì mà cô muốn anh biết. “ Tại sao em lại ghét tôi như thế ? Tôi đâm vào lương tâm của em àh ? ” Anh trang nghiêm liên tục. Những ngón tay dài của anh nắm lấy tay cô trên thân ly “ Không uống nữa ” Anh cảnh báo nhắc nhở nóng bức. Cô nhìn xuống những ngón tay rám nắng, sau đó nhìn vào đôi mắt đen của anh, anh nghiêng qua bàn về phía cô, khuôn mặt anh không biểu lộ cảm hứng gì, chỉ lấp lánh lung linh trong đôi mắt đen sâu thẳm bị phản bội bởi cơn tức giận được trấn áp ngặt nghèo của anh. “ Tôi đã đặt ra rất nhiều giả thiết về em trong nhiều năm qua, Katy, vì tôi trân trọng tất cả chúng ta ” anh ngập ngừng “ Mối quan hệ, vì muốn một từ tốt hơn như vậy, nhưng không ai nói cho tôi biết cái cách mà em cư xử tối nay và vứt cái từ ngữ đó đi xa cùng với nó. Tôi muốn biết thực sự và ngay giờ đây. ” Sự thật gì cơ chứ ? Katy nghĩ. Nếu cô nói với anh rằng cô đã biết được sự bất trung của anh trong tổng thể những năm qua với mẹ kế của cô, thì cái gì sẽ chứng tỏ chứ ? Chỉ có anh đã làm tổn thương cô thâm thúy như thế nào. Anh là một người đàn ông tinh tế, anh sẽ nhận ra cô yêu anh nhiều bao nhiêu … Không, tốt hơn hết là nên để cho anh nghĩ rằng trái tim cô đã đổi khác. Những xúc cảm non trẻ của cô đã biến hóa. Cô tốt hơn là nên để anh tin rằng cô là một người phụ nữ lăng nhăng phù phiếm hơn là cho anh biết cô thật sự bị tổn thương như thế nào. Kiêu hãnh là toàn bộ những gì cô để lại cho mình khi bước ra khỏi cuộc sống anh lúc tròn 18. Nó sẽ là một sự ngu ngốc để đầu hàng giờ đây trong cái nóng của cơn giận. “ Tôi đang chờ đây, Katy ” Quá nhiều sự tức giận và tổn thương, quá nhiều cảm hứng được bộc lộ tối nay, và cô không muốn gì hơn là được quay trở lại khách sạn càng sớm càng tốt, trước khi cô nói ra vài điều sẽ làm cô hụt hẫng. “ Chúng ta hoàn toàn có thể đi được chưa ? Đủ lắm rồi. Tôi sẽ trả lại tiền cho anh nếu như nó không phải là lần thứ 2. ” Cô đứng dậy và bị ảnh hưởng tác động một chút ít, đôi chân cô cảm thấy không đứng vững, nhưng chỉ trong ít phút, Jake đã ở bên cạnh cô, cánh tay anh choàng qua eo để đỡ cô. Anh cuối cái đầu đen tối đó về phía cô. “ Tôi sẽ đưa em về lại khách sạn, nhưng hãy vấn đáp tôi trước đã. ” Cô hoàn toàn có thể đang nữa say nửa tỉnh, nhưng cô vẫn hoàn toàn có thể nhận ra được quyết định hành động của Jake. “ Có yếu tố gì không ? ” cô nói một cách căng thẳng mệt mỏi, hướng đến quá khứ là một việc làm căng thẳng mệt mỏi. “ Vâng, tôi nghĩ đó là một yếu tố lớn lao so với tôi, ” Jake vấn đáp. Anh xoay cô đương đầu với anh, cánh tay anh choàng qua eo cô, giữ cô dựa sát vào khung hình trưởng thành của anh. “ Nói cho tôi biết. Tại sao em lại nói rằng tôi chịu nghĩa vụ và trách nhiệm trong việc ngăn cản em thao tác tại Meldenton vào nhiều năm trước ? Tại sao em lại nghĩ rằng tôi là một kẻ đạo đức giả ? ” Anh đặt câu hỏi thật cương quyết “ Hãy lý giải cho tôi hiểu đi ” Cô ngẩng đầu lên và nhìn vào đôi mắt đen xuyên thấu như đang đốt cháy đôi mắt cô. Cô cảm nhận được sức nóng từ khung hình anh, bắp đùi dài, trưởng thành của anh ép sát vào tay chân mảnh mai của cô. Sự căng thẳng mệt mỏi trong anh báo động cho cô biết mặc dầu đầu cô lúc này như đang bơi đi. Cô phải được ra khỏi đây và hít thở không khí trong lành, tránh xa Jake, nhưng trước tiên cô phải vấn đáp anh ta đã. “ Anh đã điệu đàng tôi khi tôi chỉ mới 18, con gái của một “ người bạn tốt ” của anh, và giờ đây xuất hiện để lên án lối sống của tôi ” “ Quyến rũ ! ” anh kêu lên “ Em đã cầu xin tôi về điều đó ”. Cô bỏ lỡ giọng điệu và lời phản hồi thô lỗ của anh. “ Ồh, thôi nào, Jake ” cô lê dài, buộc đôi môi mình nở ra cái mà cô hy vọng đó là một nụ cười tự tin trong khi đầu óc cô điên cuồng tìm kiếm một cái gì đó để nói mà không thừa nhận rằng cô đã biết về việc của Monica. Từ từ, nụ cười của cô biến thành một cái nhăn mặt đầu đau xót. “ Nhớ rằng khi tất cả chúng ta quan hệ … ” cô không hề nói là “ làm tình ” “ … Tôi đã hỏi anh tôi có phải là người phụ nữ tiên phong mà anh yêu không, và anh đã vấn đáp tôi rằng tôi là người phụ nữ tiên phong và duy nhất mà anh yêu phải không ? Chúa ơi, nhưng tôi đã quá ngây thơ, tôi thật sự đã tin rằng anh chưa quan hệ với ai. Thay vào đó tôi chỉ là một trong một trong cả một hàng dài ” Cô chú ý quan tâm với sự thú vị những lời nói ngu ngốc tuôn ra như thiêu đốt dưới làn da của anh. “ Anh sẽ gọi nó là gi nào, Jake – gấp đôi tiêu chuẩn cũ hay là đạo đức giả đây ? Tôi biết cái mà tôi sẽ gọi nó. ” Katy khịt mũi, và trước khi anh hoàn toàn có thể vấn đáp, cô nói thêm “ Nhân tiện, lần cuối anh đến thăm bố tôi là khi nào vậy, người bạn tốt của anh đó ? ” cô hỏi không dễ chịu. Đôi tay Jake đã buông xuống và cô được tự do. Cô liếc nhanh qua khuôn mặt anh và với sự quá bất ngờ, cô nhìn thấy vẻ tội lỗi đang hiện lên trên đó … “ Gần một năm rồi, tôi có nhiều chuyến đi quốc tế ” anh đã hạn chế, tránh ánh mắt của cô. May mắn, cô đã có cú đánh đúng chuẩn vào một giây thần kinh. Tất nhiên anh đã không đến thăm bố cô, cô cay đắng nghĩ. Một khi mà Monica đã rời đi, thì nhà của bố cô không còn gì hấp dẩn với anh nữa. “ Khá hơn cái ấm đun nước đang gọi, Jake ” cô chế giễu. Katy đã không còn nhìn thấy sự tức giận cay đắng trong đôi mắt anh khi anh ngẩng đầu lên nhìn quanh phòng như thể anh chỉ vừa nhận ra nơi họ đang đứng. Anh quay sống lưng lại phía cô và ngay lập tức sự căng thẳng mệt mỏi như một luồng điện. Cô nghĩ anh muốn bắt cô, nhưng thay vào đó Jake vươn thẳng đôi vai rộng của anh và siết chặt khủy tay cô trong bàn tay can đảm và mạnh mẽ của anh. “ Đây không phải là nơi để lý giải hay là để trò chuyện ” anh nói thẳng thừng “ Chúng ta sẽ rời khỏi đây ” Đôi chân gần như khóa lại khi không khí trong lành đánh mạnh vào cô, và nếu không có đôi tay của Jake đỡ lấy thì cô đã đỗ sụp xuống mặt đất dưới chân anh. Sống đa phần ở Pháp trong những năm qua, cô đã khá là quen với việc uống rượu, nhưng trong câu lạc bộ này cô đã uống 4 ly liền một cách nhanh gọn. Đèn Flash của máy ảnh chiếu vào mặt cô. Cô nhằm mục đích mặt và theo bản năng, quay lại, giấu khuôn mặt của cô trong vùng ngực rộng ấp áp của Jake. Cô rên rỉ bên trong : cánh nhà báo sẽ có một bài báo vào ngày mai. Đó là ý nghĩ tương quan sau cuối mà cô đã có vài lúc. “ Em ổn chứ ? Em có đi được không ? Hay tôi sẽ đưa em lên phòng ? ” Katy mở mắt. Jake nghiêng qua cô, Khuôn mặt đẹp trai đen tối cau mày trong sự chăm sóc, hay giống hơn là một sự ghê tởm, cô buồn bả nghĩ. Cô tốt hơn là nên tránh khỏi cái trang nhất đó trong vài giờ trước. Cô vẫn còn cảm thấy choáng váng, nhưng sau cuối cô cũng hoàn toàn có thể nhận ra rằng họ đang ở trong chiếc Rolls, đậu bên ngoài nhà để xe khách sạn của cô. Từ tâm lý mơ hồ vì rượu, cô trấn áp tích lũy đủ sự tự chủ để vấn đáp một cách chậm trễ “ Cám ơn, tôi hoàn toàn có thể đi thật tuyệt đối. ” cô chéo những ngón tay trong kỳ vọng. “ Không cần anh phải đi cùng tôi đâu ”. Và với một chút ít sự lịch sự mà cô hoàn toàn có thể tập hợp lại, cô trượt ra khỏi xe, đứng dậy, đung đưa một chút ít trên vỉa hè. Cô bước một bước trước khi một cánh tay to lớn vòng qua eo và gần như kéo cô bước đến lối vào khách sạn. “ Em, một kẻ ngu ngốc nhỏ bé, vì toàn bộ những cái dáng điệu giả dối đó của em, em không nên được phép ra ngoài một mình. ” Jake nói thẳng thừng, trước khi quay lại bàn tiếp tân và nhu yếu lấy chìa khóa của cô. Katy không hề không nhận thấy bộc lộ đồng lõa trên khuôn mặt người đàn ông trẻ khi anh ta đưa cho Jake chìa khóa của cô, cô bước ra khỏi tầm với của Jake. “ Em có muốn họ gửi lên một chút ít café không ? ” anh đề xuất. “ Không, cảm ơn. Tôi không khi nào uống café vào đêm hôm cả ” cô thú nhận. Đôi mắt của người tiếp tân trè làm cô tỉnh rượu còn nhanh hơn cả café. “ Vui lòng cho tôi lấy chìa khóa, làm ơn ? ” Cô buông tay ra khỏi Jake. Không còn cách nào mà anh hoàn toàn có thể lên lầu với cô được. Cô không quá say. Thay vì đưa chìa khóa cho cô, Jake bắt lấy chìa khóa, kéo tay cô vòng vào cánh tay mình “ Tôi luôn nhìn những người hẹn hò với mình bảo đảm an toàn trước cửa của họ, Katy ”. Cái miệng rộng của anh biến dang với tín hiệu của một sự vui nhộn đang bị đè nén, và siết chặt cái nắm ở tay cô, anh buộc cô hướng tới thang máy. “ Và em sẽ không muốn làm hỏng nụ cười của người đàn ông trẻ đó đâu, anh ta sẽ tưởng tượng về em và tôi cả đêm cho mà coi. ” “ Không phải cả đêm đâu Jake àh ” Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay vàng mỏng dính trên cổ tay cô. “ Thêm 40 phút nữa thì thời hạn cùa anh sẽ hết, và nó không hề là một thời gian quá sớm với tôi đâu. ” cô thừa nhận thẳng thừng, khiến anh không hoài nghi gì rằng cô xem xét buổi tối thời điểm ngày hôm nay như thể một trách nhiệm chứ không hề nào là một buổi hẹn hò được. “ Trong trường hợp đó, tôi muốn tốt hơn là không nên tiêu tốn lãng phí thêm thời hạn nữa ” anh nói thật ngọt ngào, và khi cửa thang máy đóng lại phía sau họ anh kéo cô vào trong vòng tay mình. Miệng anh chuyển áp lực đè nén tựa vào miệng cô, gợi lên quá nhiều kỉ niệm, cô tốt hơn là nên kiềm nén nó lại. Đôi tay anh trượt xuống sống lưng cô ấn mạnh cô dựa vào khung xương căng cứng của anh. Răng anh cắn vào môi dưới của cô, yên cầu cô trao cho anh lối vào, cô từ bỏ bản thân cho những nhận thức đầy đam mê sôi sục bên dưới cái vẻ bên ngoài tạo ra giữa họ đêm nay. Thích thú sự kiêu ngạo của anh đang chiến đấu với một làn sóng phấn khích đang dâng lên, cô hầu hết không hề kiễm soát được nữa. Cô muốn làm thỏa mãn nhu cầu như cầu tình ái của anh, nhưng cô lại không dám … anh phải không khi nào biết được anh hoàn toàn có thể thuận tiện biến cô trở nên yếu ớt đến mức nào trong thực trạng vô ý thức, đau đớn vì khao khát. Cô nhấc chân lên và dẫm mạnh lên chân anh, gót chân cô như một con dao găm nhỏ lún sâu xuống lớp da mềm mịn và mượt mà của chiếc giày anh mang. Anh để rơi cô như một củ khoai tây nực nội, và nhảy quanh thang máy trong khi đang giử cái chân bị đau trong tay. “ Em chơi trò quái quỷ đó để làm gì hả ? Em gần như làm què tôi rồi ” Jake gầm lên, đôi mắt anh nheo lại thành một đường như vết tích của một chiếc máy bay phản lực để lại. Cửa thang máy mở ra, và Katy nhảy bắn ra. Cô không thích ánh mắt của Jake tí nào, nó hứa hẹn sẽ trả đũa, nhưng cô không hề nén lại một nụ cười, anh nhìn thật buồn cười khi nhảy cò cò trên một chân như thế. “ Đừng biến tôi trở thành một tên ngốc như thế chứ, Katy, hay em sẽ phải sống trong hụt hẫng về việc đó đấy. ” anh rình rập đe dọa, trước khi thêm vào một lời châm chọc, “ Nếu em nghĩ rằng em đã nhìn thấy phần tồi tệ nhất trong tính khí của tôi tại Paris thì đó chưa là gì so với nhưng gì mà tôi hoàn toàn có thể làm giờ đây đâu. ” Cô cay đắng hụt hẫng giá như chưa khi nào gặp anh, và rùng mình về lời nhắc nhở của anh khi họ ở Paris. Anh đã làm cho đời sống của cô trở nên thảm hại một lần rồi, và lại cố gắng nỗ lực triển khai nó thêm lần thứ 2 nữa chứ, nhưng không cách nào mà anh hoàn toàn có thể thực thi nó thêm lần thứ 3 nữa đâu. “ Mở cửa ra, làm ơn ” cô lẩm bẩm, không nhìn vào anh. Nếu cô hoàn toàn có thể đàn áp từ bên trong và ăn hết những thứ đó trên khuôn mặt của anh ta … Cô nhìn bàn tay rám nắng của anh đút chiếc chìa khóa vào trong ổ, nhưng một hành đông không mấy sang trọng và quý phái lắm của Jake … anh bước vào phòng trước. “ Cảm ơn ” cô lầm bầm một cách nhã nhặn, và, lướt qua anh, cô đi thẳng vào phòng ngủ và anh toàn trong phòng tắm. “ Katy, chết tiệt em đi, tôi chưa xong với em đâu, chưa với một chặng đường dài như vậy ” “ Vậy thì viết một là thư cho tôi đi ” cô vấn đáp liều lĩnh. Cô đã làm được, và khóa cửa đằng sau cô, Jake la lớn như một tiếng chuông đầy phẫn nộ trong tai cô. Một bồn nước lạnh đó là những gì mình cần, cô nghĩ mơ màng, và với một chút ít như mong muốn Jake đã đi khi cô tắm xong. Với đôi bàn tay không vững, cô cởi bỏ quần áo trên người, và mở vòi nước, cô bước ra trước vòi sen. Toàn bộ khung hình cô đông cứng vì cú shock khi lần tiên phong chạm vào vòi nước lạnh. Katy quay mặt vào dòng nước, và từ từ, khi tóc và toàn khung hình run rẩy của cô thấm nước, cô giành lại quyền trấn áp của bộ não. Cô không biết cô đã đứng dưới dòng nước lạnh buốt này bao lâu rồi, cho đến khi một cú đập lớn vào cửa phòng tắm xâm nhập vào ý thức của cô. “ Katy ” Anh gầm lên, “ Nếu em không ra khỏi đó trong vòng 2 phút nữa, tôi sẽ phá vỡ cái cửa này xuống đó ” “ Jake ” cô rên rỉ. Không có cái gì khiến cô được buông tha hay sao ? Cô đã hy vọng anh sẽ rời đi, nhưng rõ ràng là anh đã theo cô về tận phòng ngủ. Cô không ở trong trạng thái tương thích để đâm những thanh gươm vào anh lần nữa, nhưng nó trông như thể cô không có gì thay thế sửa chữa cả. Tắt vòi nước, cô bước ra khỏi căn phòng nhỏ, và, cuộn một cái khăn lông trắng trên mái tóc ướt đẫm, lau khô khung hình đang run rẩy của cô. “ Ba mươi giây nữa ” dự tính chết người trong 2 từ đó không hề nhầm lẫn vào đâu được. Nhanh chóng, Katy trượt người vào một áo choàng lớn và cột chắc cái dây đai quanh eo. Với khuôn mặt đã rửa sạch lớp trang điểm, và mái tóc cuộc chặt dưới khăn, cô nhìn trông không có vẻ như gì là một người mẫu đồ lót cả ; thay vào đó cô trông như một người rất thông thường và tốt hơn một người phụ nữ trẻ đang sợ hãi. “ Mười giây nữa ” Âm thanh như làm sống lại cô buộc cô hành vi, và với một cái nhúng trên đôi vai mảnh mai cô bước ra cửa và mở khóa. “ Ồ ! ” Tiếng kêu đầy kinh ngạc tuột khỏi môi cô trước khi cô hoàn toàn có thể ngăn nó lại. Jake đang đứng cạnh chiếc giường đôi lớn và đang trong quy trình cởi bỏ quần áo của anh. Trái tim cô đập mạnh trong lồng ngực, đôi mắt mở to khi thấy anh cởi bỏ áo khoác và cà vạt, cái áo sơ mi của anh bị cởi khuy gần đến eo, và anh đã khôn khéo tháo chiếc khuy vàng từ cổ tay áo. Cái nhìn của cô lê dài bất lực vào những cơ bắp trên ngực anh, và trong một giây, cô cảm thấy một thôi thúc mãnh liệt được luồn những ngón tay vào khung hình, và mái tóc đen uốn lượn của anh, để cảm nhận một lần nữa làn da rám nắng quen thuộc của anh bên dưới đôi tay cô. Vô tình cô đã tiến một bước về phía trước, đặc thù hoang dã thật sự của một người đàn ông lôi cuốn cô như một thỏi nam châm từ. Cô mở to đôi mắt nhìn anh và như bị ngừng hoạt động bởi những gì mà cô nhìn thấy. Một lời rình rập đe dọa đấm đá bạo lực được kiềm nén trong đôi mắt đen tối của anh mà cô chưa khi nào nhìn thấy trước đây. Lần tiên phong cô nhận ra dòng máu người Ý trong anh. Anh xem xét kĩ lưỡng vẻ bên ngoài của cô với một sự hung tàn đến dã man làm cô cảm thấy như thể mình đang khỏa thân vậy. Theo bản năng, cô kéo đai áo choàng chặc hơn nữa, và cột sống cô như bị đông cứng lại. “ Anh nghĩ rằng anh đang làm cái quái gì thế hả ? ” Cô liên tục tiến công, nuốt thật khó khăn vất vả như bị mắc nghẹn bởi sự sợ hãi đang tăng dần lên trong cổ họng. Không biết cần bao nhiêu whisky mới làm cho người đàn ông này say được nhỉ ? Cô tự hỏi, ghị nhận những cái nhìn kì khôi trong đôi mắt đen của anh. “ Có được em sẽ không khi nào hoàn toàn có thể mang tôi đi nơi khác được đâu Katy. Tôi sẽ làm nhưng gì mà lẽ ra tôi nên làm xong vào nhiều năm trước, mang em lên giường và làm tình với em cho tới khi nào em quá vô tri một cách đáng nguyền rủa đến nỗi em sẽ đồng ý chấp thuận với toàn bộ mọi thứ mà tôi muốn. ” Tất cả những bản năng trong cô mách bảo cô nên chạy đi, nhưng nó là công dụng của rượu hay chỉ là sự can đảm và mạnh mẽ cô cũng không biết nữa. Thay vào đó cô nhìn anh đi đến trước mặt cô, và anh có ý gì khi nói “ chấp thuận đồng ý với mọi thứ ” ? Cánh tay đưa ra và nâng cằm cô một cách chắc như đinh, nhưng cô buộc bản thân mình bỏ lỡ những áp lực đè nén từ những ngón tay của anh trên hàm mình, và, mở to đôi mắt của cô nhìn vào anh, cô cong một bên chân mày hoàn hảo nhất của mình lên vẻ nhạo bán. “ Thành thật mà nói Jake, anh yêu, tôi đã không biết là anh lại kịch như vậy ” Cô buộc phải cười. “ Nhưng giờ đây buổi hẹn đã kết thúc, và tôi nghĩ tốt hơn anh nên đi đi ” Phản ứng thông thường của cô làm anh tức điên lên, và trong vài giây tưởng chứng như vô cùng đó Jake trông như hoàn toàn có thể giết người vậy. Sau đó, bằng một giọng trầm khắc nghiệt bởi sự tức giận, anh đay nghiến “ Ồ không, Katy em yêu ” bắt chước lời nói của cô, sau đó bàn tay anh giữ chặt trên ve áo choàng của cô và tách nó mở ra, không phải đấm đá bạo lực, mà là một sự hờ hững, một quyết định hành động có suy tính. “ Đó chỉ là một phần của 30 mà tôi đã trả đến tận 2 phần lận ” Can đảm của Katy biến mất ngay lập tức, cô giơ một tay lên để đẩy anh ra, tay còn lại cố giữ lấy cạnh áo choàng, nhưng anh quá nhanh so với cô. Với sự bình tĩnh tuyệt vời và hoàn hảo nhất anh bắt lấy hai cổ tay và khóa chúng lại sau sống lưng cô bằng một bàn tay to lớn. “ Thả tôi ra, anh quá vũ phu rồi đó ! ” Cô rít lên. “ Không ” Lời khước từ xấu đi tuôn ra như một phát súng trong khi bàn tay còn lại của anh thư thả tháo nút thắt quanh eo cô xuống. Cô đã rất kinh hãi. Mùi xạ hương nam tính mạnh mẽ khuấy động những giác quan của cô, gợi nhớ về những cảm hứng mà cô cho là nó đã chết từ lâu lắm rồi. Trong muộn màng, cô mở màn cuộc đấu tranh, nhưng cô bất lực chống chọi lại sức mạnh tiêu biểu vượt trội hơn của anh. Anh cao hơn cô, to lớn và quật cường, và những nổ lực của chỉ làm cho áo choàng trọn vẹn tuột ra khỏi vai cô mà thôi. Đôi mắt đen tàn khốc của anh lướt khắp vùng ngực bị lộ ra của cô, xuống vòng eo hẹp, vùng phẳng phiu của bụng cô, những lọn xoăn vàng mền mại phía trên cặp đùi cô, sau đó từ từ trượt xuống đôi chân điệu đàng của cô. Cô gần như khỏa thân, hơi nóng tràn qua cô bởi những đánh giá và thẩm định trắng trợn về thân hình đang run rẩy của cô. “ Anh đang trở nên buồn cười quá đó Jake, làm ơn … thả tôi ra đi ” Cô đang cố để có lí lẽ, và không phải trên phương diện cầu xin để được giải thoát. Cô còn sợ hãi hơn những gì mà cô đã từng trải qua trong cuộc sống mình. “ Buồn cười àh, Tôi đã một lần như thế, em con điếm gian dối nhỏ bé. Chúa tôi, Em thậm chí còn còn làm cho tôi cảm thấy tội lỗi với cái lí do biện hộ rằng em còn quá trẻ cho một cam kết. Em muốn được nhìn thấy quốc tế. Trong khi suốt thời hạn đó em lại nghĩ tôi là một tên đểu giả lăng nhăng. Tôi đã chờ đọi em 2 năm. Cho cô ấy thời hạn để trưởng thành, hãy để cô ấy bay nhảy với những người cùng tuổi, tôi đã tự nhủ với bản thân như vậy, và sau đó em cười vào mặt tôi. Ồ vì Chúa, em phải cười vì thời hạn qua, giờ đây thì em đã lớn. Những việc vĩ đại của em cũng đã được biết đến, và đêm nay, đến lược tôi hành vi. Em chắc như quỷ là em nợ tôi mà. Em sử dụng tôi để vô hiệu cái trinh tiết rườm rà của mình và sau đó thì tôi không còn xứng danh để chạm vào khung hình thánh thiện của em nữa. Đúng là một trò đùa … Bây giờ với một mức giá, mọi người đàn ông đều hoàn toàn có thể có được em … ” Đôi mắt anh hẹp lại trên khuôn mặt xanh lè của cô, và đôi tay anh cong lại trên đôi vai trần của cô khi với một cái giật mạnh thình lình anh kéo cô dựa sát vào anh. Anh đã sai, quá sai lầm đáng tiếc ; cô phải kể cho anh nghe trước khi chuyện này đi xa hơn. Cô ngước mặt lên đối lập với anh, và biểu lộ tàn khốc trong đôi mắt đen của anh có vẻ như đốt cháy tâm hồn cô. Anh nhìn nhẫn tâm trong cơn tức giận của mình và có năng lực làm bất kỳ điều gì. Cơ thể cô quá run rẩy đến nỗi mà cô khó hoàn toàn có thể trấn áp được nó. Lo lắng, cô lướt đầu lưỡi trên đôi môi khô của mình “ Làm ơn … ” Anh không để cô nói hết câu. Cái đầu đen tối hạ thấp xuống, mang cái miệng anh tàn ác trừng phạt đôi môi cô, buộc môi cô phải mở ra, cướp bóc những mô mềm mịn và mượt mà bên trong cho đến khi cô nếm được vị ngọt từ chính máu mình trên đầu lưỡi. Đó không phải là nụ hôn của những tình nhân nhau, mà nó là nụ hôn của sự khó chịu, hoang dã đầy chiếm hữu. Tay anh đặt sau sống lưng, giữ chặt cổ tay cô, buộc cô phải tựa vào cặp đùi cơ bắp của anh. Cô cảm thấy sự cương cứng của cái vật nam tính mạnh mẽ kích thích của anh, và một cơn lũ không mong ước của những nhận thức về tình dục tàn phá khung hình đang run rẩy của cô. Cô đang nỗ lực chống lại những ảnh hưởng tác động hoàn toàn có thể phá vỡ sự quyến rũ, nhưng khi một cánh tay khác của anh trượt từ vai xuống bắt lấy một bên ngực đầy đặn, một tia kích thích có vẻ như bắn từ ngực xuống đến vùng mềm mại và mượt mà giữa hai đùi cô. Cô khẽ rên trong cô họng, và như thể nó là một tín hiệu Jake chờ đón cho miệng anh thả lỏng trên cô, tay anh thả cổ tay cô ra, vòng quanh eo cô và uốn cong sống lưng cô trên cánh tay mình. Katy biết cô hoàn toàn có thể vùng ra để tự do, nhưng những ngón tay của anh đã tìm thấy cái nụ hồng trên ngực cô và ngắt nó một cách nhẹ nhàng, làm nó nhô lên căn thẳng bởi những mong ước đau đớn. Bàn tay anh long dong trêu chọc từ cái gò màu kem bên này sang bên kia, và cô đã không còn tỉnh táo với những niềm vui anh đã trao cho cô. Miệng anh lướt qua cô họng cô, và sống lưng cô cong lại trong sự sẵng sàng chờ đón cảm xúc miệng anh trên vùng ngực nhạy cảm của cô. Đôi tay cô theo ý muốn riêng của nó trượt vào bên trong chiếc áo sơ mi đã mở không xấu hổ bám vào đôi vai rộng của anh. Jake gầm gừ trong cô họng và đưa cô vào vòng tay can đảm và mạnh mẽ của anh. Miệng anh truyền một tia lửa xuống cổ họng cô và thấp hơn nữa để bắt lấy một nụ hoa căng cứng giữa hai hàm răng mình. Đã quá lâu kể từ khi cô ở trong vòng tay của một người đàn ông. Vòng tay của Jake. Kể từ khi cô cảm thấy niềm vui mãnh liệt từ sự kích thích của tình dục, và Jake đã trọn vẹn điệu đàng cô. Cô không chần chừ khi anh đặt cô lên giường, và nằm xuống bên cạnh cô, và kéo áo choàng xuống phía dưới khung hình cô. Miệng anh tìm thấy miệng cô và lúc này đôi môi cô mở ra sẳn sàng, mời gọi, muốn nụ hôn của anh và hơn nữa, nhiều hơn nữa. Anh ngẩng đầu lên, và nâng mình lên trên một khủy tay, cào thân thề trần truồng của cô bằng đôi mắt đen lấp lánh lung linh. Với một ngón tay dài anh nhẹ nhàng vuốt dọc theo đôi môi sưng lên vì yêu của cô. “ Em thật đẹp, một tổng thể và toàn diện của sự phóng đãng, nhưng vẫn đẹp. Làm thế nào mà đàn ông hoàn toàn có thể chống lại những gì mà em trao cho họ một cách không tính tiền như thế chứ ? ” Bàn tay anh kéo xuống thấp hơn, bao trùm ngực cô. Nhưng lời phản hồi trầm trầm trong cô họng của anh như một vòi nước lạnh tạt vào những giác quan đang quá nóng của Katy. Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp trai của anh. Anh đang chú ý vào khung hình trần truồng của cô như một người sành sõi về mỹ thuật. Cô nhận ra rằng sự thắng lợi lấp lánh lung linh trong đôi mắt đen tồi đầy đam mê của anh, và cô quay đầu đi. Làm sao mà cô hoàn toàn có thể ngu ngốc như thế chứ ? Như một người sa ngã ? Đôi mắt cô sáng lên trên chiếc đồng hồ đeo tay đặt cạnh giường, và ngay lập tức cô biết cô phải làm cái gì. “ Không được không lấy phí đâu, Jake, anh yêu ” và trước khi anh hoàn toàn có thể hiểu những từ ngữ của cô, cô đã trượt ra khỏi giường và bận lại áo choàng. Nếu nó không quá đáng xấu hổ như thế thì cô hoàn toàn có thể cười vì cái nhìn kinh ngạc đến sững sốt trên khuôn mặt đỏ ửng của anh. “ Đã qua 2 giờ rồi Jake. Thời gian của anh đã hết rồi. ” Anh nghĩ rằng cô là một con điếm, vì thế cô hoàn toàn có thể hành vi giống như thế. Thu thập tổng thể những sự tự trấn áp còn sót lại mà cô hoàn toàn có thể tập họp được, cô đi thơ thẩn qua cánh cửa và bước ra ngoài. Cô chỉ bước được 2 bước vào phòng khách trước khi Jake bắt kịp cô. Anh nắm lấy cánh tay và kéo cô quay lại đối lập với anh. “ Làm sao mà em lại hoàn toàn có thể làm điều đó với tôi hả ? ” Anh bắt lấy tay cô và giữ nó ở giữa đùi mình. “ Em không hề để tôi như thế này được, đồ chó cái ” Thô bạo, cô đương đầu với anh. Mặc cho cô run rẩy đến tận bên trong vì sợ hãi và áp lực đè nén của ham muốn tình dục. “ Ồ ” Tay cô run lên vì sự khuấy động của anh, nhưng cô buộc bản thân liên tục, “ Anh có mang theo 500 tiền lẻ ko ? Tôi không có mang theo thẻ tính dụng. ” Trong thời gian đáng sợ nhất, cô nghĩ anh sẽ đánh cô. Anh giơ tay lên, đôi mắt đen bắn ra những tia nhìn thiêu đốt, sau đó anh giật mình đẩy cô ra, và, quay gót trở vào phòng ngủ. Katy từ từ đi đến chổ chiếc ghế sofa dài bằng nhung và chìm vào tấm đệm mềm mịn và mượt mà. Cô đã thấy được cái nhìn thoáng qua của một điều gì đó rất kinh khủng trong đôi mắt anh khi anh quay đi. Cô biết không còn hoài nghi gì, anh sẽ không khi nào bận tâm đến cô thêm một lần nào nữa. Cô theo dõi khi anh quay trở lại, anh nhún vai. Cô cuối đầu xuống, không hề chịu đựng được sự ghê tởm đó, cái nhìn khinh miệt băng giá trong đôi mắt đen của anh. Cô không chú ý đến bước chân của anh phía trước cô, hay tia sáng của sự hụt hẫng đau khổ đó vặn xoắn khuôn mặt điển trai của anh. Cô chỉ nghe thấy tiếng cánh cửa đóng lại khi anh bước ra khỏi căn phòng sang trọng và quý phái mà không nói một lời nào. Đầu Katy rơi xuống những tấm đệm mền mại và cô buông một tiếng thở dài. Jake đã đi, cảm ơn Chúa ! Cô vừa triển khai một hành vi vĩ đại nhất của cuộc sống mình, và anh đã thua. Cô đã phải hài lòng, nhưng trong vô vọng, cô nhận ra rằng một phút dài hơn chút nữa thì cô đã sụp đổ dưới chân Jake và van xin anh chiếm lấy cô. Đôi mắt to, xanh lè của cô nhòa đi và từ từ một giọt nước mắt nhỏ xuống gò má quyến rũ của cô. Hối tiếc là một cảm hứng không mong ước, nhưng đêm nay cô không hề giúp gì cho bản thân mình được. Tại sao ? Tại sao ? Trái tim cô gào thét. Trong tổng thể những người đàn ông mà cô đã gặp, Jake và chỉ có Jake là người đàn ông hoàn toàn có thể thức tỉnh những mặt khoái cảm trong thực chất cô thành cơn sốt của sự mong ước. Đêm nay đã dạy cho cô một bài học kinh nghiệm khó khăn vất vả. Trong nhiều năm, cô đã thuyết phục bản thân mình rằng cô ghét Jake, nhưng đáng buồn thay giờ đây cô buộc phải đương đầu với thực sự. Nó không phải là tình yêu, không hề như vậy được, cô coi thường đàn ông, nhưng phản ứng hóa học, sự ham muốn, sự bùng nổ của cảm hứng trước sự hiện hữu của anh dấy lên trong cô không khi nào hoàn toàn có thể biến mất. Nó là một cái gì đó mà cô sẽ phải học cách đồng ý và chung sống với nó. Bị không thở được vì khóc nức nở, cô đưa tay lau đi những giọt nước trên đôi mắt. Đứng dậy khỏi ghế sofa, cô đi vào phòng ngủ. Trái tim cô thắt lại trong một cơn co thắt đau đớn khi cái nhìn của cô dừng lại trên chiếc giường nhàu nát, hình ảnh của cô và Jake chỉ mới 15 ’ trước đây thôi, bị khóa trong cái ôm nồng nhiệt, sôi động trong tâm lý cô. Cô quay sống lưng lại chiếc giường cùng những kí ức mà nó gợi đến và, nhặt cái khăn đã rơi xuống từ tóc cô trước đó lên, bước đến bàn trang điểm và ngồi xuống cái ghế thấp. Kiên quyết, cô khởi đầu chà xác mái tóc khô. Mat_xa da đầu đã có hiệu suất cao trên những dây thần kinh stress của cô, và, ở đầu cuối, thả khăn xuống, cô nhặt chiếc lượt lên với quyết tâm khắc nghiệt mở màn chải mớ tóc khí ẩm rối nùi trở nên trật tự. Suy nghĩ rõ ràng cho khoảnh khắc tiên phong của một giờ đồng hồ đeo tay, cô mở màn đặt câu hỏi về động cơ của Jake trong việc đấu giá một bữa hẹn hò ăn tối với cô. Thật sự, nếu anh nhu yếu cô một cuộc hẹn thường thì thì cô sẽ phủ nhận. Nhưng bất kể thời gian nào trong 2 năm qua anh đã hoàn toàn có thể gặp cô bất kỳ khi nào tại những buổi biểu diển công khai minh bạch và những buổi tiệc mà cô tham gia. Anh là một người đàn ông có thế lực có quyền tham gia vào toàn bộ những những tầng lớp trong xã hội. Anh biết cô khá rõ đủ để biết là cô sẽ không khi nào gây ra rắc rối trước đám đông. Vậy thì tại sao lại làm cho mọi chuyện rắc rồi bằng việc đấu giá cho cái mà anh phải biết sẽ là một buổi hẹn hò rất công khai minh bạch với những thợ chụp ảnh tham gia chứ ? Không thể hiểu nỗi … Jake Granton nổi tiếng trong việc tránh những yếu tố công khai minh bạch, anh hiếm khi được đề cập đến ngoại trừ những bài viết về kinh doanh thương mại trong những tờ báo nghiêm trọng, và cũng hiếm khi được nhìn thấy một tấm ảnh của người đàn ông này hay bất kể đề cập nào đến đời sống riêng tư của anh trong những phương tiện đi lại tiếp thị quảng cáo đại chúng. Chúa biết, cô đã nhìn thấy ! Trong 4 năm, Katy chỉ nhìn thấy một bài viết về Jake trong tờ tạp chí “ Italian Glossy ”. Đôi môi đầy đặn của cô khẽ cong lên trông như một nụ cười. Cô đã dành cả buổi tối trong phòng khách sạn ở Rome, nỗ lực giải thuật bài viết cùng với vốn tiếng Ý hạn chế của mình. Thật là một kẻ ngu ngốc, cô nghĩ mông lung. Cuối cùng, cô thừa nhận với bản thân cô chưa khi nào thành công xuất sắc trong việc kéo Jake ra khỏi trái tim cô cả. Nó chỉ là một sự ảo tưởng của bản thân cô mà thôi. Cô đã chạy trốn đến Pháp và ở lại đó tăng trưởng một sự nghiệp khác đã có ích cho sự vờ vịt của cô. Đột nhiên, cô đứng dậy đi qua căn phòng đến chiếc giường rộng. Không, cô khẽ công bố, khi giờ đây game show của cô đã kết thúc. Tuần tới, cô hy vọng được mở màn làm việc làm của một nhà phong cách thiết kế. Jake và toàn bộ mọi thứ giữa họ đã kết thúc, và cô phải đương đầu với thực sự và trở lại với đời sống của cô. Cô nhún vai làm rơi áo choàng và kéo nó lại, cô bò vào giường. Đối với Jake, cô không còn gì để phải thấp thỏm từ anh ta nữa. Cái nhìn thuần túy trọn vẹn đáng ghét mà cô đã thấy trong mắt anh, một phút trước khi anh rời đi đã cho cô biết còn rõ ràng hơn những lời nói rằng đó là trận sau cuối và cô đã chơi một cách tốt nhất và thuyết phục nhất .

Tìm kiếm với từ khoá :

Được thanks
            Share
Xem thông tin cá nhân

Hiển thị bài viết từ :  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 11 bài ]  Chuyển đến trang 
1,2,3,4Trang sau

     

     

Chuyển đến :





Đang truy vấn

Không có thành viên nào đang truy cập

Điều hành
Thử việc Box Truyện phương Tây


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm