Tải nhạc Liên Khúc Đêm – Đêm Tâm Sự – Huỳnh Thật hot nhất
Lời bài hát: Liên Khúc Đêm – Đêm Tâm Sự
Ca sĩ: Huỳnh Thật
Bài hát: Liên Khúc Đêm – Đêm Tâm Sự Beat – Huỳnh Thật
Đêm trắng đêm chong đèn tôi viết những chuyện xưa bọn mình.
Ngày anh với tôi như hình với bóng kết thân đôi đầu xanh.
Đón nhau khi bình minh, gối tay nhau tàn canh.
Nhìn đời bằng ánh mắt ân tình sáng long lanh.
Vào đời bằng tiếng hát trung thành nhớ không anh?
Nghĩ gì lá xa cành.
Thời gian thắm thoát thoi đưa, tuổi thơ ấu còn đâu nữa.
Mỗi người một phương, xa xôi càng thêm nhớ thương, thương nhớ khôn lường.
Giờ còn một bóng với trọn niềm ước mong
Biền biệt một bóng đếm từng cơn gió đông
Anh nhớ tôi mong
Khi lá thu vàng bao lần rơi ai biết không?
Trời đổ mưa cho phố vắng mênh mông
Khơi lòng bao nỗi nhớ.
Trời làm mưa, cho ướt áo em thơ mưa rơi tự bao giờ.
Tình yêu đó, phôi pha vào sương gió những đêm mưa tỉnh nhỏ
Gợi nhớ tuổi học trò tâm tình thường hay ngỏ
Trường tan về chung phố những lúc trời chiều đổ mưa!
Đây ngoại ô, nhạt ánh đèn khuya.
Đèn vàng hiu hắt soi con đường mờ mờ bóng mưa
Nhưng tin yêu thắm lòng ta xin tặng anh, người trai vì dân.
Nụ cười em gái yêu với tình thương như ánh xuân
Mang theo anh nhé lúc hành quân.
Để những đêm trời khuya, mưa tí tách như đếm canh dài.
Ở chốn xa ngoài kia, nơi biên giới sương khuất cây đồi.
Người anh tôi không *** ơi!
Trên đường dẹp giặc thù, nếu chợt nghe tim ấm giữa xa xôi.
Gió mang ra biên khu, mến trao anh câu ca một đêm mưa ngoại ô
Gió lạnh lạnh buồn ơi khuya nay anh đi rồi
Bao nhớ nhung xa vời ôi nói không nên lời
Để cạn niềm yêu mến anh phút gần gũi này thôi
Khuya nay anh đi rồi tay nắm tay không rời
Mắt ngắm xa chân trời mà lòng nghe nhớ thương hoài
Lòng buồn rạt rào nhớ hôm nào xuôi miền trung
Chuyến xe đêm anh gặp em
Môi em đang xuân nhưng mắt buồn ngấn lệ trần
Chuyện đời sầu đắng vấn vương đôi má dịu hiền
Áo em màu tím đậm đà vì là buổi ban đầu ta gần nhau
Nói nhau nghe câu chuyện cũ
Tâm tư cho vơi bao nỗi buồn bước vào đời
Giờ gặp lại nét thắm môi
Tiếng em hẹn hò tìm lại ngày mơ
Ngoài hiên mưa tuôn mưa lạnh xuyên qua áo ai canh dài nghe bùi ngùi
Mưa lên phố nhỏ có một người vừa ra đi đêm nay để bao nhiêu luyến thương lại lòng tôi
Khi trót gửi những hình ảnh của tim vào lòng đêm, những kỷ niệm cho nhau nếu mất đi xin đừng quên
Tôi thiếp đi trong niềm vui và đêm rớt những giọt mưa cuối cùng
Nhưng đêm trở sầu, em bước qua cầu
Cuộc tình tan theo bể dâu, biết chăng ngày sau
Khi ngõ về gần nhau, tình yêu đã vội phai màu
Đêm đêm ngửi mùi hương, mùi hoa sứ bẻ bàng
Hoa tình yêu rụng vỡ, một trời tim tím thở than
Nhà nàng với nhà tôi tình thân thiết vô vàng
Làm sao nàng nỡ phụ phàng, để tình tôi dở dang
Mưa ơi! mưa ơi! Mưa gieo sầu nhân thế
Mưa nhớ ai biết người thương có còn nhớ hay quên
Riêng ta vẫn u hoài đêm đêm tiếp đêm nhớ mong người đã cách xa.
Mưa buồn rơi rơi ngoài phố nghe như tiếng nhạc buồn triền miên
Đêm nao chốn đây ta dìu nhau trao muôn ngàn lời thơ
Chờ mong đến kiếp nào.
Mình gặp nhau như lúc mới *** ban đầu cớ sao anh ngập ngùng
Nhà tôi đơn côi mời anh ở lại kể chuyện tha hương chưa lần phai nhớ thương.
Mang tâm sự từ thuở thiếu đôi tay mềm biết nơi nào mà tìm?
Nhiều khi ưu tư tựa song cửa nhỏ
Nhìn ngoài mưa tuôn nghe sao lạnh vào hồn.
Mấy năm cách biệt chỉ vui đêm này trút vơi tâm tình của hai chúng mình
Một lần trong đời anh nói thương tôi tiếng ngọt trên đầu môi.
Này bạn đêm nay hỡi nếu mai đi rồi nhớ mang theo nụ cười
Còn tôi đêm mơ còn tôi đợi chờ thì dù xa xôi tôi vẫn là của người
Chuyện từ một đêm cuối nẻo một người tiễn một người đi
Đẹp tựa bài thơ nở giữa đêm sương nở tận tâm hồn
Chuyện một mình tôi chép dòng tâm tình tặng người chưa biết một lần
Vì giây phút ấy tôi tình cờ hiểu rằng: Tình yêu đẹp nghìn đời là tình yêu khi đơn côi
Vào chuyện từ một đêm khoác bờ vai một mảnh áo dạ đường khuya
Bồi hồi người trai hướng nẻo đêm sâu, dấu tình yêu đầu
Vì còn tìm nhau lối về ngõ hẹp còn chờ in dấu chân anh
Niềm thương mến đó bây giờ và nghìn đời
Dù gió đùa dạt dào còn đẹp như khi *** nhau
Bâng khuâng gác vắng khêu tim đèn đêm
Nhớ nhung đi vào quên sông sâu cố nhân ơi đi về đâu
Gợi hồn chìm vào đôi mắt ái ân chưa tròn để ngàn đời nhớ nhau
Phố nhỏ đường mưa trơn lối về trăng sầu nhân thế đậu hoen mi
Có ai ngồi đếm mùa nhung nhớ, nỗi niềm đầy lại vơi
Mỗi mùa tiễn đưa một người
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Tâm Sự






