‘Kỳ nhân’ xứ Huế

Kỳ nhân xứ Huế - Ảnh 1.Đọc và viết là việc làm mà thầy Bá mê hồn trong suốt cả cuộc sống” Đời người ngắn ngủi, lại chỉ được sống có một lần, nên phải thao tác và phải để lại loại sản phẩm cho đời .tiến sỹ HUỲNH CÔNG BÁ

Ông là tiến sĩ sử học nhưng thành công ở cả bốn lĩnh vực: sử học, văn hóa học, tư tưởng, cổ luật. Người chung thủy với vợ con mà vẫn sống cô độc trong “cái hang” toàn sách và suốt hàng chục năm cứ lầm lũi trên chiếc xe đạp cũ. Nhưng công trình nghiên cứu khoa học của ông thì lên đến số trăm.

Bạn đang đọc: ‘Kỳ nhân’ xứ Huế

Người “khác người”

Người dân ở khu cư xá Nam Giao đã quá quen với hình ảnh ông giáo Bá từ mấy chục năm nay vẫn mỗi ngày lầm lũi đi về với chiếc xe đạp điện cũ. Ông bước ra khỏi nhà là chân đạp xe, đầu suy tư, không chú ý gì xung quanh, hôm nào xe hư thì đi bộ .Ông đang có mái ấm gia đình với vợ con rất giỏi giang, thành đạt nhưng họ đã chuyển vô Hồ Chí Minh từ hơn chục năm trước. Ông không hề đi cùng họ vì hành trang của ông là cả một kho sách ” nặng lắm không mang đi đâu được nữa “. Sáng ổ bánh mì, trưa và chiều hai đĩa cơm bụi .Bao nhiêu tiền còn lại ông dành mua sách. Căn nhà ông như một cái hang, xung quanh rậm rạp cây cỏ dại, trong nhà bộn bề sách. Và ông cứ ngồi đó gõ bàn phím say sưa từ lúc 5 h sáng đến 11 h đêm .Đầu năm 2017, tiến sỹ Bá nghỉ hưu sau 38 năm làm giảng viên khoa lịch sử Trường ĐH Sư phạm Huế .Nhà trường đề xuất ông viết đơn xin liên tục ở lại làm giảng viên thêm 5 năm theo pháp luật so với người có học vị tiến sỹ nhưng ông khước từ : ” Nếu thấy tôi còn cần cho sinh viên, những anh phải làm văn bản mời tôi ở lại, chứ sao tôi lại phải viết đơn xin ” .Kỳ nhân xứ Huế - Ảnh 3.Các cụ bô lão làng Tây Thành, Huế, đón rước thầy Bá ( bìa phải ) nồng hậu – Ảnh : PHẠM ĐỨC

Người “ba mặt – bốn vực”

Mùa thi năm 1973, cậu học trò Huỳnh Công Bá từ Quảng Nam ra thi và đậu vào Đại học Luật khoa thuộc Viện Đại học Huế. Học luật hai năm thì cậu thi và đậu tiếp vào ban sử địa Đại học Sư phạm cũng thuộc Viện Đại học Huế .Năm 1978, Bá tốt nghiệp thủ khoa ngành sử và được giữ lại làm giảng viên khoa lịch sử Trường ĐH Sư phạm Huế. Kể từ đó, chàng trai trẻ ( sinh 1953 ) tràn trề nhiệt huyết đã dành cả cuộc sống theo đuổi đam mê nghiên cứu và điều tra .Năm 1996, ông bảo vệ thành công xuất sắc luận án tiến sỹ sử học tại Trường ĐH Sư phạm TP.HN .Luận án của ông đã đưa ra chứng cứ khoa học cho thấy vùng đất phía nam của châu Hóa, tức huyện Điện Bàn, vào thời Lê sơ đã lê dài đến tận sông Ly Ly ( Hương An ), nơi giáp giới giữa hai huyện Quế Sơn và Thăng Bình giờ đây, chứ không phải đến bờ bắc sông Chợ Cũi ( nhánh hạ lưu sông Thu Bồn ) như nhận định và đánh giá của sử gia Đào Duy Anh .Giáo sư Hà Văn Tấn, một trong ” tứ trụ sử học Việt Nam đương đại “, khi đó đã nói : ” Tôi chấp thuận đồng ý cho anh 10 điểm ” .Sách vàng của Liên hiệp UNESCO Việt Nam xuất bản năm 2019 gọi tiến sỹ Huỳnh Công Bá là ” nhất nhân tam diện ” – tức người đã thành công xuất sắc trên cả ba mặt : nhà khoa học, nhà văn hóa, nhà giáo dục ; và trên bốn nghành nghề dịch vụ : lịch sử, văn hóa truyền thống, tư tưởng, cổ luật .Ông có nhiều khu công trình điều tra và nghiên cứu thuộc cả bốn nghành này, trong đó nổi bật là những khu công trình đồ sộ : Lịch sử Việt Nam cổ trung đại, Lịch sử văn hóa truyền thống Việt Nam, Tư tưởng Việt Nam, bộ bốn tập Định chế và pháp lý triều Nguyễn .

Người “hay gây gổ”

Ông là người ít nói nhưng hễ xuất hiện ở forum trình độ thì thế nào cũng tranh luận. Đồng nghiệp chuyện trò cơm áo gạo tiền, ông ngồi nghe như người trên mặt trăng vừa xuống. Nhưng hễ bàn chuyện lịch sử là cái giọng Quảng của ông khi nào cũng cất lên rất kinh khủng .” Đời tôi chẳng tranh giành của ai bất kể một quyền lợi và nghĩa vụ gì. Nhưng trong khoa học, nếu thấy sai là phê phán, không ngại mất lòng ” – tiến sỹ Bá nói. Khi làm luận án tiến sỹ, ông có một lối học khác hẳn mọi nghiên cứu sinh .

Ông thường hẹn gặp giáo sư ở nhà riêng để tranh luận về những vấn đề phức tạp mà thầy đưa ra hoặc do ông phát hiện trong các sách vở liên quan. 

Tranh luận mãi đến nỗi sau một lần nghiên cứu sinh ra về, vợ của giáo sư mới hỏi : ” Sao thầy trò gặp nhau lại cứ cãi nhau hoài vậy ? ” .

Người hòa giải

Tuy nhiên, người ” hay gây gổ ” ấy lại là người hòa giải cho những sự không tương đồng của những dòng tộc ở nhiều làng quê miền Trung, những nơi mà ông đã điền dã nghiên cứu và điều tra về văn hóa truyền thống làng xã .Năm 1994, thầy Bá về làng Tây Thành ( huyện Quảng Điền, Thừa Thiên Huế ) tìm kiếm tư liệu Hán Nôm .Biết ông giỏi chữ Hán nên những vị bô lão tộc Trần mang hết gia phả, sắc phong ra để nhờ xem giúp. Xong việc tộc Trần, thầy Bá qua tộc Lê. Cả già lẫn trẻ tộc Lê mặc áo dài khăn đóng trịnh trọng đón ông thầy lịch sử .Nhưng vì nghi ngại ông thầy này là ” mật thám ” của tộc Trần nên tộc Lê vẫn bí hiểm cử người theo dõi ông Bá. Hóa ra, đang có cuộc tranh chấp giữa những họ tộc về việc ai là ” tiền hiền khai khẩn, hậu hiền khai canh ” của làng .Giữa ngày hè nóng giãy, ông Bá vẫn miệt mài ngồi sao chép từng chữ Nho trong văn bản xưa rồi dịch và giảng nghĩa cho cả làng nghe .Sau vài hôm, người tộc Trần hiểu ra ông thầy này đang làm gì và chăm nom ông rất tử tế. Nhưng sau đó, ông Bá vẫn công bố rất rõ : tộc Lê vào trước, tộc Trần vào sau, điều đó được ghi rõ trong văn bản của chính những dòng họ .Cuộc tranh chấp ” tiền – hậu ” đã được xử lý, những dòng họ trong làng hòa hợp nhau. Và thầy Bá đã trở thành ” trọng tài ” xử lý xích míc, tranh chấp như thế trong suốt hơn 20 năm điều tra và nghiên cứu làng xã miền Trung .

Người nông dân trên cánh đồng sử học

Một ngày tháng 6-2020, cậu học trò gặp tiến sỹ Bá giữa đường và thấy sắc diện thầy đổi khác nên xin phép thầy cho anh đưa đi khám sức khỏe thể chất. Cho đến khi bác sĩ khẳng định chắc chắn khối u trong đại tràng là ung thư thì ông mới gật đầu mình bị bệnh để vào bệnh viện điều trị .Không rượu bia, không trà, thuốc lá, cafe, ông sống thanh đạm như tu sĩ. Vậy mà bệnh ung thư vẫn phát. Ông cười nói : ” Điều tôi chăm sóc là mình đã sống thế nào, chứ chết thì chẳng có chi mới lạ để chăm sóc ” .Và ông đã sống đúng như thế trong suốt 67 năm qua. Không chăm sóc gì đến bản thân nên ông cũng chẳng chú ý người khác nghĩ về mình thế nào .Ông nói từ một người cày ruộng ở làng quê hẻo lánh xứ Quảng, được đi học thành người có chữ, viết được hàng chục cuốn sách và được người đọc đảm nhiệm vậy là mãn nguyện rồi .Ông là một người nông dân trên cánh đồng sử học. Ông nói sẽ cày trên cánh đồng đó cho đến khi nào trời không cho cày nữa thì thôi !

Sách của tiến sĩ Huỳnh Công Bá lưu hành 135 thư viện trên thế giới

huỳnh công bá 3

Những công trình nghiên cứu đồ sộ và giá trị của tiến sĩ Huỳnh Công Bá đã in thành sách – Ảnh: PHẠM ĐỨC

” Sách của thầy Bá cuốn nào cũng dày cả 1.000 trang, giá rất cao, lại là sách nghiên cứu và điều tra, vậy mà đều tái bản tối thiểu ba lần. Đó là hiện tượng kỳ lạ xuất bản khan hiếm ” – tiến sỹ Nguyễn Duy Tờ, giám đốc Nhà xuất bản Thuận Hóa, cho biết. Hơn 20 đầu sách đồ sộ, thầy Bá chỉ chọn một Nhà xuất bản Thuận Hóa .Ông nói vì Thuận Hóa là cái tên của lịch sử, và vì ” không phụ lòng nơi đã nuôi nấng những đứa con ý thức tiên phong của mình “. Sách của ông viết đã lưu hành trong 135 thư viện lớn trên quốc tế. Bộ sách mới nhất của ông vừa ra đời là Định chế hôn nhân gia đình và mái ấm gia đình thời Pháp thuộc và Việt Nam cộng hòa. Làng Huế nói giọng... Quảng Làng Huế nói giọng… Quảng TT – “ Anh về làng “ kìa sao vậy ” làm chi rứa ? ”, chị chủ quán nước ở làng Phụng Chánh hỏi, khi biết tôi tìm về làng Mỹ Lợi gần đó.