Nỗi khổ ai oán của con gái thời Nam Bắc triều Trung Hoa
Ngay từ khi lên ngôi, để khắc phục thực trạng hao hụt dân số do cuộc chiến tranh thời Tam Quốc, Tấn Vũ Đế đã đề ra chủ trương con gái đến độ tuổi lao lý buộc phải xuất giá, nếu không quan phủ sẽ cưỡng chế bằng cách thay cha mẹ tìm đối tượng người dùng cho cô ta .

Đến tuổi xuất giá mà không chịu lấy chồng, những cô gái này sẽ bị coi là tội đồ.
Bạn đang đọc: Nỗi khổ ai oán của con gái thời Nam Bắc triều Trung Hoa
Đến thời Nam Bắc triều, con gái đến tuổi không chịu lấy chồng sẽ bị coi là phạm pháp, người nhà sẽ phải ngồi tù. Những điều này được ghi chép trong cuốn “ Tống thư Chu lãng truyện ”, “ Nữ tử thập ngũ bất giá, gia nhân tọa chi ”. Việc ép con gái xuất giá khởi đầu là nhằm mục đích mục tiêu tăng nhân khẩu nhưng sau này từ từ lại xử lý yếu tố ế vợ của rất nhiều đàn ông trong xã hội .
Thời xưa việc hôn nhân gia đình của con cháu do cha mẹ định đoạt, hoặc trải qua những bà mối. Bà mối đại diện thay mặt cho nhà trai để mai mối, đây là cách làm dân gian theo truyền thống cuội nguồn. Còn quan phủ làm mai là nghĩa vụ và trách nhiệm nhằm mục đích xử lý yếu tố độc thân cho những viên chức của mình. Quan phủ có quyền tìm cô gái tương thích và chỉ định hôn nhân gia đình cho một người đàn ông độc thân, thường là những người đã quá lứa, già mà vẫn chưa có vợ .

Quan phủ có quyền tìm cô gái tương thích và chỉ định hôn nhân gia đình cho một người đàn ông độc thân .
Hẹn hò trước hôn nhân cũng là phạm pháp
Do đàn ông nhiều hơn nên việc quan viên làm mai mối cũng là cơ hội để kiếm rất nhiều tiền. Nhằm không để cho các đôi nam nữ qua mặt tự tìm đến với nhau nên đêm đến các quan thường đi tuần ở các ngõ nhỏ, những nơi vắng vẻ là những nơi nam nữ thường tự tình. Nếu phát hiện ra có cảnh đôi lứa đang tâm sự thì chàng trai sẽ bị đuổi đi.
Quả phụ thời cổ đại thường không dám tái giá hoặc rất khó tái giá, họ mang nặng tư tưởng phận đàn bà “ xuất giá tòng phu ”, không chỉ có vậy lại cho rằng “ đã là gái ngoan không lấy hai chồng ”, chính do đó mà chồng chết phần lớn phụ nữ đều ở góa thủ tiết thờ chồng .
Do mê tín dị đoan nên người xưa cho rằng một người phụ nữ mà lấy hai chồng là không có lòng tự trọng, sống thì bị mọi người coi rẻ, chết cũng không được yên, xuống âm ti sẽ gặp nhị quỷ .

Một số dân tộc thiểu số phương Bắc Trung Quốc thì lại không coi quả phụ là kẻ đáng bị coi thường .
Nhưng để cân đối tỉ lệ hôn nhân gia đình giữa nam và nữ ở những nơi mà đàn ông nhiều hơn đàn bà bất kể là hình thức bà mối hay quan mối đều rất ủng hộ việc quả phụ tái hôn chứ không bắt ép quả phụ phải tuân theo ” tam cương ngũ thường ” .
Thời cổ đại, trong mắt đàn ông, đàn bà đã qua một lần đò hay quả phụ đều xếp vào hàng thấp kém, không thể ngẩng đầu lên với xã hội, bị người đời coi thường. Trừ những tiểu thư khuê các, lá ngọc cành vàng mới có quyền lựa chọn hôn sự cho mình.
Một số dân tộc thiểu số phương Bắc Trung Quốc thì lại không coi quả phụ là kẻ đáng bị coi thường, đặc biệt quan trọng trong nội bộ gia tộc, em chồng lấy chị dâu, phận dâu lấy chú chồng là chuyện thông thường .
Thậm chí có 1 số ít tộc người còn có phong tục ” thê hậu mẫu ”, tức con trai hoàn toàn có thể lấy vợ bé của cha. Trường hợp nổi bật là nàng Vương Chiêu Quân, một trong Tứ đại mỹ nhân của lịch sử Trung Quốc đã lấy con trai của chồng là Phục Chu Luy Nhược Đề khi chồng chết .
Ngoài ra còn có chính sách ” nhất thê đa phu “. Đây là hiện tượng kỳ lạ phổ cập ở nhiều vùng đông dân tộc thiểu số của Trung Quốc. Nghĩa là một người phụ nữ hoàn toàn có thể lấy nhiều chồng hoặc vài người đàn ông cùng lấy chung một người phụ nữ. Hiện tượng thường thấy là mấy bạn bè trong một nhà lấy chung một vợ .
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Người Lao Động






