Người Việt mãi nghèo vì không học và làm được 6 điều này của người giàu

1. Bài học thứ nhất: Người giàu không làm việc để kiếm tiền, họ bắt tiền làm việc cho họ.
Người nghèo chúng ta thường suy nghĩ an toàn là sẽ đi làm để có lương, có tiền xài và làm thật tốt để lương khá hơn, thưởng nhiều hơn. Nhưng việc càng ngày phát sinh càng nhiều mà lương thì không hề tăng tỷ lệ tương xứng đâu. Chúng ta 1 số người sẽ bỏ cuộc, một số sẽ tiếp tục chịu khổ, và chỉ có 1 số ít chiến đấu lại sự xô đẩy đó bằng cách “gây chiến” với ông chủ, tự ra làm ăn riêng.
– Chúng ta 1 số người sẽ bỏ cuộc, một số sẽ tiếp tục chịu khổ là người nghèo sẽ mãi nghèo vì suốt đời làm việc vì tiền bạc mà không biết rõ mình làm việc vì mục đích gì. Và khi đó kiếm ra nhiều tiền thì họ lại mắc nợ nhiều hơn. Do họ sợ không có tiền không sống được nên tự nhiên cuộc sống bắt chúng ta phải làm việc và khi nhận được lương thì họ lại mong muốn những thứ mà họ có thể mua được, và khi đó cuộc đời của họ bị “bẫy” vào một vòng luẩn quẩn: thúc dậy, đi làm, trả hóa đơn, rồi thức dậy, đi làm và trả hóa đơn. Cứ thế vòng luẩn quẩn buộc chặt thời gian và tâm trí của người nghèo.
– Còn mẫu người chống đối lại ‘sếp” là người nghèo thoát khỏi vùng nghèo: Họ tin chắc là đời không trả lương cho họ đúng công sức họ bỏ ra nên luôn suy nghĩ, quan sát để tìm ra những cơ hội làm ra tiền vốn luôn hiện hữu chung quanh.
– Còn 1 mẫu nữa là giàu trong trứng: Họ sinh ra trong gia đình khá giả sẵn, nối nghiệp cha mẹ họ và bắt tiền-nhân viên của họ làm việc cho họ đẻ ra tiền.
Bài học làm giàu tiên phong : không sinh ra trong mái ấm gia đình khá giả thì phải biết cách tận dụng tiền, thời cơ quanh ta mà kiếm thêm làm giàu cho ta .
2. Bài học thứ hai: Giàu hay nghèo, giỏi hay dở cũng phải học về tài chính.
Để làm giàu, chúng ta phải học về tài chính để có kiến thức về tài chính và biết cách linh hoạt trong quản lý tài chính cá nhân của mình.
Kiếm được tiền là 1 chuyện, quản lý tiền được hay không lại là 1 chuyện.
– Người nghèo sở dĩ nghèo vì chỉ biết cố gắng tiết kiệm tiền; hoặc chỉ tập trung kiếm ra tiền để trả nợ, hoặc chỉ làm ra tiền rồi tận hưởng hết khoản tiền đã kiếm,….vì vậy tới cuối đời không có dư.
– Người giàu thì khác, họ biết “ làm ra tiền mà không biết tiết kiệm ngân sách và chi phí thì tiền cũng hết ”, họ cũng biết “ tiền mà chỉ lo tiết kiệm ngân sách và chi phí thì nó cũng vô dụng ” .
Nhiều bài học kinh nghiệm thực tiễn cho tất cả chúng ta thấy rằng việc tất cả chúng ta kiếm được bao nhiêu tiền không quan trọng bằng tất cả chúng ta giữ được bao nhiêu tiền và làm cho nó sinh sôi nảy nở :
– Quy tắc thứ nhất của người giàu là chỉ mua gia tài chứ không mua tiêu sản. Tài sản được cha giàu định nghĩa là những thứ tạo ra tiền cho mình. Tiêu sản là những thứ lấy tiền của mình .
Ví dụ : một cái nhà được mua để kinh doanh thương mại cho thuê thì nó là gia tài. Cũng cái nhà đó nếu mua để ở thì nó là tiêu sản, vì người mua phải trả tiền lần đầu, và trả góp nhiều lần sau .
Đối với người mới đi làm, mọi thu nhập – lương – của họ được dùng để giàn trải những ngân sách cho đời sống như thuế, tiền thuê nhà, thức ăn, quần áo, vui chơi, đi lại. Họ phần đông chưa có gia tài lẫn tiêu sản .
Đối với người trung lưu, thu nhập – chính yếu vẫn là lương – cao hơn, ngân sách gồm thuế, tiền thuê nhà, thức ăn, quần áo, vui chơi, đi lại, nợ ngân hàng nhà nước, nợ thẻ tín dụng … Phần dư ra họ mua tiêu sản như nhà, xe và những thứ khác mà họ nghĩ là gia tài .
Những ngân sách đời sống cộng với nợ do tiêu sản đẻ ra tạo ra một gánh nặng thật sự trên vai những người trung lưu. Khi lương tăng lên, ngân sách và gánh nặng tiêu sản của họ cũng tăng lên theo. Họ rơi vào vòng luẩn quẩn : đi làm, nhận lương và trả nợ .
Suốt cuộc sống đi làm của mình, người trung lưu không chỉ nuôi bản thân và mái ấm gia đình, mà còn “ oằn lưng ” thực thi nghĩa vụ và trách nhiệm đóng thuế cho nhà nước, nuôi ngân hàng nhà nước qua những khoản lãi, và làm giàu cho những người chủ, cổ đông của công ty .
Người giàu phần nhiều không có thu nhập từ lương. Thay vào đó, họ có nguồn thu nhập từ những gia tài mà họ đã góp vốn đầu tư : doanh thu từ kinh doanh thương mại, tiền cho thuê, cổ tức, trái tức, tiền lãi từ việc bán lại gia tài .
Tổng các khoản thu nhập này cao hơn nhiều so với chi phí của họ. Số tiền chênh lệch họ lại đầu tư vào tài sản, những tài sản họ mới đầu tư lại tiếp tục tạo ra tiền cho họ, và cứ thế, tài sản của họ được sinh sôi nảy nở.
Người giàu chỉ mua tiêu sản, những đồ vật “xa xỉ” sau cùng khi dòng tiền của họ đã phát triển. Khi họ đã cảm thấy mình đủ giàu và có quyền hưởng thụ. Tuy vậy, số tiền mà họ bỏ ra để mua tiêu sản – những phần thưởng cho thành quả – chiếm phần rất nhỏ so với số tiền họ đầu tư vào tài sản.
3. Bài học thứ ba: Người giàu quan tâm đến việc kinh doanh của chính mình.
Nhiều người nhầm lẫn giữa nghề nghiệp chuyên môn và việc kinh doanh.
Ray Kroc – chủ chuỗi nhà hàng quán ăn McDonald’s – đã phân biệt rất rõ : bán nhượng quyền kinh doanh thương mại hamburger chỉ là việc làm trình độ của ông, còn việc kinh doanh thương mại của ông chính là bất động sản. Những khu vực được ông chọn để mở shop McDonald’s luôn là những chỗ “ đắc địa ” và có giá tăng lên theo thời hạn .
Người nghèo và trung lưu thật ra là đang làm việc làm trình độ, chứ không phải làm kinh doanh thương mại. Thật sự thì họ đang làm trình độ cho việc làm kinh doanh thương mại của những ông chủ, và góp thêm phần làm cho ông chủ giàu lên .
Bài học này nói rằng : Người giàu phải chăm sóc đến việc kinh doanh thương mại của chính mình. Tức là phải thiết kế xây dựng và luôn giữ cho cột gia tài vững chãi. Bất cứ 1 đồng nào được đưa vào gia tài đều phải trở thành một nhân công thao tác cho người giàu .
Những gia tài mà cha giàu và những người giàu khác thường hay chiếm hữu : những việc kinh doanh thương mại hoàn toàn có thể được người khác quản trị để sinh lợi mà không cần đến sự xuất hiện của cha giàu ( nếu phải quản trị thì việc kinh doanh thương mại trở thành việc làm ), CP, trái phiếu, chứng từ quỹ, bất động sản hoàn toàn có thể phát sinh thu nhập, bất kỳ những thứ gì có giá trị, hoàn toàn có thể tăng giá, và đã có sẵn trên thị trường .
4. Bài học thứ tư: Người giàu thông minh về tài chính và thành lập công ty.
Người giàu không cần phải học quá cao, nhưng cần thông minh về tài chính, hiểu rõ 4 lĩnh vực sau:
– Sự hiểu biết về kế toán, tài chính. Đó là khả năng đọc và hiểu những báo cáo tài chính. Khả năng này giúp người giàu nhận biết mặt mạnh, mặt yếu của bất kỳ công ty nào sau khi đọc báo cáo tài chính của nọ.
– Nắm vững các chiến lược đầu tư. Đó là khả năng chọn tài sản có khả năng sinh lợi, ra những quyết định đầu tư khôn ngoan.
– Hiểu rõ về thị trường, về tiếp thị. Người giàu nắm rõ quy luật cung và cầu để nhận diện các cơ hội kinh doanh. Người giàu cần nắm vững kỹ năng về tiếp thị và bán hàng.
– Hiểu biết luật pháp. Người giàu thành lập công ty nhằm đạt những thuận lợi về thuế và bảo vệ tài sản của mình. Người nghèo và trung lưu kiếm tiền, trả thuế rồi mới được dùng tiền. Người giàu – sở hữu công ty – thì kiếm tiền, dùng rồi mới trả thuế.
5. Bài học thứ năm: Người giàu tạo ra tiền.
Mọi người đều có những tài năng bẩm sinh, tuy vậy rất nhiều người đã không phát huy được tài năng đó bởi vì sự thiếu tự tin vào bản thân và sự sợ hãi.
Người thành công xuất sắc là người không sợ hãi sự thất bại và luôn dữ thế chủ động tạo ra như mong muốn cho mình, chứ không thụ động ngồi chờ thời cơ .
Tương tự như vậy, với trí mưu trí kinh tế tài chính, với niềm tin không sợ thất bại, người giàu dữ thế chủ động tìm cách tạo ra tiền cho mình .
Có hai dạng góp vốn đầu tư để tạo ra tiền. Dạng thứ nhất là mua mẫu sản phẩm góp vốn đầu tư trọn gói từ công ty trung gian, ví dụ điển hình như công ty bất động sản, công ty môi giới sàn chứng khoán. Dạng thứ hai là mua từng phần và tự “ ráp ” lại. Đây là dạng của nhà đầu tư chuyên nghiệp .
Để hoàn toàn có thể trở thành nhà đầu tư chuyên nghiệp, ngoài 4 kỹ năng và kiến thức chính của mưu trí kinh tế tài chính, người giàu cần tăng trưởng 3 kiến thức và kỹ năng sau đây :
– Tim ra thời cơ mà người khác không nhìn thấy. Ví dụ một cái nhà ọp ẹp, cũ kỹ sẽ không được người thông thường quan tâm. Nhưng bạn của tác giả đã nhìn thấy đây là một thời cơ góp vốn đầu tư tốt vì ngôi nhà cũ này ở trên một miếng đất lớn. Sau khi mua, người này phá sập ngôi nhà, và chia đất thành nhiều lô nhỏ để bán và kiếm được lời .
– Dùng tiền người khác để kinh doanh thương mại. Tác giả tìm ra một căn hộ giá khá tốt. Tác giả đặt cọc 1/10 giá mua, và hẹn sẽ trả trong vòng 3 tháng. Chỉ trong vòng 3 ngày, tác giả đã bán lại căn nhà này và kiếm được doanh thu lớn trên số vốn nhỏ mà tác giả đã bỏ ra đặt cọc .
– Chỉ tuyển dụng, thao tác với người mưu trí. Người giàu không phải người mưu trí tuyệt đỉnh công phu. Người giàu trở nên mưu trí hơn vì tuyển dụng và thao tác với những người mưu trí hơn mình .
6. Bài học thứ sáu: Phải biết vượt qua được những chướng ngại vật.
Có nhiều người thông minh về tài chính nhưng vẫn không thể làm giàu, và vẫn kẹt trong vòng luẩn quẩn của người làm thuê. Đó là bởi vì họ không vượt qua được 5 cản trở sau:
– Lo sợ bị mất tiền. Nỗ lo sợ bị mất tiền là nỗi lo sợ có thật và hiện hữu trong mỗi chúng ta. Những người quá lo sợ mất tiền chọn việc đi làm thuê để suốt đời kẹt trong vòng luẩn quẩn. Những người lo sợ ít hơn thì chọn lối đầu tư an toàn: học cách cân bằng đầu tư, hoặc chọn những tài sản ít rủi ro như trái phiếu. Chỉ những người can đảm dám chấp nhận rủi ro – đã tính toán trước – với những đầu tư của mình mới có thể làm giàu một cách nhanh chóng.
– Sự hoài nghi. Mỗi chúng ta đều có một chú gà con – hoài nghi và sợ hãi – trong tâm hồn. Chúng kêu lên thảng thốt “trời sắp sập” mỗi khi chúng ta muốn làm một điều gì đó mới, có tính bứt phá. Cha giàu dạy: hãy rán con gà con ấy như ông Sanders đã làm. Ở tuổi 66, ông Sanders đã đi chào bán món gà rán của mình và bị từ chối 1.009 lần cho đến khi ông thành công và trở thành triệu phú.
Xem thêm: Dịch vụ phi tư vấn là gì?
– Sự lười biếng. Sự lười biếng ngự trị trong mỗi con người tất cả chúng ta. Những người trông có vẻ như bận rộn thật ra là họ đang lười biếng. Họ đang nỗ lực bận rộn để trốn chạy việc quan trọng nào đó. Để chữa bệnh lười biếng trong việc làm giàu, tất cả chúng ta cần có một chút ít lòng tham. Ít lòng tham thì không đủ để tất cả chúng ta hành vi. Lòng tham quá cao cũng không tốt .
– Thói quen. Những thói quen, chứ không phải giáo dục, quyết định hành động đời sống của tất cả chúng ta. Người giàu cần phải có những thói quen của người giàu. Thói quen quan trọng của người giàu là trả cho mình tiên phong, sau đó mới trả cho những người khác. Nhờ áp lực đè nén của những chủ nợ, người giàu p hải tìm cách kiếm tiền trả cho họ .
– Tính kiêu ngạo. Sự kiêu ngạo, và tự cho mình biết hết mọi thứ đã làm cho nhiều người mất đi những cơ hội làm giàu.
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Người Dịch Vụ






