Gửi những “đôi môi lãng phí” – Làm sao để nói nhiều?

“ Đôi môi tiêu tốn lãng phí ” là cụm từ trong bài “ 1 phút ” của AndieZ mình thích nghe, đại ý là nói một chàng trai nhút nhát vì không dám mở lời nói yêu một cô gái để rồi cô gái ấy đi theo người khác, còn chàng thì ngậm ngùi hụt hẫng cho một mối tình chưa kịp nở đã vội tan chỉ vì một phút lặng im của chàng .

Chào bạn, đây không phải một bài viết về tình yêu đơn phương, mình chỉ muốn tâm sự với những người ít nói thôi. Mà bạn có phải là một người ít nói không nhỉ? Nếu có thì mình rất vui vì bạn đã đến đây.

Theo mình thấy thì trên đời có hai kiểu người ít nói : một là không muốn nói, hai là không biết phải nói gì. Có những người thông thường ít bộc lộ, đơn thuần là họ không thích chuyện trò, nhưng khi bàn luận về chủ đề họ chăm sóc hoặc chuyện trò với những người họ yêu quý thì họ lại hoàn toàn có thể nói rất nhiều. Nhóm còn lại, không biết chuyện trò trong bất kể trường hợp nào ( và mình là một trong số đó ) .

Im lặng không phải lúc nào cũng là vàng và tầm quan trọng của đối thoại

Không ai trong tất cả chúng ta hoàn toàn có thể chỉ sống một mình mà luôn luôn cần có sự tương tác, liên kết với những người xung quanh. Giao tiếp và đối thoại chính là chìa khóa để tất cả chúng ta hiểu nhau hơn và xử lý những rắc rối trong đời sống. Chỉ nên yên lặng khi đó là cách sau cuối để xử lý yếu tố .Có những lúc yên lặng chính là liều thuốc độc dẫn đến sự đổ vỡ của những mối quan hệ, là nguồn cơn của những hiểu nhầm không đáng có, khiến tất cả chúng ta càng xa nhau hơn. Một người đi xa, một người đứng lại, mà không hiểu rằng chỉ cần ta bước thêm một bước về phía họ, là khoảng cách lại ngắn lại rồi .

Vì sao ta lặng im?

Những người nói nhiều hẳn là sẽ không hề hiểu được tại sao những người ít nói lại hoàn toàn có thể nói ít đến vậy. Vậy thì đây chính là nguyên do :

Lo sợ những điều mình nói ra kỳ cục, khác người

Có phải là bạn tâm lý quá nhiều về việc người khác nghĩ gì về mình ? Bạn luôn cảm thấy từng câu từng chữ mình nói ra có yếu tố ? Bạn sợ hãi người khác thấy mình kỳ cục ? Nếu bạn có tâm lý như vậy nghĩa là bạn đang cực kỳ “ tiêu tốn lãng phí ” đôi môi của mình đấy ! Mình cũng từng có những tâm lý như vậy và không khi nào dám bộc lộ quan điểm vì sợ bị nhìn nhận. Chính điều đó mới khiến bạn trở nên kỳ cục .

Muốn người khác tự hiểu

Ai cũng muốn được hiểu, nhưng thực sự là đôi lúc tất cả chúng ta còn không hiểu nổi bản thân mình, chứ nói gì đến hiểu được người khác. Không ai rảnh rỗi và chăm sóc bạn tới nỗi ngày ngày đoán xem bạn nghĩ gì, muốn gì. Đặc biệt là trong tình yêu, bạn nữ thường có xu thế im re mỗi lúc giận dỗi để bạn nam có thời cơ biểu lộ sự gallant, tâm ý, đồng cảm của mình. Đó cũng là một gia vị cho tình yêu, nhưng khi nó xảy ra tiếp tục thì sẽ khiến cả hai bên rất căng thẳng mệt mỏi và tốn thời hạn, trong khi có một cách xử lý đơn thuần hơn là chỉ cần nói ra những điều mình tâm lý với người đó .

Các cách để không “lãng phí” đôi môi

Không phải cứ nói nhiều là tiếp xúc sẽ hiệu suất cao, nhưng muốn cuộc trò chuyện trở nên mê hoặc thì mình phải học cách chuyện trò thôi, bạn nhỉ ? Thật tuyệt vời khi tất cả chúng ta ai sinh ra cũng có một đôi môi nhưng cũng thật tiêu tốn lãng phí khi tất cả chúng ta chẳng thèm dùng đến nó. Vậy phải làm sao ?

Vứt bỏ tự ti – nghĩ gì nói đấy

Điều này không có nghĩa là bạn nói một cách vô tội vạ, không tâm lý, mà là bộc lộ tâm lý của bạn một cách tự nhiên và thật nhất hoàn toàn có thể. Hãy vứt bỏ cái tâm lý kỳ cục về những lời nói kỳ cục của bạn đi, xé toạc khoảng trống tĩnh mịch để chúng mình lại gần với nhau hơn. Hãy thử làm điều gì đó kỳ cục xem sao, bạn sẽ thấy mình mê hoặc hơn rất nhiều. Có thể một vài lần bạn đã thử, nhưng phản ứng của người khác về lời nói của bạn ( cho rằng bạn nhạt nhẽo, hoặc nói mà người khác không hiểu gì ) khiến bạn càng tin hơn về sự kỳ cục của bản thân, và lần sau không dám nói nữa. Nhưng thật ra không có ai quá chăm sóc đến việc đó đâu bạn ạ. Đôi khi những điều kỳ cục đó lại khiến bạn trở nên điển hình nổi bật hơn trong mắt người khác đấy .

Độc thoại

Ban đầu, có thể việc nói chuyện với người khác sẽ khiến bạn cảm thấy khó khăn, vậy thì hãy bắt đầu bằng cách tự trò chuyện với chính mình xem sao. Hãy để ý xem mình đang nghĩ gì và cố gắng thể hiện chúng bằng lời nói. Bạn có thể tập nói về một chủ đề mình yêu thích và quay video hoặc ghi âm lại. Hoặc tạo ra một nhân vật trong tưởng tượng rồi trò chuyện với nó. Mình nghĩ điều đó sẽ giúp bạn cảm thấy khá hơn nhiều, và không hề kỳ cục chút nào nhé.

Tập viết

Những người nói tốt chưa chắc đã viết tốt, nhưng người viết tốt chắc như đinh sẽ nói tốt. Viết cũng chính là cách để bộc lộ ý nghĩ của bạn. Vậy nên, nếu hoàn toàn có thể, khi nghĩ ra một điều gì đó bạn cho là mê hoặc, à mà không mê hoặc cũng được, hãy viết chúng ra. Chỉ cần trong đầu bạn có chữ thì tự nhiên bạn sẽ nói được thôi .Đó là những cách mình làm để đỡ “ ít nói ” hơn, mình kỳ vọng bạn cũng sẽ làm được như vậy. Yêu ai thì hãy nói đi, đừng mãi yên lặng “ đôi môi cứ tiêu tốn lãng phí chẳng nói gì ” để mặc cho những thời cơ qua đi, tự nhấn chìm mình trong ân hận và nuối tiếc, bạn nhé !