Lạm phát bao nhiêu là đủ?
Chưa nói đến sự vô nghĩa của việc cứ phải chạy theo tăng trưởng và đánh đổi lấy lạm phát cao hơn để sao cho tăng được tăng trưởng GDP lên thêm 0,2 điểm phần trăm nhằm đạt mục tiêu tăng trưởng 5,8%, chủ trương tăng trưởng bằng lạm phát hình như chỉ nhìn thấy duy nhất một con đường dẫn đến tăng trưởng là thông qua nới lỏng chính sách tiền tệ hơn nữa. Có lẽ tư duy tăng trưởng kiểu này đã được thể hiện bằng diễn biến thực tế về tăng trưởng và lạm phát trong quá khứ.
Bạn đang đọc: Lạm phát bao nhiêu là đủ?
Nếu nhìn vào bảng so sánh với các nước trong khu vực dưới đây (dựa trên số liệu của ADB), có thể thấy Việt Nam đã quá lạm dụng lạm phát, và tức là nới lỏng chính sách tiền tệ quá mức, để tăng trưởng. Theo bảng này thì Việt Nam đứng thứ hạng cao nhất (hạng 10 trong tổng số 10 nước Đông Nam Á) về lạm phát, trong khi đứng thứ 7 (xếp từ thấp lên cao) về thứ hạng tăng trưởng GDP (Cột “T.bình” ở đây chỉ tính trung bình cộng đơn giản của giá trị trong các năm.)

Nói cách khác, mặc dầu có và duy trì một mức lạm phát cao nhất trong khu vực nhưng tăng trưởng của GDP ở Nước Ta vẫn không cải tiến vượt bậc để lên được vị trí số 1 trong khu vực được, thậm chí còn còn thua cả những nước ở trình độ tăng trưởng kém hơn Nước Ta như Lào, Campuchia và Myanmar ( đều có vận tốc tăng trưởng GDP trung bình cao hơn Nước Ta trong cùng thời kỳ ).
Đáng chú ý hơn, nếu tính theo tỷ lệ lạm phát trên tăng trưởng GDP thì tỷ lệ này của Việt Nam là cao nhất (thứ 10) và đạt mức 1,7, bỏ xa những nước láng giềng khác. Điều này chứng tỏ Việt Nam đã trở thành “con nghiện” lạm phát quá nặng, đến mức nếu không có liều doping lạm phát này thì tăng trưởng sẽ trở nên hụt hơi.
Trở lại với tình hình hiện tại ở Việt Nam. Với mức lạm phát được khống chế ở mức thấp sau nhiều năm chao đảo với bất ổn vĩ mô, nhưng tốc độ tăng trưởng GDP năm nay, ước tính ở mức kém lạc quan nhất là 5,6%, vẫn cao hơn tốc độ 2 năm trước (tương ứng là 5,2% và 5,4% trong năm 2012 và 2013). Điều này chứng tỏ còn có hơn một con đường để dẫn đến cải thiện tốc độ tăng trưởng GDP và điều này bước đầu và phần nào đã được thể hiện trong 9 tháng qua.
Bởi vậy, điều cần làm lúc bấy giờ không phải là loay hoay với hết “ kích thích ” rồi thậm chí còn là “ kích cung ” ( hay “ trọng cung ” ) bằng thả lỏng chủ trương tiền tệ, chủ trương tài khóa, và can thiệp hành chính, để kỳ vọng thúc tăng trưởng thêm một chút ít nữa, mà thay vào đó là liên tục tăng nhanh những giải pháp cải cách, tái cơ cấu tổ chức nền kinh tế tài chính như đã đặt ra để nâng cao hiệu suất sử dụng của những nguồn lực trong xã hội .Lạm phát tương đối thấp và không thay đổi là một trong những điều kiện kèm theo cần để những tín hiệu thị trường được phản ánh một cách đúng mực và hoàn toàn có thể tiên liệu được, tạo điều kiện kèm theo cho những nguồn lực được phân chia một cách hiệu suất cao nhất theo đúng địa chỉ cần đến. Nói cách khác, lạm phát ở mức thấp tương đối như lúc bấy giờ tỏ ra là tương thích với Nước Ta, và cần duy trì triển vọng không thay đổi lạm phát trong những tháng còn lại của năm cũng như sang những năm sau để tạo điều kiện kèm theo cho nền kinh tế tài chính tăng trưởng một cách lành mạnh, dựa trên một cơ cấu tổ chức kinh tế tài chính hiệu suất cao hơn và phương pháp tăng trưởng có tính bền vững và kiên cố hơn. Trên hết, cần nhớ rằng lạm phát không phải là con đường ( duy nhất ) dẫn đến cải tổ tăng trưởng kinh tế tài chính, kể cả trong thời gian ngắn !
TS Phan Minh Ngọc
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Thị Trường






