khi yêu thương lòng như đứa trẻ

hơi hơi lâu rồi mới có một buổi sáng dậy từ 5 h như thời điểm ngày hôm nay, dù trong ngày hôm qua đọc sách đến gần 2 h mới buồn ngủ mà ra đến ngoài hồ thấy mọi người tập tành với không khí buổi sáng trong lành hơn thì rất thú vị. đi đón một người bạn mới rồi qua khu vui chơi giải trí công viên Bách Thảo đi bộ, chuyện trò, ngồi thiền với nhóm Pháp Luân Công một chút ít ~ có vài bác vẫn còn ngái ngủ, tay “ luyện khí ” rủ rủ xuống thật đáng yêu. năm vừa qua khá nhiều biến ~ “ say nắng ”, “ yêu ” xa, thôi nhau, say nắng thật với mùa hè nóng nhất Nước Ta trong 100 năm, về lại TP.HN, chuyển nhà vài lần đến được cái nhà cũ có vườn cây thì bị muỗi đốt sốt xuất huyết lần đầu. ba tháng vừa qua khởi đầu không thay đổi hơn ~ một phần bởi mình quyết tâm thế, đã đủ lớn để nhớ rằng “ vạn sự khởi đầu nan ” ~ cái gì lúc đầu cũng có những khó khăn vất vả nhất định ~ gặp, biết, ở với ai là một cái duyên để đi qua khó khăn vất vả với những bài học kinh nghiệm và thưởng thức
về lại Việt Nam lâu gần bằng thời hạn ở xa rồi, điểm cân đối đang ở gần rồi ~ thích nghi đi rồi thích nghi lại, mình tôn trọng cái giá của việc đi xa và những thưởng thức. về nhà, pha nước ấm chanh gừng nghệ mật ong, đổ sữa chua uống lên yến mạch, gọt xoài và chuối bên trên, ăn cùng dòng chảy của những bài nhạc tiếng Phạn rồi bật bài giảng “ ai là tri kỉ ” của thầy Thích Nhất Hạnh nghe trong lúc tập yoga, giờ ngồi viết ~ nhắn cảm ơn “ bạn cùng tiến ” cho một buổi sáng “ lành mạnh và cân đối ”, đúng chuẩn mà mình muốn làm hàng sáng
cái tựa là từ một bài thiền ca Làng Mai “ khi yêu thương lòng như đứa trẻ, cho đi hoài không tính toan chi ” ~ khi mình quay phim bố ở Làng Mai Thái có cảnh mọi người cùng hát bài này, ai xem cũng thấy khuôn mặt bố giãn dần qua từng ngày ở Làng Mai so với những cảnh quay ở căn nhà chật hẹp của cha mẹ khiến lòng người cũng bị bí bức theo. có hôm mình đi ăn ở một quán mái ấm gia đình gần chỗ mình đang ở, thấy anh chủ nuôi mấy con chim trong lồng mình bảo bọn nó ở chật thế chắc không thích bằng ở ngoài vạn vật thiên nhiên nhỉ, anh chủ bảo do tâm mà thôi, như con người ở nhà to chắc gì đã vui. chưa rõ tâm chim thế nào, quan sát thì thấy nó cũng hơi “ bấn loạn ” trong cái lồng nhỏ đấy

mà khi quan sát bố mẹ lâu hơn hay nhớ lại một số kỉ niệm thì thấy ngoài những lúc (hơi) cáu gắt, bố mẹ cũng là những con người “hồn nhiên”, xem bản dựng nháp của phim mình quay, mình và mọi người đều thấy gia đình mình hơi kiểu vừa lắm chuyện vừa buồn cười. bạn Hành hôm trước qua ăn xong bảo bố mẹ “thú vị”, càng lớn càng thấy bố mẹ làm tự do, có cá tính riêng khá mạnh và trái ngược nhau nên khi họ không thương nhau nữa thì rất dễ kị nhau. hồi xưa mẹ xinh gái hiền lành, bố đẹp trai ga-lăng ~ tình yêu đơn giản vậy thôi, có lẽ thời bao cấp “nhân văn” hơn vì ai cũng như ai và không phải suy nghĩ quá nhiều? nhưng đến khi đổi mới chuyển sang kinh tế thị trường thì thế hệ bố mẹ lúc đó hai mấy, gần ba mươi đã phải đi qua giai đoạn chuyển giao không dễ dàng này – trong công việc, gia đình, mối quan hệ vợ – chồng trong một xã hội nhiều đổi thay và phát triển càng ngày càng nhanh…sáng nay N bảo tập thể dục tập thể cũng là một truyền thống cộng sản để lại, nghĩ ra cũng thấy buồn cười và dễ thương

IMG_8514mẹ có một tâm hồn hồn nhiên với tuổi thơ lớn lên với nhiều vạn vật thiên nhiên khi nhà bà ngoại còn là “ quê ” và chưa đô thị hóa nhiều như giờ, mẹ thương con chim non rớt từ cây bàng trước nhà xuống, trò chuyện với người mua, học viên với tấm lòng của một người mẹ thương con, dặn đứa con trai chơi điện tử bớt lại, em con gái dù xinh nhưng vẫn phải học giỏi và biết nhiều ngoại ngữ nhé. mẹ hay “ tự thú ” dù thích học nhưng do hồi bé phải thao tác đồng giúp bà và ham chơi nên hay buồn ngủ và vì vậy không đỗ được sư phạm khoa Sinh mà chuyển qua học về kinh tế tài chính rồi sau thời bao cấp thì chuyển về nhà bán hàng. mẹ luyện cho mình thói quen thích đọc và viết từ cảm hứng với những cuốn truyện dày và nhật kí thời chiến của bác Tuấn hói anh trai nuôi mẹ lớn lên cùng từ bé. bao nhiêu năm mẹ vẫn đọc rất nhiều sách và tạp chí về sức khỏe thể chất, mình vẫn nghĩ đó chính là “ đam mê ” của mẹ, có lẽ rằng mẹ đã hoàn toàn có thể là một giáo viên môn Sinh rất tận tâm hoặc là một chuyên viên Dinh Dưỡng nếu đời sống đã không cuốn mẹ đi
có hôm đi ăn sáng với bố, sau khi dặn mình đừng để bị ham dùng mạng với di động nhiều vì bố cũng đã “ dính chưởng ” nên biết ~ nói một hồi, mình vẫn đang thực tập để hoàn toàn có thể lắng và nghe cha mẹ được tốt hơn, xong thì cơ mặt bố giãn ra hơn và khen con gái nhà bác Hùng bạn bố xinh lắm. bố thì mưu trí mà lại đã không học nhiều, hoàn toàn có thể làm nhiều thứ điện tử, máy móc vì tính bố tỉ mỉ, cẩn trọng và ngăn nắp ( đúng cung Ma Kết phết ), cũng thích mua và bán và có khiếu bán hàng. mình thích nguồn năng lượng của bố lúc sửa chữa thay thế điện tử hơn vì nó bình tĩnh và nhe nhàng hơn. bố không có được sự không thay đổi và siêng năng như mẹ nên nhảy việc nhiều. đến thế hệ mình cách đây 10 năm còn chưa có khuynh hướng nghề nghiệp nữa là thế hệ cha mẹ … thôi thì, có lẽ rằng họ cũng làm những gì họ hoàn toàn có thể rồi
từ giờ mỗi lần về nhà hay đưa cha mẹ đi đâu mình nên dành nhiều thời hạn hơn để cha mẹ “ xả van ” một lúc rồi mới đến lúc họ giãn ra và nhẹ nhàng hơn sau đó. xong trước khi mình đi là lại nóng vội đưa cái này cái kia và dặn dò ~ con một được yêu nhiều nên cũng nhiều nghĩa vụ và trách nhiệm hơn, lại là một cặp đôi bạn trẻ âm ~ dương hòa hợp của đời sống mà mình nên ghi nhớ và trân trọng cả đôi
gần đây mình muốn và đang đọc lại văn học trẻ nhỏ “ tottochan cô bé bên hành lang cửa số ”, “ nhóc nicolas ”, “ những tấm lòng cao quý ” để cười, thương, yêu, tưới tẩm, nuôi dưỡng những hồn nhiên, trong trẻo, nghịch ngợm ~ tất cả chúng ta luôn cần những ngây thơ trong mình và từ những mần nin thiếu nhi mới để ôm lấy cuộc sống này như nó là, không cần “ phải trái đúng sai ” vì mỗi bên đều có những cái khổ và nỗi niềm riêng ~ như khi mình 9 tuổi, bố đòi li hôn, cha mẹ cự cãi, mình giơ cái chăn đơn lên chạy giữa hai người, cô gội đầu bám vào xem qua khe cửa. có lẽ rằng chỉ cần biết đứng ở giữa như thế là đủ, mình đang tập để hoàn toàn có thể “ vô tư ” lại như vậy, không phải chỉ để mình bớt mệt cho mình mà thật sự thì tình thương trong sáng không phân biệt như vậy có ích hơn cho cả những người mình thương
học từ cái cây cứ để cho mưa rơi, nước chảy, rễ mọc, gió thổi, lá rơi
sống trong đời sống
cần có một tấm lòng

để làm gì

em biết không
để gió cuốn đi

Share this:

Thích bài này:

Thích

Đang tải …