Gia vị của tình yêu

Người ta vẫn hay lên án chuyện yêu thử, sống thử của giới trẻ giờ đây. Sống thử, tôi không chắc là có tốt hay không. Nhưng tình yêu thì rất nên được thử thách. Tôi chắc như đinh như vậy sau khi nghe câu truyện dưới đây .
Cô gái tên Hoài tâm sự rằng, cô và tình nhân của mình cùng học một lớp từ năm thứ 2 ĐH. Đến khi ra trường, vô tình họ cùng được tuyển dụng vào thao tác ở một cơ quan. Sự vô tình đó đã trở thành tiền đề để họ thân thương và yêu nhau. Đó là một mối tình không có gì đáng phải phàn nàn nếu xét về những điểm tương đương của họ. Cùng nhanh gọn thăng quan tiến chức trong việc làm, có chung mọi sở trường thích nghi về đời sống và đặc biệt quan trọng là rất hiểu nhau, hợp tác ăn ý với nhau trong mọi việc .
Bạn bè, đồng nghiệp và hai bên mái ấm gia đình đều coi họ là một cặp Thanh Mai – Trúc Mã, đẹp đôi nhất trên đời. Còn họ thống nhất sẽ tổ chức triển khai đám cưới sau khi chàng trai kết thúc thời hạn tu nghiệp ở quốc tế. Thời gian đi tu nghiệp của chàng trai đã khởi đầu từ 4 tháng trước. Hôm chia tay, cô gái khóc rất nhiều, cô không hề tưởng tượng nổi quãng thời hạn xa nhau đó cô sẽ khổ sở đến thế nào, và không biết sẽ vượt qua nỗi nhớ nhung ra làm sao. Những ngày đầu xa nhau, cứ có một chút ít thời hạn là cô lại lên mạng để trò chuyện cùng tình nhân. Nhưng những cuộc trò chuyện đó cũng thưa thớt dần do tình nhân của cô khởi đầu bắt nhịp với đời sống nơi tu nghiệp, nơi có múi giờ lệch rất xa với thời hạn trong nước .

Ảnh minh họa

Sự khác biệt đó khiến cho có khi cả tuần lễ họ không gặp nhau trên mạng. Và cô gái cũng quen dần với điều đó. Thậm chí, sự quen này còn đến với cô một cách dễ dàng và nhanh chóng hơn sự tưởng tượng của cô rất nhiều. Bây giờ, chỉ khi thật sự rảnh rỗi cô mới vào mạng để chờ tín hiệu của người yêu. Cô đã dành nhiều thời gian hơn để gặp gỡ bạn bè và cảm thấy mình như trẻ lại. Đôi lúc cô còn cảm thấy cuộc sống hiện tại có phần dễ chịu hơn khi người yêu ở bên.

Bạn đang đọc: Gia vị của tình yêu

Trước kia, mặc dầu hai người rất hợp nhau nhưng không phải không có những thói quen của cô mà tình nhân không thích. Sống bên tình nhân, cô đã tự nguyện từ bỏ những thói quen hoàn toàn có thể gây không dễ chịu cho anh ấy. Bây giờ, khi không ở bên anh, cô hoàn toàn có thể mặc những bộ quần áo mà anh cho là ngớ ngẩn, hoàn toàn có thể nghe những loại âm nhạc trái với gu của anh. Điều đó khiến cô cảm thấy thật tự do .
Trong thư gửi chúng tôi, cô gái kể rằng, lẽ ra những cảm xúc đó không khiến cô do dự. Nhưng gần đây có một sự kiện khiến cô tâm lý rất nhiều. Trước kia, ở cơ quan, ngoài việc làm của bản thân thì cô hầu hết không chú ý đến điều gì ngoài tình nhân của mình. Nhưng từ khi xa anh, cô có nhiều thời hạn rảnh rỗi ở cơ quan hơn, cô mở màn tham gia những hoạt động và sinh hoạt ngoài giờ cùng đồng nghiệp và nhận thấy rất nhiều điểm đáng yêu ở họ mà trước kia cô không hề chú ý. Đặc biệt là có một nam đồng nghiệp mà cô cảm thấy rất mê hoặc mỗi khi cùng trò chuyện, thậm chí còn trong những ngày nghỉ cuối tuần thì cô lại liên tục nghĩ đến anh ta và có vẻ như như đó là một cảm xúc nhớ nhung .

Mối tình với anh chàng đồng nghiệp chỉ như một cơn gió. Cô gái sẽ nhanh chóng nhận ra điều cơ bản của tình yêu là sự hoà hợp, những cảm xúc chỉ là gia vị của cuộc sống mà thôi. Những gia vị đó không thể tạo nên bữa tiệc hôn nhân, nhưng thiếu nó, bữa tiệc sẽ nhạt nhẽo vô cùng.

Nỗi nhớ đó khiến cô vừa cảm thấy mê hoặc, nhưng cũng chợt giật mình. Giật mình vì một ý nghĩ chợt đến rằng, phải chăng cô không thực sự yêu người đàn ông mà cô sẽ lấy làm chồng ?
Câu chuyện này thoạt nghe, nhiều người cho rằng, đó chẳng qua chỉ là hiện tượng kỳ lạ xa mặt cách lòng thuần tuý. Nhiều thính giả của chương trình “ Bạn hãy nói với chúng tôi ” của Đài TNVN cũng nghĩ vậy. Nhưng tôi không cho rằng cô gái này là người có tình cảm hời hợt. Nếu là chuyện xa mặt cách lòng, có lẽ rằng cô gái không do dự về tình cảm mới, không phải giật mình tự vấn về tình yêu .

Đọc kỹ bức thư, tôi cho rằng, thứ tình cảm mới mẻ đó chỉ là kết quả của quá trình khám phá bản thân của cô gái trẻ. Suốt bao năm qua cô gái đã quên đi bản thân mình. Cô và người yêu chỉ chú tâm vun đắp những điểm tương đồng mà họ có và cố gắng loại bỏ cá tính của mình. Hãy tưởng tượng một nữ trí thức sống khép mình, không hề tham gia những sinh hoạt ngoài giờ cùng đồng nghiệp, từ việc ăn mặc đến hưởng thụ văn hoá đều chỉ lo làm sao để vừa lòng người yêu… Đó chính là hình ảnh của cô gái trước lúc người yêu đi xa. Một cuộc sống như vậy, nếu kéo dài, chắc chắn sẽ biến cô thành một phụ nữ buồn tẻ và thụ động. Khi đó, liệu tình yêu của họ có còn bền vững?

Rất may, sau 4 tháng xa nhau, cô gái đã nhanh gọn tìm lại con người thật của mình, đã mày mò ra những cảm hứng từng bị quên lãng. Có thể, những cảm hứng đó không hề so sánh được với những điều thoải mái và dễ chịu mà họ có được nhờ sự hoà hợp đã từng có. Nhưng nhờ việc tìm lại được những xúc cảm đó, cô gái sẽ nhận thức được, ngoài việc là vợ của một người đàn ông, trước tiên cô phải là chính bản thân mình. Cuộc hôn nhân gia đình sau này của cô sẽ không bị đổ vỡ bởi một nguyên do rất thường thấy lúc bấy giờ. Đó là khi một trong hai người thốt lên đầy tuyệt vọng : Anh ( hay em ) giờ đây thật khác với người mà anh ( hay em ) đã từng biết .
Tôi nhắc đến cuộc hôn nhân gia đình sau này của họ bởi tôi tin rằng, chàng trai đồng nghiệp của cô gái chỉ là một thoáng gió xuân lướt mành, một thoáng rung rinh trong tâm lý mà thôi. Cô gái sẽ nhanh gọn nhận ra điều cơ bản của tình yêu là sự hoà hợp, còn những xúc cảm vừa mới qua chỉ là gia vị của đời sống mà thôi .
Những gia vị đó không hề tạo nên bữa tiệc hôn nhân gia đình, nhưng thiếu nó thì bữa tiệc đó sẽ nhạt nhẽo vô cùng. Suốt một thời hạn dài sẵn sàng chuẩn bị cho bữa tiệc đó, cô gái như một bà nội trợ chỉ tập trung chuyên sâu nghĩ về những thực phẩm chính mà quên đi gia vị. Bốn tháng xa tình nhân, đó là khoảng chừng thời hạn giải lao giữa chừng, cô gái rời căn nhà bếp của mình và trong lúc thư giãn giải trí, bỗng nhớ ra còn thiếu chút hạt tiêu, hoặc rau thơm gì đó. Thật may. / .