Đối tượng của văn học – Từ điển Wiki

Đối tượng của văn học (tiếng Nga : predmet literatury), toàn bộ hiện thực khách quan trong mối liên hệ sinh động, muôn màu với cuộc sống con người, được quy định bởi khả năng chiếm lĩnh thẩm mỹ hình thành trong quá trình thực tiễn cuộc sống và nghệ thuật, là thế giới các giá trị thẩm mỹ của thực tại.

Khái niệm đối tượng của văn học trước hết khẳng định chắc chắn hiện thực đời sống là cơ sở phản ánh, biểu lộ của văn học nghệ thuật và thẩm mỹ. Thứ hai, nó xác lập phương diện hiện thực riêng không liên quan gì đến nhau mà văn học hướng tới sở hữu, nhào nặn để chuyển thành nội dung. Văn học miêu tả hàng loạt quốc tế khách quan. Nhưng khác với khoa học, văn học không nhận thức những hiện tượng kỳ lạ và đối tượng của quốc tế hiện thực như những khách thể tự nó. Văn học tập trung chuyên sâu mày mò quốc tế trong những mối quan hệ so với con người .
Chính cái quốc tế mang giá trị, cái có ý nghĩa so với đời sống ý thức của con người được kết tinh trong những sự vật mới đích thực là đối tượng mày mò, phát hiện của văn học. Văn học hoàn toàn có thể miêu tả vạn vật thiên nhiên, đời sống của loài vật để bộc lộ một cách nhìn hay một ý niệm nhân sinh nào đó của con người. Văn học hoàn toàn có thể miêu tả thiên nhiên và môi trường, nội thất bên trong, đồ vật sờ hữu của con người để biểu lộ năng lượng, sức mạnh, tính cách của những con người ấy. Văn học cũng trực tiếp miêu tả đời sống nội tâm như một hiện tượng kỳ lạ khách quan. Việc nhận thức hàng loạt hiện thực khách quan trong mối quan hệ với con người, đã đặt con người vào vị trí TT của văn học .

Văn học bao giờ cũng ưu tiên cho việc miêu tả con người, lấy con người làm điểm tựa nhìn ra toàn bộ thế giới. Đồng thời, văn học còn nhận thức con người như những hiện tượng tiêu biểu cho các quan hệ xã hội nhất định. Về mặt này, văn học nhận thức con người như những tính cách vì mỗi tính cách chính là hiện thân cho một kiểu quan hệ xã hội nhất định. Thứ ba, khái niệm đối tượng của văn học còn xác định tính chất tổng hợp và toàn vẹn của cuộc sống mà nhà văn tái hiện với tất cả bộ mặt cụ thể – cảm tính, cá biệt. Các khoa học nhận thức con người và đời sống của nó theo kiểu phân môn, biệt loại.

Văn học ghi nhận tổng thể sự sống đang phập phồng, xanh tươi, biến hoá và truyền đạt lại trong hình tượng nghệ thuật và thẩm mỹ. Nhà văn miêu tả hoa đang đung đưa khoe sắc, miêu tả chim bay lượn hát ca. Cũng như vậy, văn học miêu tả con người như những cá thể đơn cử, sôi động. Đó là con người đang cảm hứng, tâm lý và hành vi trong những quan hệ đời sống .
Việc nhận thức đối tượng trong tính tổng hợp, toàn vẹn và sôi động đã giúp cho văn học chẳng những khái quát được thực chất và quy luật của quốc tế hiện thực, mà còn chớp lấy được trạng thái thẩm mỹ và nghệ thuật của quốc tế ấy. Con người và quốc tế hiện thực được miêu tả trong văn học vừa là hiện thân của cái thiện hay cái ác, cái lành hay cái dữ, lại vừa là những hiện tượng kỳ lạ tiêu biểu vượt trội cho cái đẹp hay cái xấu, cái bi hay cái hài, cái đáng yêu hay đáng ghét, cái đáng hy vọng hay đáng lên án .
Cuối cùng, đối tượng của văn học không phải là hiện tượng kỳ lạ nhất thành không bao giờ thay đổi, mà luôn luôn đổi khác theo sự tăng trưởng lịch sử vẻ vang và năng lực sở hữu thẩm mỹ và nghệ thuật của con người. Đối tượng của văn học cũng có nghĩa là ý thức, ý niệm của văn học về đối tượng của nó, mà lịch sử dân tộc văn học đã cho thấy là không ngừng thay đổi, lan rộng ra, đào sâu thêm trong quy trình tăng trưởng .