[SGK Scan] ✅ Bố của Xi-mông (trích) – Sách Giáo Khoa – Học Online Cùng https://laodongdongnai.vn

Bố của Xi-mông (trích)Bố của Xi-mông (trích)Bố của Xi-mông (trích)

Bố của Xi-mông (trích)Bố của Xi-mông (trích)Bố của Xi-mông (trích)
Bố của Xi-mông ( trích ) –
Qua đoạn trích truyện Bố của Xi-mông tìm hiểu và khám phá diễn biến tâm trạng những nhân vật dưới ngòi bút của nhà văn và rút ra bài học kinh nghiệm về lòng thương mến con người. Nắm chắc những tác phẩm truyện văn minh Nước Ta đã học trong chương trình Ngữ văn lớp 9 : tên tác phẩm, tác giả, thời hạn sáng tác, nhân vật chính, diễn biến, ý nghĩa nội dung và rực rỡ thẩm mỹ và nghệ thuật. Củng cố những hiểu biết về thể loại truyện : cách trần thuật, thiết kế xây dựng nhân vật diễn biến và trường hợp truyện. Hệ thống hoá được những kỹ năng và kiến thức về câu. 139V ẢN BẢNBỐ CỦA XI-MÔNG ( Trích ) Trời ấm cúng vô cùng, thoải mái và dễ chịu vô cùng. Ánh mặt trời êm đềm sưởi ấm bãi cỏ. Nước lấp lánh lung linh như gương. Và Xi-mông có những tích tắc khoan khoái, có cái cảm xúc uể oải thường thấy sau khi khóc, em rất thêm được nằm ngủ ở đây, trên mặt cỏ, dưới nắng ấm. Một chú nhái con màu xanh lục nhảy dưới chân em. Em định bắt nó. Nó nhảy thoát. Em đuổi theo nó và vổ hụt ba lần liền. Cuối cùng em tóm được hai đầu chân sau của nó và bật cười nhìn con vật cố giãy giụa thoát thân. Nó thu mình trên đôi cẳng lớn, rồi bật phắt lên, bất ngờ đột ngột duỗi cẳng, ngay đơnhư hai thanh gỗ ; trong lúc giương tròn con mắt có vành vàng, nó dùng hai chân trước đập vào khoảng chừng không, huơ lên như hai bàn tay. Thấy vậy, em nhớ đến một thứ đồ chơi làm bằng những thanh gỗ hẹp đóng đinh chữ chi ” chồng lên nhau, và với động tác cũng giống như vậy, tinh chỉnh và điều khiển những chú lính nhỏ ” cài bên trên tập tành. Thế là em nghĩ đến nhà, rồi nghĩ đến mẹ, và thấy buồn vô cùng, em lại khóc. Người em rung lên, em … quỳ xuống và đọc kinh cầu nguyện ” như trước khi đi ngủ. Nhưng em không đọc hết được, vì những cơn nức nở lại kéo đến, dồn dập, xốn xang choán lấy em. Em chẳng nghĩ ngợi gì nữa, chẳng nhìn thấy gì quanh em nữa mà chỉ khóc hoài Bỗng một bàn tay cứng ngắc đặt lên vai em và một giọng ồm ồm hỏi em : “ Có điều gì làm cháu buồn chán đến thế, cháu ơi ! ? ”. Xi-mông quay lại. Một bác công nhân to lớn, râu tóc đen, quăn, đang nhìn em với vẻ nhân hậu. Em vấn đáp, mắt đẫm lệ ”, giọng nghẹn ngào : – Chúng nó đánh cháu … vì … cháu … cháu … không có bố … không có bố. – Sao thế – bác ta mỉm cười bảo – ai mà chẳng có bố Em bé nói tiếp một cách khó khăn vất vả, giữa những tiếng nấc buồn tủi : – Cháu … cháu không có bố. Bác công nhn bỗng nghiêm lại, bác nhận ra thằng bé con nhà chị Blăng sốt, và tuy mới đến vùng này, bác cũng đã mong manh biết chuyện của chị. – Thôi nào – bác nói – đừng buồn nữa, cháu ơi, và về nhà mẹ cháu với bác đi. Người ta sẽ cho cháu … một ông bố. 140H ai bác cháu lên đường, người lớn dắt tay đứa bé, và bác lại mỉm cười, vì bác chẳng không dễ chịu được đến gặp chị Blăng sốt, nghe đồn chị là một trong những cô gái đẹp nhất vùng ; có lẽ rằng trong thâm tâm ”, bác nhủ thầm rằng một tuổi xuân đã lầm lỡ ” ” rất hoàn toàn có thể lỡ lầm lần nữa. Họ đến trước một ngôi nhà nhỏ, quét vôi trắng, rất là thật sạch. – Đây rồi – đứa trẻ nói, và em gọi to – Mẹ ơi ! Một thiếu phụ ” Open, và bác công nhân bỗng tắt nụ cười, vì bác hiểu ra ngay là không bỡn cợt được nữa với cô gái to lớn, xanh tươi, đứng nghiêm nghị trước cửa nhà mình, như muốn cấm đàn ông bước qua ngưỡng cửa ngôi nhà nơi chị đã bị một kẻ khác lừa dối. E dè, mũ cầm tay, bác ấp úng : – Đây, thưa chị, tôi dắt về trả cho chị cháu bé bị lạc ở gần bờ sông. Nhưng Xi-mông nhảy lên ôm lấy cổ mẹ, lại oà khóc và bảo : – Không, mẹ ơi, con đã muốn nhảy xuống sông cho chết đuối, vì chúng nó đánh con. đánh con … tại con không có bố. Đôi má thiếu phụ đỏ bừng và, tê tái đến tận xương tuỷ ”, chị ôm con hôn lấy hôn để, trong khi nước mắt lã chã tuôn rơi. Người đàn ông xúc động vẫn đứng đó, không biết bỏ đi thế nào cho phải. Nhưng Xi-mông bỗng chạy đến bên bác. Và nói : – Bác có muốn làm bố cháu không ? Im lặng như tờ. Chị Blăng sốt hổ thẹn, tĩnh mịch và quằn quại, dựa vào tường, hai tay ôm ngực. Thấy người ta không vấn đáp mình, em bé lại nói : – Nếu bác không muốn, cháu sẽ quay trở ra nhảy xuống sông chết đuối. Bác công nhân cười đáp coi như chuyện đùa : – Có chứ, bác muốn chứ. – Thế bác tên là gì – em bé liền hỏi – để cháu vấn đáp chúng nó khi chúng nó muốn biết tên bác ? – Phi-líp – người đàn ông đáp. Xi-mông lạng lẽ một giây, để ghi nhớ cái tên ấy trong óc, rồi hết cả buồn, em vươn hai cánh tay nói : – Thế nhé ! Bác Phi-líp, bác là bố cháu. Bác công nhân nhấc bổng em lên, bất ngờ đột ngột hôn vào hai má em, rồi sải từng bước dài, bỏ đi rất nhanh. Ngày hôm sau, khi em bé đến trường, một tiếng cười ác ý ” đón em. Và lúc tan học, khi thằng kia ” lại muốn trêu chọc, Xi-mông quát vào mặt nó những lời này, như ném một hòn đá : “ Bố tao ấy à, bố tao tên là Phi-líp ”. Khắp chung quanh bật lên những tiếng hô hào thú vị : – Phi-líp gì ? ”. Phi-líp nào ? … Phi-líp là cái gì ? … Mày lấy đâu ra Phi-líp của mày thế ? Xi-mông không vấn đáp gì hết, và một mực tin yêu sắt đá, em đưa con mắt thử thách chúng, sẵn sàng chuẩn bị chịu hành hạ, còn hơn là bỏ chạy. Thầy giáo giải thoát cho em và em về nhà. ( G, đơMô-pa-xăng ”, Bố của Xi-mông, theo bản dịch của Lê Hồng Sâm, trong Tuyển tập truyện ngăn Pháp thế kỉ XIX, NXB Đại học và THCN, TP. Hà Nội, 1986 ) Chú thích ( k ) Guy do Mo-pa-xâng ( 1850 – 1893 ) là nhà văn Pháp. Tuy chỉ sống hơn bốn mươi tuổi, ông đã sáng tác khối lượng tác phẩm lớn gồm 1 số ít tiểu thuyết như Một cuộc sống ( 1883 ), Ông bạn đẹp ( 1885 ), … và đặc biệt quan trọng là hơn ba trăm truyện ngắn. Các tác phẩm của ông phản ánh thâm thúy nhiều phương diện của xã hội Pháp nửa cuối thế kỉ XIX. Văn bản Bố của Xi-mông trích truyện ngắn cùng tên. Chị Blăng sốt trong truyện này bị một người đàn ông lừa dối, sinh ra Xi-mông. Vì vậy, Xi-mông trở thành một đứa trẻ không có bố dưới con mắt mọi người. Truyện mở màn khi Xi-mông lúc đó khoảng chừng bảy, tám tuổi, lần tiên phong đến trường bị đám học trò chế giễu là không có bố. G. ĐO MÔ-PA-XẢNG 142 Em buồn chán, long dong ra bờ sông, chỉ muốn chết cho xong. Đoạn trích kể những vấn đề tiếp theo. ( 1 ) Đóng đinh chữ chỉ : đóng đinh theo hình hết chéo lên lại chéo xuống. ( 2 ) Các chú lính nhỏ : đây là nói một đồ chơi làm bằng gỗ. ( 3 ) Kinh cầu nguyện : bài kinh của những người theo đạo Thiên Chúa. ( 4 ). Đẩm lệ : đẫm nước mắt ( lệ : nước mắt ). ( 5 ) Thẩm tâm : chỗ sâu kín trong lòng, đáy lòng ( thâm : sâu, tâm : tim ). ( 6 ) Lầm lỡ : vì vô ý hoặc nhẹ dạ cả tin mà sai lầm đáng tiếc ; ở đây nói việc chị Blăng sốt sinh ra Xi-mông khi không có chồng hợp pháp. ( 7 ) Thiếu phụ : người phụ nữ đã có mái ấm gia đình, còn trẻ. ( 8 ). Tê tái đến tận xương tuỷ : rất là đau đớn, xót xa. ( 9 ) Ác ý : có ý gian ác. ( 10 ). Thằng kia : chỉ cậu học viên nói cho những bạn biết Xi-mông không có bố hôm Xi-mông đến trường lần tiên phong. ( 11 ). Phi-líp gì : ý nói Phi-líp mới chỉ là tên, chưa có họ của bố. Người Pháp, cũng như người nhiều nước khác ở phương Tây, tên đặt ở trước, họ đặtO sau. ĐọC-HIÊU VẢN BẢN1. Hãy xác lập từng phần nếu chia bài văn trên thành bốn phần địa thế căn cứ vào diễn biến của truyện : nỗi vô vọng của Xi-mông, Phi-líp gặp Xi-mông và nói sẽ cho em một ông bố ; Phi-líp đưa Xi-mông về nhà trả cho chị Blăng sốt và nhận làm bố của em ; Xi-mông đến trường nói với những bạn là có bố và tên bố em là Phi-líp. 2. Xi-mông đau đớn vì sao ? Nỗi đau đớn ấy được nhà văn khắc hoạ như thế nào qua những ý nghĩ, sự thể hiện tâm trạng và cách nói năng của em trong bài Văn ? 3. Qua hình ảnh ngôi nhà của chị Blăng sốt, thái độ của chị so với khách và nỗi lòng của chị khi nghe con nói, chứng tỏ chị Blăng sốt chẳng qua vì lầm lỡ mà sinh ra Xi-mông, chứ cơ bản chị là người tốt. 143N êu lên diễn biến tâm trạng của Phi-líp qua những tiến trình : khi gặp Xi-mông ; trên đường đưa Xi-mông về nhà ; khi gặp chị Blăng-sốt, lúc đối đáp với Xi-mông. Nhà văn Guy đơMô-pa-xăng đã biểu lộ sắc nét diễn biến tâm trạng của ba nhân vật Xi-mông, Blăng-sốt, Phi-líp trong đoạn trích truyện Bố của Xi-mông, qua đó nhắc nhở tất cả chúng ta về lòng yêu dấu bè bạn, lan rộng ra ra là lòng yêu quý con người, sự thông cảm với những nỗi đau hoặc lỡ lầm của người khác .