Chương 195 – One

Binh lính và công an phong tỏa toàn khuôn viên nhà họ Kiều .
Khi những người này rời đi, cả mái ấm gia đình họ Kiều chìm trong màn sương mù u ám và đen tối, trong lòng mỗi người đều bị bao trùm bởi một lớp khói mù mịt, chán nản và buồn chán .
Ông cụ bị bắt đi .

Kiều Huyền Thạc chỉ định cho ông một phòng giam riêng. Một số bác sĩ quân y thay phiên nhau chăm sóc cơ thể, cuộc sống hàng ngày và thức ăn cho ông cụ. Anh cũng thành lập một đội điều tra đặc biệt để tiến hành một loạt các cuộc điều tra và thẩm vấn về chuyện của ông cụ.

Bạn đang đọc: Chương 195 – One

Mục tiêu quan trọng nhất của anh là tìm được chuỗi Phật Châu, trả lại cho những nước láng giềng, ngăn ngừa cuộc chiến tranh xảy ra và tìm ra tung tích của mẹ anh .
Trong phòng thao tác lạnh lẽo của nhà ở tướng quân .
Kiều Huyền Thạc đứng trước ban công, một tay đút túi quần nhìn khung trời ngoài ban công, tay kia chậm rãi chạm vào khối ngọc thạch trên ngực, trong lòng lại dấy lên hy vọng .
Cuối cùng anh cũng nhận được tin tức của mẹ, mặc dầu mẹ đã bị đưa đi nhưng cũng đủ để cho anh biết rằng bà vẫn còn sống .
A Lương và Sao Trời đứng trong phòng thao tác .
Hai người nhìn nhau rồi lại nhìn người đàn ông đứng trước hành lang cửa số, bóng sống lưng đơn độc lạnh lẽo, khí chất lãnh đạm khiến người ta cảm thấy lạ lẫm .
Kể từ sau khi Huyền Thạc ly hôn, Sao Trời và A Lương đều cẩn trọng, mọi cử chỉ đều rất căng thẳng mệt mỏi, sợ rằng mình sẽ bị xúc phạm .
Không khí trở nên ngột ngạt, khiến người ta cảm thấy khó thở, hơi lạnh bao quanh khiến người đàn ông rất bức bách .
Một hồi lâu, Sao Trời mới dám mở miệng ấp úng : “ Cậu Ba, tối trong ngày hôm qua ông cụ Kiều hợp tác với bác sĩ khám sức khỏe thể chất, nhưng không hợp tác tìm hiểu. ”
“ … ”
Nhìn thấy Kiều Huyền Thạc tĩnh mịch, A Lương cũng cẩn trọng hỏi, “ Cậu Ba, cậu thật sự nghĩ mọi chuyện có phải do ông cụ Kiều làm không ? Chúng tôi chưa bắt được bàn tay đen ở phía sau thao túng, nếu cậu cứ như vậy đổ hết tội lên ông cụ, tôi thấy có vẻ như không ổn lắm ? ”
Lúc này, Kiều Huyền Thạc cong khóe miệng, hừ lạnh .
Anh đặt tay lên ngực, xoay người bước đến bàn học .
Ngồi xuống trước bàn thao tác và lẩm bẩm : “ Tất nhiên kẻ sát nhân giết quản gia Lư và bắt mẹ tôi đi không phải là ông nội. Kẻ sát nhân vẫn chưa lộ mặt. Sở dĩ tôi đổ hết tội cho ông nội là vì tôi muốn ông ấy. để cho đồng bọn của chúng yên tâm xuất chiêu, tất cả chúng ta theo dõi sẽ tìm vật phẩm và bắt được chúng .
“ Cậu Ba, cậu có manh mối sao ? ”
“ Không rõ. ” Anh nhẹ giọng nói, có vẻ như bình tĩnh .
Anh ta có tầm nhìn xa, và trong lúc vạch ra kế hoạch, A Lương và Sao Trời chưa khi nào lo ngại về năng lực của Kiều Huyền Thạc, thế cho nên họ ngừng hỏi .
Kiều Huyền Thạc ngồi xuống, cầm tập tài liệu bên cạnh lên mở ra, giọng điệu xa lánh nói : “ Không còn chuyện gì nữa, những ngươi về trước đi. ”
Sao Trời giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ đeo tay, thời hạn đã hơi trưa .
Sao Trời ấp úng một lúc, mới hỏi : “ Cậu Ba, còn sớm quá. Em còn chưa ăn trưa. Sao không cùng nhau ăn đi, anh cho em … ”
“ Không, đi ra ngoài. ” Kiều Huyền Thạc trực tiếp xua đuổi hắn, vẻ mặt lạnh nhạt .
Sao Trời và A Lương phải chào và quay người rời đi .
Cánh cửa điều tra và nghiên cứu đã đóng lại .
Căn phòng ngay lập tức trở nên lạnh hơn một chút ít, nó trở nên chìm đắm và đơn độc hơn .
Ngay cả không khí cũng trở nên lạnh lẽo và vắng vẻ .
Cơ thể anh hơi khựng lại, và không hề đọc được một chữ nào trên tài liệu .
Gấp đống tài liệu, anh dựa sống lưng vào ghế, nhắm mắt lại và trầm ngâm .
Đầu óc anh trống rỗng, lúc này anh không nghĩ gì hay đọc gì cả nhưng trong lòng khi nào cũng ngột ngạt, không dễ chịu, có vẻ như có một khối khí và anh không thở được .

Tập đoàn Vĩnh Hằng, Văn phòng chính công ty .

100 tỷ? Bạch Nhược Hy nhìn thẻ ngân hàng trong tay và hoảng sợ.

Chưa khi nào nghĩ rằng cô sẽ giàu sang như vậy, nhưng với số tiền này, lòng cô không dễ chịu đến mức phát điên, giám sát sai lầm đáng tiếc chết tiệt .
Cô cho rằng trên đời có ai mua được sợi dây chuyền sản xuất này không phải là kẻ ngốc, sẽ không có ai mua nó, nhưng sự giám sát sai lầm đáng tiếc này lại khiến cô đánh mất chiếc vòng cổ Vĩnh Hằng .
Tất nhiên, quyền lợi vẫn còn rất nhiều .
Đầu tiên, cô đã trở thành một người phong phú .
Thứ hai, mặc dầu người huyền bí chưa bị bắt, nhưng anh ta sẽ không khi nào đến gây rắc rối cho cô một lần nữa trong đời .
Thứ ba, không còn dính líu gì đến Kiều Huyền Thạc nữa, trái tim chết tiệt nên bị quét sạch .
Có rất nhiều quyền lợi, nhưng lúc này cô lại không vui tươi chút nào
Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên .
“ Vào đi. ” Cô lấy lại niềm tin và đáp lại .
Cửa bị đẩy ra, Lam Tuyết bước nhanh vào, “ Nhược Hy. ”
“ Tìm được người chưa ? ”
Lam Tuyết phủ nhận, đi tới trước bàn thao tác rất lớn, hai tay ôm lấy bàn, hơi thở hổn hển : ” Tôi không hề tìm thấy nó. Nhà đấu giá đã giữ bí hiểm danh tính của người đấu giá. Tôi không hề tìm ra ai đã lấy chiếc vòng cổ đi. Người đàn ông đó thực ra là một người vô danh. Không ai biết anh ta. . “ ”
“ Ừ ” Bạch Nhược Hy mất tự nhiên vấn đáp, không khí đùng một cái rơi xuống .
Lam Tuyết kéo ghế ngồi xuống : “ Đừng nghĩ tới nữa, dù sao cũng là đồ của chồng cũ. Từ khi ly hôn, đã nói muốn buông bỏ mọi chuyện thì nên buông tay, nếu không có sẽ tốt hơn. ”
Bạch Nhược Hy nặn ra một nụ cười cứng ngắc, cười khổ, tự an ủi trong lòng .
Hai người lạng lẽ trong chốc lát, Lam Tuyết nhìn vẻ mặt cau có của cô, trong lòng lo ngại, liền chuyển chủ đề : “ Nhược Hy, CP của công ty thì sao ? ”
“ Nó vẫn đang tăng. ” Bạch Nhược Hy vận động và di chuyển con chuột bằng tay và nhắm vào tấm phim trên màn hình hiển thị máy tính .
Lam Tuyết cười tươi như hoa, “ Tuyệt vời, giờ đây cả quốc tế đều biết cô đấu giá Vòng cổ vĩnh cửu. Cô có gia tài ròng 10 tỷ NDT. Công ty có đủ vốn. Mọi người đều sáng sủa về cô và triển vọng của công ty. ”
Bạch Nhược Hy cười nhạt. Gật đầu, không hề lên tiếng .
Lúc này, cửa lại bị gõ .
Thư ký đi vào, cung kính cúi đầu so với Bạch Nhược Hy và chào Lam Tuyết, “ quản trị, ngài Doãn muốn gặp cô. ”
“ Doãn Đạo ? ” Lam Tuyết kinh ngạc hỏi .
Thư ký gật đầu, “ dạ. ”
Lam Tuyết nhìn thư ký vài giây, sau đó lại nhìn về phía Bạch Nhược Hy : “ Nếu tôi nhớ không lầm, người đàn ông này đã tìm cô mấy lần, hẹn chưa thành công xuất sắc, anh ta còn chưa từ bỏ dự tính ? ”
Vẻ mặt Bạch Nhược Hy đờ đẫn, đôi mắt cụp xuống để tránh sự chú ý quan tâm của Lam Tuyết, cảm xúc lương tâm cắn rứt khiến cô sợ bị người khác nhìn thấy .
“ Không. ” Bai Ruoxi ngồi thẳng dậy, lấy một tập tài liệu từ trên bàn ra, xem kỹ nó .
Thư ký còn chưa kịp trò chuyện, cửa bị đẩy ra, lực đạp rất mạnh, thô lỗ một tiếng nổ vang, ba nữ nhân trong phòng thao tác dừng lại, nhìn về phía cửa .
Một người đàn ông can đảm và mạnh mẽ trong bộ vest và đôi giày da bước qua cửa. Anh ta có cảm xúc như bộ đồ của mình sắp bị bung ra bởi cơ bắp cuồn cuộn. Làn da màu của anh ta trông thô ráp, đôi mắt anh ta tinh tế và dữ tợn .
Cô thư ký nhanh gọn lùi lại trong sợ hãi và dựa vào tường .
Sau khi người đàn ông hung tợn bước vào, anh ta đứng sang một bên và đứng thẳng .

Lúc này, Doãn Đạo từ bên ngoài đi vào, hai tay đút túi quần, vẻ mặt tà mị, nhếch khóe miệng có vẻ mỉm cười, liếc mắt nhìn Bạch Nhược Hy rồi chậm rãi đi tới.

Càng đến gần, nụ cười của hắn càng trở nên tà ác, giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng : “ Cổ Tấn nói : Vợ chồng một đêm cũng là vợ chồng, cô muốn vứt bỏ người chồng một đêm của cô sao ? ”
Bạch Nhược Hy lãnh đạm nhìn chằm chằm người đàn ông đi vào, sắc mặt anh ta đùng một cái biến hóa, đen như xám .
Lam Tuyết hiểu ý của Doãn Đạo, quá bất ngờ nhìn Bạch Nhược Hy, rồi nhìn Doãn Đạo .