“Vụ cháy” ở sứ quán Liên Xô tại Hà Nội
8.000 mẫu được chuyển về Liên Xô
Tháng 8/1965, trong cuộc hội đàm với Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Thứ trưởng Quốc phòng Trần Sâm, Đại sứ Liên Xô L.I. Sécbacốp và nhân viên quân sự chiến lược Liên Xô tại Việt Nam Ivanốp đề xuất nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt hợp tác cùng Liên Xô khám phá tính năng kỹ thuật, giải pháp, cách sản xuất và giải pháp sử dụng những loại vũ khí, trang bị quân sự chiến lược của Mỹ đã và đang sử dụng ở Việt Nam .Đề nghị này được Việt Nam đồng ý chấp thuận và Tổng cục 10, Bộ Tổng tham mưu Quân đội Liên Xô đã xây dựng nhóm chuyên viên khoa học quân sự chiến lược sang Việt Nam thu nhặt chiến lợi phẩm .
Tên lửa không đối đất Sraicơ của Mỹ ( Tiếng Anh Shrike ký hiệu AGM-45 )
Tháng 10/1965 đoàn đầu tiên sang Việt Nam gồm các chuyên viên cao cấp của Học viện Quân sự và Viện nghiên cứu Khoa học Bộ Quốc phòng, các chuyên gia trong lĩnh vực thiết kế ngành công nghiệp quốc phòng, chuyên gia điện tử, thiết bị dẫn đường và thông tin liên lạc.
Bạn đang đọc: “Vụ cháy” ở sứ quán Liên Xô tại Hà Nội
Từ năm 1965 – 1974, đã có 40 chuyên viên sang Việt Nam thực hiệm trách nhiệm. Tính từ tháng 5/1965 đến tháng 31/12/1974, đoàn khoa học quân sự chiến lược Liên Xô đã tích lũy và gửi về nước trên 8.000 những loại mẫu trang bị và kỹ thuật quân sự chiến lược của Mỹ, trong đó có những loại đạn dược, những bộ phận máy bay, tên lửa, những thiết bị thám thính vô tuyến điện tử và thiết bị chụp ảnh .Trên cơ sở những tài liệu tích lũy được, những chuyên viên quân sự chiến lược Liên Xô đã biên soạn thành những tài liệu, đưa ra những đề xuất kiến nghị kiểm soát và điều chỉnh những loại vũ khí của Liên Xô có tính năng tương thích hoặc tiêu biểu vượt trội chống lại vũ khí của Mỹ .Các thuyết minh và vật mẫu được nhóm chuyên viên gửi về Liên Xô cũng đã góp thêm phần nâng cấp cải tiến những loại vũ khí, khí tài đang sử dụng trên mặt trận Việt Nam, “ được cho phép giảm đáng kể ngân sách và thời hạn nghiên cứu và điều tra sản xuất những vũ khí tương tự như, thôi thúc nền công nghiệp quốc phòng Xô-Viết tăng trưởng nhanh gọn ” .
Hai lần hú vía
Trong 9 năm ở Việt Nam của nhóm thu nhặt vũ khí Mỹ có nhiều câu truyện đáng nhớ. Trong cuốn “ Chiến tranh Việt Nam là thế đó ( 1965 – 1973 ) ” ( NXB Chính trị Quốc gia năm 2007 ), Thượng úy kỹ sư Anôxốp Alếchxanđrơ Mikhailôvích sang Việt Nam từ tháng 12/1967 kể rằng : “ Chúng tôi có đủ việc để làm, không có khi nào nhàn nhã để buồn. Đoàn chúng tôi đôi lúc còn được gọi bằng một từ không lấy gì mê hoặc cả “ Đội quân chiến lợi phẩm ”, lúc đó ở Việt Nam người ta đã gọi chúng tôi là “ Sư đoàn hoang dã ” .
Đội quân thu lượm vũ khi cùng nhóm chuyên viên bên chiếc B-52 bị bắn rơi ngày 13/12/1972. ( Ảnh tư liệu )
Nhóm chỉ có mấy người nằm ở trong một căn phòng tại Đại sứ quán Liên Xô (số 50 phố Trần Phú, Hà Nội). Theo A.A Mikhailôvích, trong bãi đất trống của sứ quán có một chiếc rơ moóc, trên rơ moóc có “cái gì đó” được phủ bạt kín mít.
Rồi một nhân viên cấp dưới sứ quán nói rằng, đó là động cơ tên lửa không đối đất Sraicơ ( tiếng Anh là Shirke, ký hiệu AGM-45 ) của quân đội Mỹ. Động cơ của tên lửa này vẫn còn nguyên vì chiếc máy bay bị bắn hạ rơi xuống đầm lầy khi chưa kịp phóng xuống tiềm năng. Do tên lửa nặng và cồng kềnh nên lúc đó chưa đưa được về Mátxcơva .Nhiệm vụ đặt ra cho “ Đội quân chiến lợi phẩm ” là phải lấy được mẫu nguyên vật liệu của tên lửa này từ bên sườn hoặc phía sau, chỗ nguyên vật liệu còn nguyên vẹn. Việc lấy chất nổ trong quả tên lửa vô cùng nguy hại vì khi đó họ không có phương tiện đi lại bảo lãnh tính mạng con người, không có thiết bị chuyên được dùng, chỉ có dao, tuốc nơ vít và búa. Nhóm triển khai việc làm rất là cẩn trọng .Và hôm đó, cũng như mọi khi, hai chuyên viên sau một tiếng rưỡi đồng hồ đeo tay hì hục thì giật mình có tiếng rít và một tiếng rầm. Động cơ trên rơ moóc lăn xuống đất, bên sườn phát ra một tia lửa sáng trắng. Khói mù mịt trùm kín hai chuyên viên. Thật may cho họ bởi số nguyên vật liệu khô không còn nhiều và ngay sau đó lửa đã tắt, chiếc rơ moóc bị cháy rụi .Đám cháy đã tạo ra một cột khói đen bay lên trời. Vì thấy cột khói đen nên dân phòng gần đó đã đánh kẻng báo động. Không lâu sau đó, ngoài tòa đại sứ những xe chữa cháy của Việt Nam đã Open .
Rồi một chiếc thang bắc qua tường. Rất may một trong hai người chỉ bị cháy cái áo vest. Tối hôm đó, trưởng nhóm bị đại sứ L.I.Sécbacốp triệu lên gặp. Khi trở về phòng mặt ông buồn xỉu, nhưng không tiết lộ nội dung với nhân viên.
Trong “ Đội quân chiến lợi phẩm ” khi đó đa phần là trẻ tuổi chỉ có vài người lớn tuổi trong đó có Xêmenức, một người hiền lành, rất thoải mái và dễ chịu, ông là chuyên viên về tổng thể những loại đạn dược. Trong góc căn buồng của nhóm có một cái két hai ngăn và cạnh đó có hai cái hòm .Cái két và hai cái hòm chứa đủ mọi thứ do những đoàn trước để lại. Lúc rảnh việc, Xêmenức thường lục lọi tìm kiếm và một lần ông tìm được một cái kíp nổ trông giống như chiếc xi lanh có đuôi mà lần tiên phong ông nhìn thấy. Ông định cưa để bóc lớp vỏ bọc bên ngoài nhưng không có cưa nên ông đã dùng đục .Và giật mình một tiếng nổ đanh khiến cả sứ quán nhớn nhác và Xêmenức Open, ông cười gượng. Ông băng mấy ngón tay trái bằng một chiếc khăn tay. Dù sao ông cũng còn may không bị mất ngón tay nào. Chiều hôm đó trưởng nhóm được đại sứ triệu đến khiển trách .
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Chia Sẻ Kiến Thức






