Đừng cho rằng mọi con bò đều kêu Ụm… bò… ò – Phần I
Không phải tất cả chúng ta “ lề mề ” mà tất cả chúng ta chỉ “ trễ một cách đúng điệu ”, hoặc hay hơn, tất cả chúng ta là nạn nhân của “ sự không ổn định khó lường của giao thông vận tải ”. Bạn đã nhận ra rằng tất cả chúng ta thuận tiện chịu ràng buộc một cách vô thức vào những thói quen xấu này như thế nào chưa ?
Những sự biện minh của chúng ta đã trở thành “sự gạn lọc hợp logic”, nỗi lo sợ vô lý trở thành “biện pháp phòng ngừa hợp lý”, và kỳ vọng thấp kém trở thành “một cái nhìn thực tế trong cuộc sống”. Chúng ta phủ nhận việc mình hài lòng ở vị trí thứ hai; chúng ta chỉ cố tỏ ra mình là người thực tế để né tránh sự thất vọng. Chúng ta không bao giờ thừa nhận rằng mình đã cố gắng hợp lý hóa sự tầm thường của bản thân, mà thích xem chúng như việc thiết lập các mức độ khả thi cho những kết quả có thể chấp nhận được.
Bạn đang đọc: Đừng cho rằng mọi con bò đều kêu Ụm… bò… ò – Phần I
Đó là nguyên do nhiều người trong tất cả chúng ta khó tin được rằng mình có bất kỳ con bò nào trong đời sống. Đối với tất cả chúng ta, những lời bào chữa của bản thân không có vẻ như gì giống như ta đang tìm cớ chối bỏ nghĩa vụ và trách nhiệm ; trái lại chúng chẳng qua chỉ là những lý lẽ tốt. Bạn thấy chưa ? Không phải mọi con bò đều rống lên inh ỏi để ta phân biệt chúng, và nhiều con trong số đó cứ bí mật xuất hiện mà không ai hay .
Sau khi san sẻ hình tượng này với bạn đọc khắp nơi trên quốc tế và lắng nghe những lời biện minh và những “ sự giãi bày hài hòa và hợp lý ” của họ, tôi đi đến Kết luận rằng nhiều người trong tất cả chúng ta không sẵn sàng chuẩn bị từ bỏ những con bò của mình .
Tất cả những lời giãi bày mà tất cả chúng ta thường viện ra để khỏi phải biến hóa đều nghe rất lọt tai. Những lời ấy có vẻ như bùi tai và tạo cảm xúc chẳng tội tình gì cho lắm. Đó là nguyên do mà tất cả chúng ta phải gạt bỏ chúng đi nếu muốn thành công xuất sắc .
Tôi biết điều này có vẻ như khó nghe. Có lẽ bạn sẽ thấy dễ nghe hơn nếu tôi bảo những bạn “ biến hóa thái độ ”, “ chỉnh sửa hành vi ” hoặc “ kiểm soát và điều chỉnh những thói quen xấu ” thay vì đòi bạn giết những con bò của mình. Nhưng tôi nhận thấy rằng nếu thật sự muốn thành công xuất sắc trong đời sống và bộc lộ hết năng lực của bản thân, tất cả chúng ta cần phải thành thật một cách hung tàn với chính mình. Và điều này mở màn bằng việc gọi tên đúng mực những vấn đề chức không phải những cái tên đã được “ nói giảm nói tránh ” hoặc nghe cho có vẻ như êm ái thoải mái và dễ chịu .
Vì vậy, mỗi “ con bò ” đại diện thay mặt cho một lời biện minh, một cái cớ, một sự bào chữa, một lời nói dối, sự hợp lý hóa, nỗi sợ, và niềm tin sai lầm đáng tiếc đã trói buộc tất cả chúng ta vào đời sống tầm thường và ngăn cản tất cả chúng ta sống thật sự xứng danh. Buồn thay, tất cả chúng ta thường có nhiều “ bò ” hơn số lượng tất cả chúng ta muốn nhìn nhận .
Nhìn chung, những con bò của tất cả chúng ta thuộc hai nhóm : nhóm những lời biện bạch và nhóm những thái độ hạn chế. Nhóm biện bạch gồm có những lời bào chữa, những cái cớ, và những lời nói dối đơn thuần. Trong khi đó, nhóm thái độ hạn chế có xu thế biểu trưng cho những nỗi lo âu, những sự hợp lý hóa, và những niềm tin sai lầm đáng tiếc .
Những sự biện bạch thường được sử dụng để lý giải vì sao tất cả chúng ta không làm những gì phải làm hay đáng ra nên làm. Sự độc lạ chính giữa những lời biện giải và những thái độ hạn chế là trong hầu hết trường hợp, thậm chí còn tất cả chúng ta không tin vào những lời biện giải của chính mình. Chúng ta thừa biết những chuyện đó không đúng thực sự tí nào cả. Chẳng qua đó chỉ là một cách thuận tiện để biện bạch cho sự tầm thường của chính mình và để giữ “ thể diện ” cho mình ta thôi .
“ Xin lỗi vì tôi đến trễ. Bạn biết không, đường với sá ! Đến là kinh ! ”
Tuy nhiên, điều khiến tất cả chúng ta trễ không phải chuyện giao thông vận tải mà là tất cả chúng ta đã không nỗ lực đến đúng giờ ; và để che đậy sự không dễ chịu hoặc tội lỗi, tất cả chúng ta đưa ra lời biện bạch. Rõ ràng việc sử dụng những lời biện bạch đã làm cho bạn không thành thật với chính mình và thường không thành thật với người khác .
Những lời biện bạch như vừa qua đã trở nên dễ được gật đầu hơn thực sự. Chúng ta đổ lỗi cho giao thông vận tải vì tất cả chúng ta không muốn thừa nhận rằng đã không hề dứt ra được mười lăm phút ở đầu cuối của chương trình ti vi ở nhà. Cái đó đâu có hay ho gì, đúng không ? Chúng ta cũng không gọi điện thoại cảm ứng lên công ty để nói rằng “ Hôm nay tôi xin nghỉ vì tôi đã hứa đưa con bé nhà tôi đi chơi dã ngoại với nhà trường. ” Thay vào đó tất cả chúng ta xin nghỉ phép “ bệnh ” .
Nhưng cùng với toàn bộ những con bò, tất cả chúng ta đang phải trả giá cho những lời biện bạch dễ nghe này. Cái giá đó là tất cả chúng ta biết mình không có can đảm và mạnh mẽ đương đầu với hậu quả của việc nói ra thực sự .
Tôi mà biện bạch ư? Đâu có!
Biện bạch là những con bò phổ biến nhất. Và đó là cách dễ dàng để bào chữa cho sự tầm thường thông qua việc đổ thừa cho một vật tế thần, và nhờ đó lách được trách nhiệm cho những sự việc mà đáng ra thuộc về chúng ta.
Biện bạch là một cách nói “ Tôi sai, nhưng đó không thật sự là lỗi của tôi ” .
- “Tôi không thăng tiến trong công việc vì tôi gặp toàn những ông chủ không đếm xỉa đến năng lực của tôi.”
- “Tôi thi rớt vì giáo viên chẳng cho chúng tôi đủ thời gian ôn bài”.
- “Cuộc hôn nhân của tôi thất bại vì vợ/chồng tôi chẳng màng đến chuyện hiểu tôi”.
- “Công ty thất bại không phải lỗi của tôi. Trong bối cảnh kinh tế như thế này thì ngay cả công ty lớn cũng còn lao đao”.
Đổ nghĩa vụ và trách nhiệm về một trường hợp cho người khác có lẽ rằng dễ hơn là phải đương đầu với nó và tự mình gánh nghĩa vụ và trách nhiệm. Những lời biện bạch như trên được cho phép tất cả chúng ta chuyền quả bóng nghĩa vụ và trách nhiệm cho người khác. Những trường hợp tất cả chúng ta tránh né hoàn toàn có thể là bị điểm kém, bị phủ nhận, gặp xung đột, trở nên đơn độc, hoặc bị chỉ trích. Và chẳng có gì sai nếu bạn không muốn lâm vào những trường hợp chẳng có gì mê hoặc như thế. Tuy nhiên, lẩn lút hoặc tránh né thường khiến tất cả chúng ta mất thời cơ sửa chữa thay thế những khó khăn vất vả thực sự mà tất cả chúng ta cần xử lý .
Những lời biện bạch nàh chỉ giúp tất cả chúng ta thoát khỏi nghĩa vụ và trách nhiệm, đặt tất cả chúng ta vào vai trò nạn nhân, và trút lỗi sang người khác. Khi nào còn cho rằng đây là lỗi của người khác thì bạn chẳng việc gì phải ra tay cải tổ tình hình. Dù sao, đó đâu phải lỗi của bạn – bạn chỉ là nạn nhân .
( còn tiếp )
TH : T.Giang – SCDRC
Nguồn tìm hiểu thêm : Camilo Cruz – Ngày xưa có một con bò – NXB Trẻ 2012
— — — — — — — — —
Các bài tương quan :
Share this:
Thích bài này:
Thích
Đang tải …
Có liên quan
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Hỏi Đáp






