Hệ thống văn bản pháp luật về quản lý cơ sở lưu trú du lịch – https://laodongdongnai.vn

7. Kết cấu luận văn

2.2.2. Hệ thống văn bản pháp luật về quản lý cơ sở lưu trú du lịch

Với vai trò là TT kinh tế tài chính của quốc gia, nơi có sự tăng trưởng can đảm và mạnh mẽ của các mô hình kinh doanh thương mại du lịch, thành phố Hồ Chí Minh luôn chăm sóc đến việc nâng cao chất lượng công tác làm việc quản trị nhà nước so với các hoạt động giải trí kinh doanh thương mại du lịch. Vì thế, năm 1993, khi các văn bản quy phạm pháp luật về kinh doanh thương mại du lịch, đặc biệt quan trọng là kinh doanh thương mại cơ sở lưu trú du lịch chưa được triển khai xong, Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã ký ban hành Quyết định số 1196 / QĐ-UB ngày 07 tháng 8 năm 1993 phát hành pháp luật về việc quản trị hoạt động giải trí kinh doanh thương mại khách sạn, nhà trọ, nhà hàng quán ăn, shop siêu thị nhà hàng trên địa phận thành phố. Theo đó, lao lý đơn cử về điều kiện kèm theo cấp phép kinh doanh thương mại và hoạt động giải trí kinh doanh thương mại của khách sạn, nhà trọ, nhà hàng quán ăn, shop nhà hàng siêu thị trên địa phận thành phố .
Được sự chăm sóc, chỉ huy của Đảng và Nhà nước, cùng với sự nỗ lực của ngành Du lịch Nước Ta tích hợp với thực tiễn yên cầu phải có công cụ, chiêu thức quản trị thích hợp, một loạt các văn bản pháp luật, chủ trương quan trọng về tăng trưởng cơ sở lưu trú du lịch và các nghành nghề dịch vụ tương quan đã sinh ra, kích thích các thành phần kinh tế tài chính trong và ngoài nước góp vốn đầu tư vào kinh doanh thương mại lưu trú du lịch như Quyết định số 317 / TTg ngày 29 tháng 6 năm 1993 của Thủ tướng nhà nước về việc chuyển nhà khách, nhà nghỉ của các bộ, ngành, đoàn thể, Ủy ban nhân dân tỉnh, thành phố thường trực Trung ương sang kinh doanh thương mại khách sạn ; chủ trương khuyến khích các thành phần kinh tế tài chính tham gia vào tăng trưởng cơ sở lưu trú du lịch ; Pháp lệnh Du lịch phát hành năm 1999 và các văn bản hướng dẫn triển khai như Nghị định số 39/2000 / NĐ-CP ngày 24 tháng 8 năm 2000 của nhà nước về cơ sở lưu trú du lịch ; Thông tư số 01/2001 / TT-TCDL ngày 27 tháng 4 năm 2001 của Tổng cục Du lịch hướng
dẫn triển khai Nghị định số 39/2000 / NĐ-CP và Quyết định số 02/2001 / QĐ – TCDL ngày 27 tháng 4 năm 2001 về sửa đổi, bổ trợ tiêu chuẩn xếp hạng khách sạn Nước Ta. Đặc biệt, Luật Du lịch đã được Quốc hội Khóa X trải qua ngày 14 tháng 6 năm 2005, có hiệu lực hiện hành thi hành vào ngày 01 tháng 01 năm 2006, Nghị định số 92/2007 / NĐ-CP ngày 01 tháng 6 năm 2007 của nhà nước hướng dẫn thi hành 1 số ít điều của Luật du lịch. Đây thực sự là bước tiến quan trọng trong việc triển khai xong khung pháp lý so với hoạt động giải trí của ngành du lịch nói chung và nghành lưu trú du lịch nói riêng .

Sau khi Nghị định số 39/2000/NĐ-CP và Thông tư 01/2001/TT-TCDL,
Quyết định 02/2001/QĐ-TCDL của Tổng cục Du lịch đựơc ban hành, Bộ Tài
chính ban hành Thông tư số 87/2002/TT-BTC về hướng dẫn thực hiện chế độ
thu nộp, quản lý sử dụng phí thẩm định cơ sở lưu trú Du lịch và ứng dụng tại
các cơ sở lưu trú du lịch cả nước, trong đó có TP.HCM.

Sau khi Pháp lệnh Du lịch hết hiệu lực hiện hành, Luật Du lịch được Quốc hội trải qua và có hiệu lực hiện hành từ ngày 01 tháng 01 năm 2006, đây cũng là địa thế căn cứ để cơ quan quản trị ngành tiến hành thực thi có hiệu suất cao các công tác làm việc quản trị nhà nước, góp thêm phần thay đổi quản trị và tăng trưởng du lịch, từng bước nâng cao chất lượng cơ sở lưu trú du lịch. Đến năm 2017, Quốc hội khóa XIV trải qua Luật Du lịch ( sửa đổi ) năm 2017, trong đó bổ trợ và kiểm soát và điều chỉnh một số ít lao lý về xếp hạng cơ sở lưu trú du lịch .

Bên cạnh đó, từ khi triển khai áp dụng quy trình ISO 9001:2000 vào
cuối năm 2007, công tác thẩm định, xếp hạng cơ sở lưu trú du lịch đã và đang
tiếp tục được Sở Du lịch thành phố duy trì khá tốt, đảm bảo đúng quy định về
thời gian, đơn giản hóa thủ tục và công khai, minh bạch trong quá trình xử lý
hồ sơ, tạo điều kiện thuận lợi cho doanh nghiệp chấp hành đúng các quy định
của pháp luật. Việc triển khai công tác xếp hạng cơ sở lưu trú du lịch trong
khoảng thời gian này đã góp phần thúc đẩy và nâng cao chất lượng dịch vụ

lưu trú du lịch của thành phố, đồng thời giúp khách hàng yên tâm khi chọn
lựa dịch vụ phù hợp. Bên cạnh đó, việc thường xuyên phối hợp chặt chẽ với
Ủy ban nhân dân các quận, huyện để hỗ trợ tăng cường công tác quản lý nhà
nước về du lịch và công tác quy hoạch phát triển hệ thống cơ sở lưu trú du
lịch trên địa bàn cũng góp phần tích cực trong việc đưa hoạt động kinh doanh
lưu trú du lịch vào nề nếp ổn định, phát triển phù hợp với chỉ tiêu và định
hướng phát triển kinh tế – xã hội của thành phố nói chung và mục tiêu phát
triển ngành du lịch nói riêng

Nhìn chung, công tác làm việc thông dụng, không cho Pháp lệnh Du lịch và các văn bản hướng dẫn thi hành của ngành du lịch thành phố thời hạn qua đã được tiến hành sâu rộng tới từng đơn vị chức năng, địa phương, cơ sở quản trị, kinh doanh thương mại du lịch trải qua các hội nghị phổ cập, không cho văn bản do Tổng cục Du lịch và các Sở quản trị nhà nước nước về du lịch tổ chức triển khai để việc thi hành các văn bản hướng dẫn triển khai Luật Du lịch được vừa đủ, thống nhất cho mọi đối tượng người dùng tương quan .
Tuy vậy, việc quản trị cơ sở lưu trú du lịch trên địa phận thành phố vẫn còn một số ít hạn chế nhất định. Cụ thể, ngành du lịch thành phố phần nhiều đơn thuần vận dụng các văn bản pháp luật của nhà nước vào du lịch địa phương mà ít có dữ thế chủ động kiến thiết xây dựng văn bản tương thích với tình hình thực tiễn để tăng trưởng ngành du lịch thành phố. Bên cạnh đó, công tác làm việc quy hoạch và triển khai chiến lược tăng trưởng các loại cơ sở lưu trú du lịch chưa được chú trọng và triển khai kịp thời, hầu hết các tiến hành lao lý pháp luật về các Q., huyện tại thành phố bị chậm trễ nhiều hơn so với thời hạn phát hành pháp luật và thiếu sự đồng nhất nên gây khó khăn vất vả trong quy trình thực thi .