Tâm sự của một người thứ ba
Điện thoại tôi mấy hôm nay ngập đầy những tin nhắn và cuộc gọi nhỡ của anh, tất cả chỉ với một nội dung duy nhất: “Tại sao em lại im lặng và tránh mặt anh một cách khó hiểu như thế?”. Chính tôi cũng đang tự hỏi mình: “Tại sao tôi lại trở thành một con người như thế?”.
Người vợ thông minh nên biết cách sống hòa hợp và tạo quan hệ tốt với gia đình chồng. Bạn đang đọc: Tâm sự của một người thứ ba
|
Anh, một người kinh doanh thành đạt, nổi tiếng trên thương trường khởi xướng từ những khó khăn vất vả. Tôi chỉ là một cô cử nhân kinh tế tài chính mới ra trường với đầy tham vọng. Anh – đã là bố của hai cậu bé kháu khỉnh. Tôi vẫn đang đi tìm cho mình một tấm chân tình giữa bộn bề gian dối .Tôi không tin vào tình yêu sét đánh. Tôi đến với anh mở màn từ sự kính trọng, bị lôi cuốn bởi sự mưu trí của anh, rồi bị khuất phục bởi sự điềm đạm và chín chắn của anh. Tôi tin, tôi đủ xinh đẹp và mưu trí để tìm một bờ vai vững chãi cho riêng mình. Nhưng sau cuối tôi lại dựa vào một bờ vai đã thuộc về người phụ nữ khác .Thỉnh thoảng, khi tôi hỏi, anh có nhắc tới vợ anh. Chị không đẹp, nhưng chịu khó và hiền lành. Vào tiến trình khó khăn vất vả nhất, chị bỏ việc nhà nước để đi buôn, kiếm tiền cho anh học lên cao rồi kinh doanh thương mại từ nhỏ đến lớn. Giờ anh đã thành công xuất sắc, chị ở nhà nội trợ, chăm nom chồng và hai cậu con trai, thay chồng chu toàn việc họ hàng nội ngoại .
![]() |
| Ảnh minh họa |
Chẳng khi nào tôi hỏi, rằng anh còn yêu chị nữa không ? Cũng chẳng khi nào anh nói anh không còn yêu vợ. Chúng tôi cứ yêu nhau như thế. Yêu mà không có một lời hứa hẹn, không một kế hoạch gì cho tương lai, như thể ngoài tình yêu ra chẳng còn gì quan trọng nữa cả .Cũng có một đôi lần, tôi do dự thấy mình có lỗi, nhưng anh lại an ủi rằng : “ Tình yêu chẳng khi nào có lỗi. Anh không ruồng rẫy vợ con, vẫn chăm sóc cho mái ấm gia đình vừa đủ. Em cũng chẳng hề có dự tính phá hoại mái ấm gia đình anh. Mình đến với nhau chỉ vì mình yêu nhau, trái tim có lý lẽ riêng của nó ”. Những lời anh nói nghe mới có lý làm thế nào. Tôi đã bị ru ngủ bởi tài hùng biện của anh. Trong phút chốc, tôi cũng nhận thấy mình chẳng có lỗi gì nữa cả .Nhưng ở đầu cuối tôi đã quyết định hành động dừng lại. Anh hoàn toàn có thể đang không hiểu tại sao, chắc anh đang cố để tìm lời lý giải : vì sao tôi tránh mặt anh ? Vì sao tôi không nghe điện thoại cảm ứng ? Sao không vấn đáp tin nhắn ? Lý do rất đơn thuần : Tôi đã gặp vợ anh .
Đó là vào bữa tiệc liên hoan cuối năm của công ty, giữa ồn ào, tôi nghe có ai đó bảo rằng phu nhân của anh cũng Open. Chị gây quá bất ngờ vì rất ít khi Open cùng anh ở chốn đông người .Tôi cũng tò mò lắm, và tôi đã dữ thế chủ động chào chị. Khi tôi ra mắt tên mình, tôi thấy đôi mắt chị mở to hơn thông thường. Rồi chị bảo nơi đây quá ồn ào, chị rủ tôi ra ngoài sảnh trò chuyện. Chị chỉ hỏi han tôi những câu rất thường tình. Tôi quan sát chị, chị không xinh đẹp nhưng giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng. Chị không trang điểm nhiều, không ăn mặc sang trọng và quý phái mà đơn giản và giản dị, thanh thoát .Chị tâm sự với tôi chuyện mái ấm gia đình. Chị kể về hai cậu con trai đang tuổi lớn và nói rằng chúng rất tự hào về bố. Chị bảo “ điều đáng sợ nhất của những người làm cha mẹ là không nhận được sự kính trọng của con cháu. Và khi em có mái ấm gia đình, em sẽ biết rằng, với một người phụ nữ, điều quan trọng nhất chính là gìn giữ sự bình yên cho chính con cháu họ ” .Có thể chị không biết tôi là ai. Cũng hoàn toàn có thể là chị biết tôi rất rõ. Nhưng tôi không sợ. Tôi chỉ thấy xấu hổ, như một đứa trẻ ăn vụng bị bắt quả tang, mà tôi thì đâu còn là một đứa trẻ. Tôi nhận ra, rồi mai này tôi cũng sẽ lấy chồng, cũng sẽ có con. Nếu phúc mỏng mảnh lấy phải một người chồng không chung thủy, tôi vẫn phải cố câm nín chịu đựng, sẽ cất giấu nỗi đau vào ngăn riêng của trái tim mình, để những con tôi luôn tự hào về bố, để tuổi thơ của chúng được yên bình, để cuộc sống của chúng không xáo động. Nhưng liệu tôi có làm được thế không ? Hay sẽ điên cuồng mà tung hê hết thảy ?Anh cứ bảo rằng, anh đã làm toàn bộ, dành toàn bộ cho mái ấm gia đình anh, nhưng thứ quan trọng nhất là tình yêu anh lại không dành cho chị. Tôi cứ nghĩ rằng, tôi chỉ yêu anh thôi, tiền tài của anh tôi không cần, tôi cũng chẳng nghĩ đến chuyện hỏi đòi danh phận. Tôi nghĩ chị ấy không mất mát gì cả, nhưng tôi lại lấy đi thứ quý giá nhất của chị ấy – đó là trái tim anh .Anh nói đúng : Tình yêu không có lỗi. Nhưng nó chỉ không có lỗi khi mình yêu mà không làm tổn thương người khác, khi niềm hạnh phúc của mình không phải đánh đổi bằng nỗi đau của người khác. Nếu phải lựa chọn, chắc như đinh anh sẽ không chọn tôi. Vậy thì tôi cũng phải chọn lối đi cho cuộc sống mình .
Hôm tôi ngồi chờ, gió rét, trời lại mưa lâm thâm. Cô bán nước năm lần bảy lượt muốn đuổi tôi đi để lấy chỗ cho khách mới vào. Thế nhưng, tôi chẳng để ý. Mắt tôi cứ chăm chăm nhìn vào cửa ra của khách sạn.
|
( Theo Dân trí )
Source: https://laodongdongnai.vn
Category: Tâm Sự

Chắc chắn câu truyện tình này chẳng có gì là lãng mạn, chẳng có gì là duyên số, chẳng có gì là đau đớn bi thương như bạn đang tưởng tượng .
Sự việc chỉ rõ ràng khi một đêm tôi nhận được cuộc gọi của chồng. Tôi nhấc máy nhưng không thấy anh vấn đáp, chỉ thấy tiếng cười nói, tiếng hôn chụt choẹt, tiếng chồng tôi với một giọng ai đó lả lơi .




