25 bài thơ tình bất hủ Việt Nam càng ngẫm càng thấy hay và sâu sắc

Tình yêu là chủ đề muôn thuở trong thi ca và chúng là một phần không hề thiếu tạo nên sắc màu của trào lưu thơ mới Nước Ta. Bằng những đậm cá tính phát minh sáng tạo độc lạ không tuân theo lối vần luật, niêm luật của những thể loại thơ cổ, cuộc canh tân đi vào lịch sử vẻ vang văn học này đã để lại nhiều tác phẩm xuất chúng tận đến thời điểm ngày hôm nay vẫn được mọi người truyền tay nhau mà ngâm nga, mà ngẫm nghĩ .
Chúng ta cùng điểm danh lại những bài thơ tình bất hủ của những nhà thơ điển hình nổi bật của Nước Ta vào thời kỳ này bạn nhé !

Thơ tình bất hủ của Xuân Diệu

tho-tinh-bat-hu-cua-viet-nam-trong-phong-trao-tho-moi-voh
Chân dung nhà thơ Xuân Diệu

1. Nằm đêm anh cứ thương em

Nằm đêm anh cứ thương em
Rơi nghiêng nước mắt một bên gối nằm .
Thế này cho hết trăm năm
Đến muôn năm vẫn bí mật thương em .

2. Vấn vương

Anh chả hiểu vì sao vấn vương
Năm năm, như mấy chục năm trường
Vẫn là mắt mấy, làn môi ấy
Anh hãy còn thương, chẳng hết thương .

3. Yêu

Yêu, là chết ở trong lòng một chút ít ,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu ?
Cho rất nhiều, tuy nhiên nhận chẳng bao nhiêu :
Người ta phụ, hoặc lãnh đạm, chẳng biết .

Phút thân mật cũng như giờ chia biệt .
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu ,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu !
– Yêu, là chết ở trong lòng một chút ít .

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt ,
Những người si theo dõi dấu chân yêu ;
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu .
Và tình ái là sợi dây vấn vít .
Yêu, là chết ở trong lòng một chút ít .

4. Nguyệt Cầm

Trăng nhập vào đây cung nguyệt lạnh ,
Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần .
Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm !
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân .

Mây vắng, trời trong, đêm thuỷ tinh
Lung linh bóng sáng bỗng rung mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh .

Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời ,
Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi …
Long lanh tiếng sỏi vang vang hận
Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người …

Bốn bề ánh nhạc : biển pha lê ,
Chiếc hòn đảo hồn tôi rợn bốn bề .
Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê .

5. Đây Mùa Thu Tới

( Tặng Nhất Linh )
Rặng liễu vắng vẻ đứng chịu tang ,
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng ;
Đây mùa thu tới – mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng .

Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh ;
Những luồng run rẩy rung rinh lá …
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng dính .

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ …
Non xa khởi sự nhạt sương mờ …
Đã nghe rét mướt luồn trong gió …
Đã vắng người sang những chuyến đò …

Mây vẩn từng không, chim bay đi ,
Khí trời u uất hận chia tay .
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì .

6. Anh đã giết em

Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Từ đây anh không được yêu em ở trong thực sự
Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất
Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm thế nào ?
Ôi ! Em mến yêu ! Em vẫn là người anh thương mến nhất .
Cho đến giờ đây ruột anh vẫn thắt
Tim anh vẫn đập như vấp thời hạn ,

Nhớ bao nhiêu yêu dấu nồng nàn ,
Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ
Nhớ trời đất em cho anh mở
Nhớ
Muôn thuở thần tiên
Ôi ! Xa em, anh rơi vào vực không cùng
Đời anh không em, lãnh đạm tê buốt
Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác
Ta : hai người lạ lẫm – phải đâu ta !
Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Anh vẫn ước được em tha thứ
Anh vẫn yêu em như thuở bắt đầu
Thê ” mà tại sao ta vẫn xa nhau ?
Tại em cố chấp
Tại anh đã mất
Con đường đi tới trái tim em
Anh đã giết em rồi, anh vẫn ngày đêm thương mến
Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu ?

7. Hôn

( 22-8-1970 )
Trời ơi, ôm lấy say sưa
Mặt khao khát mặt, lòng mơ ước lòng
Hôn em nước mắt chảy ròng
Em ơi như ngọn đèn chong vẫn chờ .
Em hôn anh suốt một giờ ,
Anh hôn em mấy cho thỏa mãn nhu cầu đau
Sao mà chia cách giữa xa nhau
Để cho tháng thảm ngày sầu thế em ?
Chao ôi mãi mãi mất tìm ,
Thấy rồi sung sướng ta đem nhau về .
Hôn em ngàn thuở chưa xuệ
Ấp yêu xương thịt, gắn kề tâm linh .
Chiêm bao mà chẳng mơ lòng ,
Rõ ràng chân thực như trong cuộc sống

Thơ tình bất hủ của Hàn Mặc Tử (Nguyễn Trọng Trí)

tho-tinh-bat-hu-cua-viet-nam-trong-phong-trao-tho-moi-voh-1
Chân dung nhà thơ Hàn Mặc Tử

1. Em Sắp Lấy Chồng

Được tin em sắp lấy chồng
Anh cười đã lắm, anh buồn cũng ghê .
Em ơi, em nuốt lời thề
Anh lầm anh tưởng gái quê ngay thật .

2. Em Lấy Chồng

Ngày mai tôi bỏ làm thi sĩ
Em lấy chồng rồi hết tham vọng
Tôi sẽ đi tìm mỏm đá trắng
Ngồi lên để thả cái hồn thơ .

3. Đây Thôn Vĩ Dạ 

Sao anh không về chơi thôn Vĩ ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên .
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền .

Gió theo lối gió, mây đường mây ,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay …
Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó ,
Có chở trăng về kịp tối nay ?

Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra …
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà ?

4. Đà Lạt Trăng Mờ

Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu ,
Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ .
Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt ,
Như đón từ xa một ý thơ .

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều ,
Để nghe dưới đáy nước hồ reo .
Để nghe tơ liễu run trong gió ,
Và để xem trời giải nghĩa yêu .

Hàng thông lấp loáng đứng trong im ,
Cành lá in như đã lặng chìm .
Hư thực làm thế nào phân biệt được ?
Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm .

Cả trời say nhuộm một màu trăng ,
Và cả lòng tôi chẳng nói rằng .
Không một tiếng gì nghe động chạm ,
Dẫu là tiếng vỡ của sao băng !

5. Những Giọt Lệ

Trời hỡi, khi nào tôi chết đi ?
Bao giờ tôi hết được yêu vì ,
Bao giờ mặt nhật tan thành máu
Và khối lòng tôi cứng tợ si ?

Họ đã xa rồi khôn níu lại ,
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa …
Người đi, một nửa hồn tôi mất ,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ .

Tôi vẫn còn đây hay ở đâu ?
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu ?
Sao bông phượng nở trong màu huyết ,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu ?

6. Mơ Hoa

Khói trầm lan nhẹ ngấm khoảng trống ,
Giây phút buồn lây đến mộng vàng .
Xiêm áo ngày hôm nay tề chỉnh quá ,
Dám ôm hồn cúc ở trong sương .

Hãy tưới lên hoa giọt lệ nồng ,
Đếm từng cánh một mấy lần thương .
Hãy chôn những mảnh xuân tàn tạ ,
Và hãy chôn sâu tận đáy lòng .

Bóng người thục nữ ẩn trong mơ .
Trong lá, trong hoa khói bụi mờ .
Xin chớ làm thinh mà biểu lộ
Những tình ý lạ, những lời thơ .

Hãy quỳ nán lại : tiếng sao rơi
Khua ánh trăng xanh động khí trời
Gió thở hay là hoa thở nhỉ ?
Ô hay người ngọc biến ra hơi .

7. Ghen

Ta ném mình đi theo gió trăng
Lòng ta tản khắp bốn phương trời
Cửu trùng là chốn xa xôi lạ
Chim én làm thế nào bay đến nơi ?

Chiếc tàu chở cả một đêm trăng
Muôn ánh sao ngời chói thẳng băng
Muôn sợi hương trầm bay bồn chồn
Muôn vàn thần thánh sống cao sang .

Giây phút ôi chao ! Nguồn cực lạc .
Tình tôi ghen hết thú vô biên
Ai cho châu báu cho thinh sắc
Miệng lưỡi khô khan, hết cả thèm .

Thơ tình bất hủ của Nguyễn Bính

tho-tinh-bat-hu-cua-viet-nam-trong-phong-trao-tho-moi-voh-3
Chân dung nhà thơ Nguyễn Bính

1. Tương Tư

Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông
Một người chín nhớ mười mong một người .
Gió mưa là bệnh của giời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng .
Hai thôn chung lại một làng ,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này ?
Ngày qua ngày lại qua ngày ,
Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng .
Bảo rằng cách trở đò giang ,
Không sang là chẳng đường sang đã đành .
Nhưng đây cách một đầu đình ,
Có xa xôi mấy cho tình xa xôi …
Tương tư thức mấy đêm rồi ,
Biết cho ai, hỏi ai người biết cho !
Bao giờ bến mới gặp đò ?
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau ?

Nhà em có một giàn giầu
Nhà anh có một hàng cau liên phòng
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào ?

2. Chân quê

Hôm qua em đi tỉnh về
Đợi em ở mãi con đê đầu làng
Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi !

Nào đâu cái yếm lụa sồi ?
Cái dây sống lưng đũi nhuộm hồi sang xuân ?
Nào đâu cái áo tứ thân ?

Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?

Nói ra sợ mất lòng em
Van em em hãy giữ nguyên quê mùa
Như hôm em đi lễ chùa
Cứ ăn mặc thế cho thỏa mãn nhu cầu anh !

Hoa chanh nở giữa vườn chanh

Thầy u mình với chúng mình chân quê
Hôm qua em đi tỉnh về
Hương đồng gió nội bay đi không ít

3. Cái quạt

Cái quạt mười tám cái nan
Anh phất vào đấy muôn vàn nhớ nhung
Gió sông, gió núi, gió rừng
Anh niệm thần chú thì ngừng lại đây .

Gió Nam Bắc, gió Đông Tây
Hãy hầu công chúa thâu ngày, thâu đêm
Em ơi công chúa là em
Anh là quan trạng đi xem hoa về

Trên giời có vẩy tê tê
Đôi bên ước thề duyên hãy tròn duyên
Quạt này trạng để làm tin
Đêm nay khép mở tình duyên với nàng .

4. Đóa hoa hồng

Thưa đây, một đoá hoa hồng
Và đây một án hương lòng hoang vu
Đầu bù trở lại kinh đô
Tơ vương chín mối sầu cho một lòng
Tình tôi như đóa hoa hồng
Ở mương oan trái, trong lòng tịch liêu
Kinh đô cát bụi bay nhiều
Tìm đâu thấy một tình nhân hoa hồng ?

5. Nàng đi lấy chồng

Hôm nay đám cưới tưng bừng
Ngày mai thì cưới, độ chừng ngày kia
Nàng cùng chồng mới nàng về
Rồi cùng chồng mới nàng đi theo chồng
Tôi về dạm vợ là xong
Vợ người làng, vợ xóm Đông quê mùa
Vợ tôi không đợi, không chờ
Không nhan sắc lắm, không thơ mộng gì
Lấy tôi bởi đã đến thì
Lấy tôi không phải do tại yêu tôi
Hôm nay tôi lấy vợ rồi
Từ đây tôi sẽ là người bỏ đi
Pháo ơi, mày nổ làm gì ?
Biến ra tổng thể pháo xì cho tao !

6. Ghen

Cô nhân tình bé của tôi ơi !
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi và mắt chỉ …
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi .

Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai ,
Đừng hôn, dù thấy cánh hoa tươi ,
Đừng ôm gối chiếc, đêm nay ngủ …
Đừng tắm chiều nay, biển lắm người .

Tôi muốn mùi thơm của nước hoa ,
Mà cô thường xức, chẳng bay xa ,
Chẳng làm ngây ngất người qua lại ,
Dẫu chỉ qua đường, khách lại qua .

Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô
Bằng không, tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào, trong giấc mơ .

Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ .
Đừng làm ẩm áo khách chưa quen .
Chân cô in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được dẫm lên .

Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi ,
Thế nghĩa là yêu quá mất rồi
Và nghĩa là cô là toàn bộ .
Cô là toàn bộ của riêng tôi !

Thơ tình bất hủ của Xuân Quỳnh.

tho-tinh-bat-hu-cua-viet-nam-trong-phong-trao-tho-moi-voh-5
Chân dung nhà thơ Xuân Quỳnh

1. Tự Hát

Chả dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu

Mùa thu nay sao bão giông nhiều
Những hành lang cửa số con tàu chẳng đóng
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không hề nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa đơn độc

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc sống không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi .

2. Nói Cùng Anh

Em biết đấy là điều đã cũ
Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu :
Sự gắn bó giữa hai người lạ lẫm
Nỗi vui buồn đem san sẻ cùng nhau

Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai hoàn toàn có thể xa rồi
Niềm đau đớn tưởng như vô tận
Bỗng có ngày thay thế sửa chữa một niềm vui

Điều thời điểm ngày hôm nay ta nói, ngày mai
Người khác lại nói lời yêu thuở trước
Đời sống chẳng vô cùng, em biết
Câu thơ đâu còn mãi ngày sau

Chẳng có gì quan trọng lắm đâu
Như không khí như màu xanh lá cỏ
Nhiều đến mức tưởng như chẳng có
Trước cuộc sống to lớn mênh mang

Nhưng lúc này anh ở bên em
Niềm vui sướng trong ta là có thật
Như chiếc áo trên tường như trang sách
Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà

Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
Tình anh so với em là xứ sở
Là bóng rợp trên con đường nắng lửa
Trái cây thơm trên miền đất khô cằn

Đấy tình yêu, em muốn nói cùng anh :
Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng
Lòng tốt để duy trì sự sống
Cho con người thực sự Người hơn .

3. Hoa Cỏ May

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ ,
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa .
Tên mình ai gọi sau vòm lá ,
Lối cũ em về nay đã thu .

Mây trắng bay đi cùng với gió ,
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ .
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ ,
Thơ viết đôi dòng theo gió xa .

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói ,
Ai biết lòng anh có thay đổi ?

4. Thuyền Và Biển

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển :

“ Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bát ngát
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa … còn xa

Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư nguyện vọng
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
( Vì tình yêu muôn thuở
Có khi nào đứng yên ? )

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển bát ngát nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau – rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió ”

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố .

5. Sóng

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng rất lâu rồi
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên ?

Sóng xuất phát từ gió
Gió mở màn từ đâu ?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương bắc
Dẫu ngược về phương nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh – một phương

Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để ngàn năm còn vỗ .

Trên đây là những bài thơ hay của các nhà thơ nổi tiếng trong phong trào thơ mới Việt Nam, đó là những bài thơ tình bất hủ giàu hình ảnh, giàu ý nghĩa và cả sự lãng mạn. Có lẽ những bài thơ này cũng không có gì xa lạ với bạn, thậm chí đã từng được bạn phân tích từng câu, từng chữ vì nó là một phần không thể thiếu trong các tập sách ngữ văn. 

Nguồn ảnh : Internet