Chủ đề dư luận
Xã hội
Phóng sự - Ký sự
Viện Dưỡng lão tình thương Suối Tiên: Mái ấm của người già neo đơn
Thảo Nguyên
Ra đời từ tấm lòng trắc ẩn trước cảnh khốn cùng của một bà lão neo đơn, đến nay Viện Dưỡng lão tình thương Suối Tiên (xã Cây Gáo, huyện Trảng Bom) đã trở thành mái nhà chung của gần 100 cụ bà không nơi nương tựa. Tại đây, họ đã thực sự tìm được chốn bình yên cho những tháng ngày cuối của đời mình.
Điểm tựa cuối đời

Có mặt tại Viện Dưỡng lão tình thương Suối Tiên từ sáng sớm, dễ dàng bắt gặp những cụ già dìu nhau tập thể dục trong khuôn viên rộng rãi, thoáng mát. Đâu đó là tiếng cười nói râm ran của các cụ bà cùng nhau gỡ hạt bắp. Tóc các cụ đều đã bạc nhưng nụ cười thì vẫn thường trực trên môi. Một cụ vừa đổ bắp ra sàn, vừa hối thúc các cụ còn lại nhanh tay gỡ bắp. Cụ bà này cho biết: “Mỗi sáng, sau khi tập thể dục, điểm tâm xong, mấy chị em lại tranh thủ cùng nhau tăng gia sản xuất trong khuôn viên của viện. Người còn khỏe có thể chăn nuôi heo, gà hay cùng nhau gỡ hạt bắp. Ở đây, ai cũng thích làm việc cho khỏe người và khuây khỏa tinh thần. Đấy, cô xem ở đây ai cũng trẻ ra đó…”.

Cùng chia sẻ ngọt bùi, chung nhau những bữa cơm nhưng mỗi bà ở đây đều có những hoàn cảnh và nỗi niềm riêng. Các bà đều thuộc nhóm đối tượng người già neo đơn, nghèo và không nơi nương tựa. Có những trường hợp mà người thân đưa đến rồi bỏ lại trước cổng viện hoặc được các bệnh viện chuyển tới. Cũng có những bà bị bệnh về thần kinh, bại liệt được con cái gửi ở viện do hoàn cảnh quá khó khăn không có điều kiện chăm sóc. Đặc biệt, viện cũng là nơi tiếp nhận hàng chục cụ bà lang thang chủ yếu mưu sinh bằng việc bán vé số, làm thuê nhưng già yếu...

123.JPG
Các cụ cùng nhau gỡ hạt bắp


Từ chỗ ốm đau, bệnh tật, tâm thần hoảng loạn, nhiều cụ bà đã có thể phục hồi nhờ sự chăm sóc, giúp đỡ của các nữ tu nơi đây. Quen môi trường sống và tình cảm của các cụ dành cho nhau, nhiều cụ dù được người thân đón về nuôi nhưng chỉ sau thời gian ngắn, các cụ đã lại quay vào chỉ vì “nhớ viện”.

Lấy yêu thương để chăm sóc

Được UBND tỉnh cấp phép hoạt động chính thức từ năm 2010, hiện viện chỉ có 6 nữ tu làm việc nhưng đã trực tiếp phục vụ 98 đối tượng, trong đó có 20 cụ bà bị bại liệt. Mỗi ngày, cùng với sự hỗ trợ của các cụ còn khỏe, các nữ tu phải dậy từ 4 giờ sáng để chuẩn bị bữa sáng, vệ sinh cá nhân cho các cụ bị bại liệt. Khu dành cho các cụ bị bại liệt thoáng mát và sạch sẽ. Các cụ được tắm, vệ sinh cá nhân mỗi sáng và lúc nào cũng có nước ấm để dùng. Tuy chịu nhiều vất vả, nhưng những nữ tu tại viện vẫn luôn giữ được sự ân cần, nhẹ nhàng, vui vẻ. Gắn bó với viện đã gần chục năm, nữ tu Đoàn Thị Oanh bộc bạch: “Chúng tôi lấy tình yêu để lo lắng và phục vụ cho các cụ. Các cụ ở đây không phải ai cũng tỉnh táo và kiểm soát được hành vi của mình. Nhiều cụ nửa đêm thức dậy, đòi đi ra ngoài hoặc tự mình đi lang thang trong đêm rất nguy hiểm. Chúng tôi phải luôn quan sát, theo dõi và hỗ trợ kịp thời bằng sự chân thành và tình thương giữa những con người với nhau”.

Cũng bằng chính tình thương và sự tận tụy đó, các nữ tu nơi đây đã cảm hóa, thay đổi được rất nhiều cụ. Ở viện, hỏi đến “chị Hai” thì hầu như ai cũng biết, đó là tên thường gọi của bà Hai, một trong những người sống lâu năm tại viện. Năm nay đã hơn 80 tuổi, nhưng bà Hai trông vẫn còn khỏe mạnh. Những năm trước, bà Hai xung phong nhận các công việc của viện như đóng cổng, xách nước phụ các bà khác. Trông bà tích cực, điềm đạm, ít ai biết rằng bà từng sống lang bạt, nay đây mai đó nên mỗi tối bà Hai lại phải làm vài ba ly rồi mới chịu đi ngủ. Rượu vào, bà lại hét hò, quậy phá, ném đồ đạc trong phòng, thậm chí hăm dọa người khác. Hết cách, các nữ tu phải đưa bà ra khu vực riêng để mong bà thay đổi tâm tính. Nhờ kiên trì và nắm bắt được tâm lý của bà, sau nhiều lần trò chuyện, các nữ tu đã dần cảm hóa và hướng bà đến những suy nghĩ và hành vi tích cực hơn. Cũng từ đó, bà Hai bỏ rượu và trở thành “đàn chị” đúng nghĩa. Bà điềm đạm và hòa đồng hơn, thường xuyên hỏi han, giúp đỡ các cụ đồng cảnh ngộ, tình nguyện làm những công việc chung của viện.

1234.JPG
Nữ tu Kim Hường thăm hỏi các cụ tại viện


Không chỉ lo từng bữa ăn, giấc ngủ, các nữ tu nơi đây còn trực tiếp lo hậu sự cho những cụ bà già yếu khi họ ra đi. Các cụ được lo ma chay chu đáo và yên nghỉ tại nghĩa trang của viện. Đến nay, đã có gần 70 cụ bà an nghỉ tại nghĩa trang của viện. Nhiều cụ bà còn bảo nhau: “Cứ nghĩ rồi đây mình chết ở đầu đường xó chợ, chứ không ngờ sẽ được mồ yên mả đẹp tại đây…”.

Người nữ tu hết lòng với người già

Khi thấy bóng dáng nữ tu Trần Thị Kim Hường, Giám đốc Viện Dưỡng lão tình thương Suối Tiên xuất hiện, các cụ bà lại râm ran gọi “Dì Hường, Dì Hường…”. Cái tên dì Hường đã trở nên thân thuộc với các cụ bà nơi đây. Mỗi ngày nữ tu Kim Hường lại đi thăm tất cả các phòng và hỏi thăm tình hình sức khỏe, siết tay động viên các cụ.

Tình nguyện về viện phục vụ từ năm 2006, nữ tu Kim Hường đã dành hết tâm huyết để mở mang viện, mang lại môi trường sống tốt nhất cho các cụ. Lúc đó, viện còn xập xệ, nguồn thực phẩm chủ yếu dựa vào sự hỗ trợ của các mạnh thường quân. Thấy vậy, nữ tu Kim Hường đã mạnh dạn đào ao thả cá, nuôi heo, gà và mở rộng khuôn viên của viện. Nhờ đó, mỗi năm viện thu hoạch trên 12 tấn cá và gà, heo phục vụ bữa ăn của các cụ.

Nữ tu Kim Hường chia sẻ: “Nhiều người khuyên nên cứ để viện xập xệ nhằm dễ kêu gọi lòng thương của mọi người. Thế nhưng, tôi không nghĩ như vậy. Đây đã là trạm “chót” cuộc đời của các cụ nên tôi muốn mang lại điều kiện sống tốt nhất có thể cho các cụ”. Từ đó, người nữ tu này  đã đứng ra vận động các nguồn lực để cải tạo khuôn viên, làm hành lang an toàn trên các lối đi lại, dùng máy xịt rong rêu trên các lối đi, đồng thời tổ chức các bữa ăn chất lượng với phương châm “mở cửa phòng ăn để đóng cửa phòng thuốc”.

Với mong muốn các cụ không chỉ được ăn no, ở sạch mà còn được sống vui vẻ, nữ tu Kim Hường đã dành rất nhiều thời gian cho công tác chăm sóc tâm lý của các cụ. Người nữ tu này thừa nhận đã có lúc nản chí khi đa phần các cụ bà vào đây có lối sống và cách ăn ở bừa bãi. Đa phần các cụ trước đây làm nghề ăn xin, bán vé số, đi làm mướn nên nhận thức còn rất hạn chế. Để giải quyết, nữ tu Kim Hường đến gặp riêng từng người, lắng nghe câu chuyện cuộc đời của mỗi cụ và đồng cảm với những gì họ đã trải qua.

“Mỗi tối trước giờ ngủ, chúng tôi giúp các cụ bà hồi tâm, nhìn lại một ngày sống của mình. Tuy tôi không phải là người học chuyên ngành Tâm lý nhưng tôi cảm nhận tình yêu có sức biến đổi lạ lùng. Đó là liều thuốc hữu hiệu để trị liệu những nhân cách bị khủng hoảng trước những đau khổ của cuộc sống mà họ đã trải qua”, nữ tu Kim Hường nói.
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
  • 23/01/2018 9:10:13 CH
    Thời gian qua, Hội Chữ thập đỏ huyện Vĩnh Cửu đã tổ chức nhiều chương trình hoạt động thiết thực vừa góp phần cùng địa phương thực hiện tốt chính sách an sinh x...
  • 21/01/2018 9:26:10 CH
    Cựu chiến binh (CCB) Trần Mạnh Cường nguyên là Trung đoàn trưởng E209, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4, từng chỉ huy đơn vị tham gia nhiều trận đánh ác liệt trong kháng chiến chốn...
  • 18/01/2018 9:48:01 CH
    Mới đây, Câu lạc bộ “Phụ nữ tham gia phòng, chống ma túy” (thuộc Hội LHPN thị trấn Tân Phú, huyện Tân Phú) đã được UBND tỉnh tặng bằng khen vì có thành tích xuất sắc tron...
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)