Chủ đề dư luận
Xã hội
Phóng sự - Ký sự
Chuyện những công nhân người H’Mông…
12-6-2019
Họ đa phần là những cặp vợ chồng, tuổi đời còn rất trẻ, từ 16 đến 30. Từ vùng núi cao Hà Giang, họ cùng nhau vào Đồng Nai làm công nhân khai thác mủ cao su. Cuộc sống mới, công việc mới dù còn nhiều khó khăn, nhưng họ luôn lạc quan, tin tưởng tạo dựng cho con cái tương lai tốt đẹp.
Ước mơ con chữ cho con

Tại Đồng Nai hiện có 3 khu nhà ở Long Thành, Trảng Bom, Cẩm Mỹ dành cho người H’Mông ở Hà Giang vào đây làm công nhân cao su. Một số khu đã xây dựng từ vài năm trước, có khu chỉ mới vài tháng, một số khu nữa đang hình thành chuẩn bị đón những công nhân mới từ xa đến.

Khu nhà dành cho người H’Mông Hà Giang ở Nông trường cao su Thái Hiệp Thành (xã Tân Hiệp, huyện Long Thành) hiện tại là trụ sở văn phòng đội (cấp đội thuộc Nông trường) trước đây. Khu nhà bố trí mỗi phòng là một gia đình nhỏ, bên ngoài có không gian sinh hoạt chung, có ti vi. Lợi thế của khu nhà là nằm đối diện nông trường, gần chợ, gần trường học, gần lô cao su nên rất tiện lợi cho công nhân. 

Anh Giàng Seo Dìn, 28 tuổi, quê ở huyện biên giới Xí Mần, Hà Giang, là một trong số những người ở khu nhà tập thể này nói với chúng tôi: “Mình lên rừng cao su cạo mủ từ đêm. Mệt nhưng vui lắm. Trước đây mình cũng lên rừng phát nương làm ngô, làm lúa, nhưng làm với bố mẹ. Giờ mình phải nỗ lực làm việc, kiếm tiền vì vợ mình, vì các con mình thôi”.

8b.JPG
Gia đình anh Giàng Seo Dìn trong phòng ở của mình tại khu nhà tập thể

Anh Dìn là một trong số ít công nhân người H’Mông ở đây học hết lớp 9, do vậy anh được chọn làm nhóm trưởng. Anh kể, năm 20 tuổi anh kết hôn cùng chị Vàng Thị Dĩ, cùng quê khi chị này mới 16 tuổi. Đến nay vợ chồng đã có 3 con. Ở quê hai vợ chồng đi làm nương chỉ đủ ăn, không có tiền lo cho các con. Có thời gian hai anh chị cũng xuống Bắc Ninh xin đi làm xí nghiệp nhưng chị Dĩ không giao tiếp được tiếng người Kinh, họ không nhận, hai vợ chồng lại dắt nhau về. Cuối năm 2018, qua một số người, anh Dìn biết được ở Đồng Nai có công ty đang tuyển công nhân là người dân tộc thiểu số về làm công nhân, hai vợ chồng quyết định nhờ ông bà nội nuôi 3 đứa nhỏ để “Nam tiến”.

“Lúc chưa quen việc cũng thấy vất vả lắm chứ, nhớ các con nữa. Giờ đỡ hơn rồi. Chúng mình sẽ cố gắng làm việc, vài năm nữa có tiền thì đón các con vào. Mong muốn của mình là các con được đi học, nói được tiếng người Kinh để sau này chúng có đi làm công nhân cũng được”, đó là mong ước giản dị nhưng chất chứa nhiều tình cảm, trách nhiệm của anh Dìn với các con.

Cặp vợ chồng thứ hai mà chúng tôi gặp là Sùng Seo Sàng, 19 tuổi và Cu Thị Chư, 16 tuổi. Trong câu chuyện với chúng tôi, anh Sàng cho biết, hai vợ chồng vào trong này làm công nhân nhưng vợ chưa đủ tuổi lao động nên chỉ phụ làm một số việc và nấu cơm. Cũng như nhiều phụ nữ dân tộc thiểu số ở vùng cao Hà Giang, chị Chư không nói được tiếng người Kinh, mọi giao tiếp phải thông qua chồng.

8c.JPG
Vợ chồng Sùng Seo Sàng, 19 tuổi và Cu Thị Chư, 16 tuổi bên vườn cây được phân công khai thác

Sàng kể gia đình có 8 anh chị em. Sàng là người duy nhất được đi học, nhưng cũng bỏ giữa chừng. Đó là năm lớp 7, trong một lễ hội của người dân tộc H’Mông Sàng gặp Chư (vợ hiện tại) vài tháng sau thì làm đám cưới. Vì chưa đủ tuổi đăng ký kết hôn nên hiện tại hai vợ chồng chưa làm được thủ tục cũng như sinh con. Sau khi cưới, vợ chồng Sàng ở nhà đi làm nương cùng cha mẹ nhưng cũng chỉ đủ ăn. Trước lúc lên đường vào Đồng Nai, cha mẹ Sàng phải bán một con trâu cho hai vợ chồng 9 triệu đồng làm lộ phí và trang trải cuộc sống ban đầu. Sau gần 2 tháng, hai vợ chồng còn lại hơn 4 triệu đồng. “Chúng em được công ty hỗ trợ một phần tiền xe. Tiền thuê nhà, tiền điện nước chúng em không mất. Tháng trước các anh chị Công đoàn, Đoàn thanh niên đến tặng quạt điện, bếp gas, gạo, dầu ăn đến nay vẫn còn. Mỗi ngày chúng em chỉ mua đồ ăn và chi tiêu những thứ cần thiết thôi. Chúng em còn phải để dành tiền sau này lo cho con nữa”, Sàng giải thích.

Với vợ chồng Sùng Thị Pàng thì nỗi buồn và nhớ nhà không nhiều như những công nhân khác vì ngay từ đầu chị đã đưa cậu con trai 4 tuổi theo cùng. Chị Pàng sinh năm 1994, trong một gia đình có 7 chị em, ở xã vùng cao thuộc huyện Quang Bình, Hà Giang. Gia đình khó khăn, lại là con gái lớn trong nhà, chị Pàng chưa một ngày được đến trường. May nắm cho chị là năm chừng 10 tuổi chị được một người bác ở thành phố nhận xuống làm giúp công việc nhà nên chị biết giao tiếp tiếng người Kinh. Được vài năm chị về và cũng lấy chồng sớm, cuộc sống khó khăn, đến nay chị chưa dám sinh con thứ 2. Hiện tại, công việc cạo mủ cao su đã và đang mang đến cho chị một cuộc sống mới, tốt hơn.

“Người ta làm quen thì 5 giờ mới đi. Mình thì lo cạo xong trễ nên ngày nào cũng đi sớm hơn, ra lô cạo mủ xong đến 8 giờ trở về nhà nấu cơm ăn sáng rồi lại ra lô trút mủ. Buổi chiều người ta nghỉ ở nhà nhưng hai vợ chồng vẫn ra lô dán mái che, làm vệ sinh cây... Chắc phải vài năm nữa mình mới sinh con. Nếu cuộc sống ổn định mình sẽ ở lại đây lâu dài, cho con đi học chữ”, chị Pàng nói.

Hỗ trợ người lao động sớm ổn định cuộc sống

Trong khu nhà tập thể với những vật dụng khá tươm tất, ông Nguyễn Ngọc Thành, Chủ tịch Công đoàn Nông trường cao su Thái Hiệp Thành cho biết, có gần 20 công nhân sống ở đây. Người lao động vào khu tập thể được Tổng công ty, Nông trường hỗ trợ tối đa các điều kiện vật chất bao gồm giường tủ, các vật dụng sinh hoạt. Công đoàn Nông trường ngoài thường xuyên quan tâm, động viên tinh thần cũng đã liên hệ với một số trường để công nhân gửi trẻ. Tuy nhiên, do chi phí gửi khá cao, bên cạnh đó, việc ra lô từ sáng sớm không tiện đưa đón, con em của các gia đình người H’Mông cũng không nói được tiếng Kinh nên cả nhóm thống nhất cử một người ở nhà giữ trẻ, hàng tháng mỗi người góp vài trăm ngàn đồng. Bên cạnh đó, Nông trường cũng ưu tiên bố trí vườn cây cho những công nhân này gần nhau và gần khu nhà ở.

Tích cực hỗ trợ công nhân người H’Mông

Phó chủ tịch Công đoàn Tổng công ty cao su Hoàng Đức Hải nhận xét, mặc dù là công việc mới, môi trường mới, có nhiều công nhân không giao tiếp được tiếng Kinh nhưng họ tiếp thu công việc khá nhanh, làm việc có tinh thần trách nhiệm, ít khi nghỉ việc. Để hỗ trợ các nhóm công nhân ngoại tỉnh nói chung và công nhân người H’Mông Hà Giang sớm ổn định cuộc sống, gắn bó lâu dài với doanh nghiệp, Công đoàn đề xuất và được Ban giám đốc chấp thuận hỗ trợ một phần chi phí tàu xe, hỗ trợ lương học việc 160.000 đồng/ngày/công nhân, chỉ tiêu khai thác cũng thấp hơn những công nhân lâu năm trong nghề.

H. Lộc
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
  • 22/08/2019 10:36:37 CH
    Trong 12 năm làm Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ (CTĐ) huyện Định Quán, bà Lương Thanh Kỳ (54 tuổi, huyện Định Quán) luôn làm tròn trách nhiệm trong công việc, nhiê...
  • 20/08/2019 10:43:33 CH
    Vào mùa thu hoạch quýt, các chủ vườn tại xã Thanh Sơn, huyện Ðịnh Quán đang thuê nhiều lao động địa phương vào vườn thu hoạch. Tùy theo diện tích, mỗi chủ vườn thuê từ 10...
  • 20/08/2019 10:32:52 CH
    Những năm qua, hoạt động nghiên cứu khoa học tại các địa phương, các ngành cùng phong trào sáng kiến, cải tiến kỹ thuật, sáng tạo khoa học trong các tầng lớp nhân dân...
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)