Chủ đề dư luận
Xã hội
Mái ấm gia đình
Nhân ngày gia đình Việt Nam 28-6: Hạnh phúc của đôi vợ chồng khuyết tật
Phương Uyên
Tan ca trên chiếc xe lăn trong buổi chiều mưa, cô công nhân Trần Thị Trinh bỗng nở nụ cười tươi tắn khi hình ảnh người chồng nhỏ bé, bước đi khập khiễng xuất hiện trước cổng công ty. Cặp vợ chồng trẻ cùng tíu tít ra về trên chiếc xe máy ba bánh… Đôi chân tật nguyền của cả hai vợ chồng do bệnh sốt bại liệt từ nhỏ không ngăn nổi tình yêu và nỗ lực vun đắp hạnh phúc gia đình.
Đều đặn mỗi ngày, anh đều đưa chị đi làm và đón chị về sau mỗi giờ tan ca. Như muốn yên tâm hơn, anh luôn đợi chị lăn vòng xe khuất sau những tốp công nhân mới chịu quay xe đi làm. Anh là Lâm Văn Tâm, công nhân khuyết tật, đang làm việc tại Công ty Asia; còn chị là Trần Thị Trinh, công nhân Công ty TNHH Unipax (KCN Amata).

Rước dâu trên xe lăn

“Chắc anh sắp tới rồi đó, anh thương vợ lắm nên chẳng bao giờ để vợ đợi lâu”, chị Trinh mỉm cười hạnh phúc sau lời khen ông xã của mình. Đúng như chị nói, cứ tầm hơn 3 giờ chiều, anh Lâm Văn Tâm lại có mặt trước cổng công ty để đợi chị tan ca. Người đi đường đã dần quen thuộc với hình ảnh người đàn ông nhỏ nhắn, bước những bước đi khó khăn nhưng vẫn đến đón chị mỗi ngày. Sau giờ tan ca ở công ty mình làm việc, anh lại tất tả với chiếc xe máy ba bánh tới đón chị. Nhiều lúc đến sớm, anh tranh thủ ăn vội ổ bánh mì vì đón chị xong còn tranh thủ đi giao hàng để kiếm thêm thu nhập. “Tan ca, biết chồng đang đợi, tâm trạng lúc nào cũng vừa vui vừa lo, thương chồng vất vả. Những hôm trời mưa gió, nhìn anh đội mưa đến đón mà không cầm được nước mắt, với mình hạnh phúc lắm lúc thật giản đơn”, chị Trinh nói.

Nhìn cặp vợ chồng trẻ bên nhau lướt qua những tán cây xanh trên những con đường vòng quanh khu công nghiệp, ít ai biết rằng họ đã phải vượt qua những thử thách để đến với bến đỗ hạnh phúc. Cả hai đều lớn lên với đôi chân tật nguyền do sốt bại liệt từ năm 3 tuổi, từ đó cuộc sống xung quanh họ cũng ít dần những gam màu sáng.

_DSC0427.JPG
Gia đình nhỏ của anh Lâm Văn Tâm và chị Trần Thị Trinh

Gặp gỡ nhau như duyên trời định từ khi còn là công nhân tại Công ty TNHH 27-7 (huyện Bình Chánh, TP. Hồ Chí Minh), tình yêu đã nảy mầm từ những câu chuyện đồng cảm, những lời động viên dành cho nhau. Thế nhưng với mặc cảm tật nguyền, chị không dám đón nhận tình cảm của anh. Chị Trinh kể: “Từ những cử chỉ quan tâm, biết anh thương mình và mình cũng thương anh, nhưng nghĩ mình tật nguyền, sợ gia đình anh không chấp nhận, không dám làm dâu”. Như hiểu được ý của chị, anh vẫn kiên trì hỏi han, quan tâm mặc cho chị tự ti, đóng cửa không tiếp. “Mình mến Trinh từ nụ cười tươi tắn, thân thiện, hiểu và đồng cảm với nhau rồi nên mình quyết tâm thuyết phục Trinh bằng được”, anh Tâm kể.

Rồi tình yêu đã khiến chị vượt qua rào cản tâm lý để chấp nhận lời cầu hôn của anh. Ngày cưới, chị khóc vì hạnh phúc. Chị nhớ lại ngày rước dâu về nhà chồng ở Long Khánh, cô dâu ngồi trên xe lăn, còn chú rể bước khập khiễng bên cạnh. Hạnh phúc hơn nữa khi gia đình hai bên hết lòng vun vén cho đôi vợ chồng trẻ.

Đầy ắp hạnh phúc trong căn phòng trọ

Sau ngày cưới, anh chị quyết định khăn gói lên Biên Hòa lập nghiệp. Được nhận vào làm công nhân ở nhà máy trong KCN Amata, chồng làm một nơi, vợ làm một nơi nhưng cả hai đều là những công nhân chăm chỉ, thạo việc, được mọi người quý mến vì bản tính hiền lành.

Sau giờ tan ca, căn phòng trọ vẻn vẹn 16m2 nằm trong con ngõ nhỏ trên đường Đồng Khởi lại rộn rã tiếng cười, tiếng bi bô trẻ nhỏ. Hạnh phúc của cặp vợ chồng trẻ như được nhân đôi khi con gái Lâm Ánh Vy năm nay tròn 1 tuổi. “Mỗi khi thấy ba mẹ về bé đều reo lên mừng rỡ, nhìn con gái cười là mình quên hết mệt mỏi”, anh Tâm chia sẻ.

Chỉ kịp nựng nịu con gái chốc lát, anh Tâm lại tất bật chở những túi hàng gia công ra giao cho kịp giờ rồi hối hả về ăn cơm cùng vợ. Từ khi có con nhỏ, kinh tế gia đình lại chật vật hơn nên ngoài giờ làm công ty, anh chị còn nhận hàng về gia công vào ban đêm. Nhờ chịu khó nên mỗi tháng, anh chị cũng kiếm được khoảng hơn 6 triệu đồng để trang trải cuộc sống gia đình. Không chỉ là cô công nhân chăm chỉ, vui vẻ ở công ty, chị Trinh còn là người vợ đảm đang. Trong căn phòng nhỏ, chị nhanh nhẹn di chuyển trên chiếc tấm ván có gắn mấy bánh xe để làm việc nhà. Nhờ sự đồng cảm và gắn bó đó, bữa cơm gia đình của anh chị dù đạm bạc mà vẫn ấm áp tình yêu thương.
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
  • 20/11/2018 11:13:46 CH
    Trên đây là chủ đề của Tháng hành động vì bình đẳng giới và phòng, chống bạo lực trên cơ sở giới năm 2018 diễn ra từ ngày 15-11 đến 15-12 đã được UBND tỉnh phát động đến ...
  • 20/11/2018 11:14:30 CH
    Bộ VH-TTDL vừa ban hành Thông tư quy định việc thu thập, báo cáo thông tin về gia đình và phòng chống bạo lực gia đình.
  • 06/11/2018 9:47:57 CH
    Trong những năm qua, phong trào Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư, nếp sống văn minh nơi công cộng đã phát triển sâu rộng đến từng hộ gia đình, từn...
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)