Chủ đề dư luận
Xã hội
Mái ấm gia đình
Ước mơ của Phong
5-8-2016
“Con yêu mẹ suốt đời. Mẹ đừng chết đi, mẹ nói khi nào con lớn mẹ mới chết”. Cậu bé Hoàng Quốc Phong (8 tuổi) đã viết những dòng chữ ấy và nhét vào tay người mẹ đang bị suy thận giai đoạn cuối của em.
Ước mơ của Phong giản dị quá nhưng cũng xa vời quá bởi nhà quá nghèo nên mẹ em khó có thể duy trì việc điều trị được. Những dòng chữ viết nguệch ngoạc ấy, như một mũi dao sắc nhọn, cứa vào bất cứ trái tim của người làm cha, làm mẹ nào…

Họa vô đơn chí

Chúng tôi đến thăm chị Hoàng Thị Xuân Hương (46 tuổi, ấp 4, xã Phú Lợi, huyện Ðịnh Quán) vào một buổi trưa rất nắng. Ba mẹ con chị Hương đang nằm nghỉ. “Căn nhà” mà 3 mẹ con chị đang ở được quây tạm bằng tôn cũ và chằng chịt những lớp bạt. Trong nhà chẳng có gì đáng để gọi là tài sản ngoại trừ chiếc quạt máy. Hơn 1 năm nay, căn nhà này thiếu đi bóng dáng người đàn ông vì chồng chị, anh Hồng Cẩm Sáng, đã qua đời vì đột quỵ. Ba mẹ con chị nương tựa nhau mà sống. Và thật đáng buồn, cậu bé Phong là người duy nhất trong nhà còn mạnh khỏe. Bởi ngoài người mẹ bị suy thận giai đoạn cuối, anh trai của Phong, em Hoàng Quốc Khánh (17 tuổi) cũng bị bại não, hai mắt bị mù và 2 chân không thể đi lại được. Giờ đây, cậu bé 8 tuổi này là nguồn hy vọng sống của mẹ và anh trai. Cậu bé hồn nhiên, ngây thơ này chưa thể mường tượng hết được gánh nặng mà em sẽ phải gánh vác, trong thời gian không xa nữa…

Chị Hoàng Thị Xuân Hương kể: “Tôi lấy chồng và sống ở đây đã được 20 năm nay. Khi chồng còn sống, cả hai chúng tôi cùng đi làm thuê, làm mướn để kiếm tiền nuôi con cái. Năm 2014, tôi phát hiện bị suy thận giai đoạn 2. Bệnh tình chưa chữa trị được thì tháng 8-2015, chồng tôi đột ngột qua đời. Bây giờ bệnh tôi ngày càng nặng nên không thể làm việc được nữa. Tôi cố gắng sống được đến ngày hôm nay là nhờ lòng thương xót của mọi người”.

trang14_050816_1.jpg
3 mẹ con chị Hoàng Thị Xuân Hương trong căn nhà tạm bợ

Thì ra, để có tiền chữa bệnh và nuôi con, hằng ngày, chị Hương phải đi xin ăn. Tuần nào xin được đủ tiền, chị Hương đi chạy thận (tại Bệnh viện đa khoa khu vực Thống Nhất) đủ 3 lần. Tuần nào xin được ít tiền, chị chỉ đi chạy thận có 2 lần. “Tuần nào mà chỉ chạy thận được 2 lần là tôi rất mệt mỏi, thở không nổi chứ đừng nói là làm công chuyện gì. Tôi cũng xác định mình có thể ra đi bất cứ lúc nào, chỉ thương hai đứa con không biết nương nhờ vào ai, bởi anh em họ hàng đều nghèo cả”, chị Hương nghẹn ngào nói.

“Con sẽ học giỏi để nuôi anh”

Chị Hương rưng rưng kể: “Phong tuy còn nhỏ nhưng rất biết thương anh. Vì mọi sinh hoạt của Khánh đều phụ thuộc vào mẹ và em. Có hôm tôi đi chạy thận mà mưa to quá không về kịp, Phong ở nhà “lôi” anh đi tắm. Cháu không biết nấu nước ấm để tắm cho anh nên tắm nước lạnh. Vì vậy, thằng anh bị bệnh mấy hôm liền”. Còn “anh Khánh” thì hồn nhiên nói với mẹ: “Tắm lạnh riết quen rồi”.

Nhà trường biết được hoàn cảnh của Phong nên không chỉ miễn học phí cho em mà còn cho em ăn cơm miễn phí ở trường. Tuy vậy, lúc rãnh rỗi, Phong lại tự đi mò ốc, bắt cá để phụ mẹ cải thiện bữa ăn. Cũng vì vậy mà chân tay em có đầy vết sẹo. Phong vừa cười vừa chỉ những chỗ da non mới mọc ở dưới chân. Chị Hương bảo: “Tôi cũng sợ lỡ cháu đi lội ao, lội suối rồi có chuyện nhưng cũng đâu có ở nhà để quản cháu được”.

 Khi nói chuyện cùng chúng tôi, chị Hương “khoe”: “Lúc nãy, Phong mới viết cho chị một mảnh giấy nhưng nó mắc cỡ nên dấu rồi”. Nói mãi, Phong mới lôi mảnh giấy đã vo tròn lại cho chúng tôi xem. “Con yêu mẹ suốt đời. Mẹ đừng chết đi, mẹ nói khi nào con lớn mẹ mới chết”. Ðó là những gì mà Phong viết cho mẹ và cũng là mơ ước lớn nhất của em.

Vẫn giữ nụ cười tươi với khách nhưng ánh mắt rưng rưng, Phong bảo: “Con sợ nhất là mẹ con chết. Con muốn mẹ sống với con tới khi con lớn mẹ mới chết”. Tuy vậy, khi hỏi nếu mẹ chết thì con làm gì, Phong bảo: “Con sẽ học thật giỏi để nuôi anh”…

Chị Hương chia sẻ: “Tôi cũng biết tình trạng sức khỏe của mình có thể sống nay chết mai. Chỉ mong khi tôi chết rồi các con sẽ được xã hội yêu thương, đùm bọc để các cháu được sống cùng nhau cho có anh có em. Mong muốn lớn nhất của tôi là có thể có được một căn nhà vững chãi để các con có chỗ tránh nắng, trú mưa, cũng là để khi tôi chết đi còn có chỗ đặt quan tài…”.

Thầy Nguyễn Tiến Minh, Phó chủ tịch Hội Khuyến học huyện Ðịnh Quán cho biết: “Hội sẽ cố gắng hết sức để tìm kiếm các khoản học bổng cho em Phong để em được ăn học đàng hoàng. Tuy nhiên, việc cần kíp trước mắt là phải xây dựng được cho em một căn nhà bởi ngôi nhà này chắc không “trụ” được bao lâu nữa”.

Hải Yến
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
  • 20/11/2018 11:13:46 CH
    Trên đây là chủ đề của Tháng hành động vì bình đẳng giới và phòng, chống bạo lực trên cơ sở giới năm 2018 diễn ra từ ngày 15-11 đến 15-12 đã được UBND tỉnh phát động đến ...
  • 20/11/2018 11:14:30 CH
    Bộ VH-TTDL vừa ban hành Thông tư quy định việc thu thập, báo cáo thông tin về gia đình và phòng chống bạo lực gia đình.
  • 06/11/2018 9:47:57 CH
    Trong những năm qua, phong trào Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư, nếp sống văn minh nơi công cộng đã phát triển sâu rộng đến từng hộ gia đình, từn...
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)