Chủ đề dư luận
Văn hóa
Tùy bút - truyện ngắn
Hương cà phê
28-3-2018
Hằng ngày, tôi vẫn thường đi qua những con đường quen thuộc để đến cơ quan. Và lúc nào cũng vậy, vội vàng đi, vội vàng trở về. Mọi thứ xung quanh, tôi chẳng mấy quan tâm. Thế mà sáng nay, bánh xe như chậm lại, không gian như giãn ra, tâm hồn bỗng thấy lâng lâng. Trong làn gió nhẹ, một mùi hương thoang thoảng, đủ sức gợi để bất kỳ ai dù đang vướng bận công việc cũng chạy chậm lại, thưởng thức ban mai trong trẻo, vấn vương của hương cà phê.
Sực nhớ, Định Quán quê tôi - mùa này, hoa cà phê nở rộ. Cùng với những tia nắng sớm của những ngày cuối tháng ba đang chạy dọc trên từng mái nhà, từng hàng cây, những khu vườn cà phê quanh tôi tràn ngập một màu trắng tinh khiết. Hoa cà phê trải dài như một tấm thảm trắng xóa. Sắc vàng của nắng hòa quyện màu trắng của hoa đã tạo nên nét kiêu sa, tĩnh tâm trong bức tranh tuyệt sắc, quyến luyến mãi những bước chân qua.

t12_280318_2.jpg

Không cần để ý kỹ cũng thấy, hoa cà phê không chỉ gây ấn tượng bởi số lượng, màu sắc mà còn bởi mùi hương nồng nàn thật đặc biệt. Mùi hương ấy đang tỏa ra từ những khu vườn - nơi mà hàng ngày tôi vẫn đi qua, vẫn thờ ơ với sự hiện diện của nó. Từ nhà vườn, ngõ hẻm đến những con đường đất đỏ, hương cà phê nhẹ nhàng, mộng mị làm lay lắt lòng người. Vị ngọt của hoa quyến rũ gọi mời từng đàn bướm ong dập dờn tranh thủ hút mật, nhởn nhơ bay lượn như để được thỏa thích ngắm nhìn một cảnh sắc tuyệt đẹp.

Có phải bởi đa cảm không, mà trước không gian ngập tràn sắc hoa, sắc hương, gợi trong tôi bao cảm xúc, xốn xang bao nỗi niềm. Cà phê hoa trắng nhưng giọt cà phê đen, hương cà phê thơm ngọt ngào mà vị đắng. Cũng giống như con người, hạnh phúc và khổ đau, thành công và cay đắng… luôn song hành với nhau. Chỉ những ai đã trải qua khó khăn, thử thách mới biết trân quý công sức lao động và giá trị cuộc sống hiện tại. Tôi chợt giật mình bởi lâu nay, có những điều vẫn diễn ra hàng ngày mà tôi không mấy quan tâm, có những thứ chỉ thoáng mà tôi ít khi để ý; và có những điều đến rồi đi, đi mãi vào cõi hư vô. Tôi thấy lòng mình như se lại.

Q. Tân
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
  • 15/03/2018 9:44:48 CH
    Gia đình, hai tiếng thiêng liêng nhất trong mỗi chúng ta; là nơi hun đúc tình yêu thương, xây dựng tinh thần trách nhiệm, đồng thời cũng là nơi lưu giữ và phát huy các gi...
  • 08/02/2018 9:49:02 CH
    “Sách cũ, đồ cổ, bạn cố tri và rượu lâu năm” theo dấu thời gian phủ lên vị thâm trầm và trân quý! Khoảnh khắc hành lang của thời không mở ra: Hộp ký ức mùa xuân, qua than...
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)