Chủ đề dư luận
Văn hóa
Tùy bút - truyện ngắn
Các con ơi ở lại với má...
26-7-2017
Khi Bá dẫn nhóm học sinh qua cổng thì anh đã thấy Má Hai ngồi trên chiếc ghế dựa trong phòng đợi khách. Anh bạn đại diện Xã đoàn đang nói gì đó với má và má gật gù, một tay đưa lên vẫy mọi người.
Má Hai đã bước qua tuổi chín mươi, là mẹ của ba người con trai đã hy sinh trong chiến tranh. Tuổi gần đất xa trời, sức khỏe kém, đi lại hạn chế, nhưng má vẫn còn minh mẫn. Nhận quà của đoàn gửi biếu, má nói câu cảm ơn rất rõ ràng. Đám học trò ngồi bệt dưới nền nhà xúm quanh má hỏi chuyện. Má kể chậm rãi, rõ từng lời, thỉnh thoảng lại đưa ống tay áo lên quẹt nước mắt.

Má kể căn nhà má đang sống được xây dựng từ lâu lắm rồi, hồi má mới theo về nhà chồng, vừa được chính quyền cho sửa sang lại vài năm nay. Chính ở căn nhà này, má đã sinh con Hai, thằng Ba, thằng Tư, thằng Năm, con Út. Năm đứa con của má lớn lên ở đây, được cha chúng dạy dỗ cho tới khi ông bị bắn chết vào năm con Út lên hai, đang tập nói. Thằng Ba từ giã má để vô rừng theo các chú các anh chính ở căn phòng má đang ngồi đây. Tới hai anh em thằng Tư, thằng Năm ra đi cùng một ngày cũng vậy. Tiễn con đi vào chốn sinh tử, má không khóc mà chỉ nói: “Đi rồi về với má nghe chưa!”. Ba thằng con trai đã nghe lời má, đã về đầy đủ với má, nhưng chỉ là ba tấm ảnh mà má đặt trên bàn thờ cùng ảnh của cha tụi nó.

Mấy đứa học trò gái rươm rươm nước mắt. Đám con trai thì ngồi yên, không dám nói lớn tiếng hay chọc ghẹo nhau như lúc ở trên xe. Má Hai chỉ về phía cửa sổ mở:

- Đứa nào ra hái mận vô ăn đi. Nhớ coi chừng kiến lửa... Nhờ có kiến lửa mà mận ngọt lắm đó...

Mấy đứa con trai không quen bó tay bó chân, rủ nhau cùng đứng dậy ra khu vườn nhỏ bên hông nhà hái mận. Nhưng ra đó, tụi nó vẫn chưa dám lớn tiếng hay cười giỡn.

***

Bá đi quan sát quanh căn nhà. Má Hai kể là hiện má ở nhà có một mình. “Nhưng tối nào bốn cha con tụi nó cũng về với má nên má không lo sợ gì cả”.

“Rồi ai lo cho má ăn uống?” - Bá hỏi và má trả lời: “Mỗi ngày hai lần thằng cháu ngoại mua cho hai hộp cơm đem tới. Sáng thì má Út của nó qua cho ăn cháo, chiều lại tới tắm rửa, thay quần áo mới”. “Má còn khỏe, thế nào cũng sống tới trăm tuổi”. “Ừ! Má phải sống để hằng ngày thắp nhang cho cha con tụi nó chớ”.

Bá nói nhỏ với anh bạn Xã đoàn: “Bạn nên tác động gia đình bớt cho má ăn cơm hộp mà nấu cơm canh nóng sốt đưa qua cho má ăn. Vừa vệ sinh, bổ dưỡng hơn, lại ngon miệng mà tình cảm gia đình...”.  

Nhà cấp bốn, lợp ngói đã cũ, chắc là hồi sửa sang người ta chỉ quét vôi tường, sơn cửa và lót lại gạch nền. Cũng có lẽ những chậu cây đủ loại ngoài khoảng sân trước nhà cũng được sắp xếp gọn gàng từ hồi đó, quanh gốc mai vàng và bàn thờ thiên. Cây xanh tốt nhưng quanh gốc thì đầy cỏ dại hay cây càng cua mọc um tùm. Bá ngồi xổm, nhổ cỏ để riêng, càng cua để riêng. Lát nữa, anh sẽ xin má mớ càng cua này đem về làm gỏi trộn với mấy con tôm khô và đậu phộng rang, thế là có bữa cơm tối ngon lành.

Trong nhà, đám học trò trai đã hái được một rổ mận, rửa sạch đem vào mời má và chia cho đám con gái. Má cầm một trái trên tay nhưng không ăn. “Má rụng gần hết răng rồi, không ăn được đồ cứng đâu. Mấy đứa cứ ăn đi. Rồi hái thêm đem lên xe lúc về mà ăn”. Rổ mận giúp mấy đứa con gái tạm quên “xúc động”, đứa nào cũng năng nổ, tươi tắn, sinh động hẳn lên

***

Đến giờ tiếp tục hành trình để qua một địa điểm khác, Bá thay mặt đoàn nói lời từ giã và chúc Má Hai nhiều sức khỏe, sống đến trăm tuổi. “Ừ! Má phải sống để hằng ngày thắp nhang cho cha con tụi nó chớ”. Má Hai nói y xì câu đã nói lúc nãy.

Anh bạn Xã đoàn dìu má đứng lên, ra tận hiên nhà tiễn khách. Ánh mắt của má rất buồn, như chực khóc.

Bá còn đứng trước cổng nhà theo dõi đám học trò lần lượt lên xe.

Trước hiên nhà, Má Hai chợt đưa tay vẫy. Không phải cái vẫy tay từ giã theo chiều ngang, mà là cái vẫy tay gọi lại theo chiều dọc. Bá chạy vào.

“Má gọi con?” - “Ừ! Con kêu tụi nhỏ ở lại với má một hồi nữa được không?”. “Má tha lỗi cho tụi con. Tụi con còn đi hai ba nơi nữa má à...”. “Vậy hả?”. Anh bạn Xã đoàn cũng nói thêm: “Họ phải tranh thủ đi chớ không về tỉnh trời tối mất”. “Má vô nhà nghỉ nha má. Con đi nghe má” - Bá nói mà thấy chân mình muốn đứng lại.

Trở ra ngoài cổng, Bá còn nhìn lại Má Hai đang vẫy tay, cái vẫy tay theo chiều ngang để từ giã. Anh nhớ đến lời anh bạn Xã đoàn nói với mình khi anh đề nghị gia đình đừng cho má ăn cơm hộp thường ngày nữa. Anh bạn đã gãi đầu phân bua: “... Là chính Má Hai muốn vậy anh ạ. Má nói má không muốn làm phiền con cháu nhiều. Để cho tụi nó thoải mái làm ăn”.

Tháng 7-2017


Truyện của Khôi Vũ
(Kính tặng một người Mẹ)
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
  • 08/02/2018 9:49:02 CH
    “Sách cũ, đồ cổ, bạn cố tri và rượu lâu năm” theo dấu thời gian phủ lên vị thâm trầm và trân quý! Khoảnh khắc hành lang của thời không mở ra: Hộp ký ức mùa xuân, qua than...
  • 26/10/2017 8:53:04 CH
    Đi qua bốn mùa, nghĩa là ta đang dặt dìu những bước chân thưởng ngoạn bao cung bậc bổng trầm trên nhịp phách thời gian. Trên mỗi dặm dài ấy, khúc biê...
  • 17/09/2017 8:03:01 CH
    Tháng chín, đất phương Nam có những ngày nắng oi ả đến ngột ngạt lòng. Vậy mà quê bạn miền Trung lại tan tác mưa bão đổ về. Se sắt lắm khi bạn nhắn tin trên Facebook: “Qu...
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)