Chủ đề dư luận
Văn hóa
Tùy bút - truyện ngắn
Tháng Bảy, rưng rưng nỗi nhớ
26-7-2017
Tháng Bảy thiên nhiên như đồng cảm với lòng người hướng về các anh, những người con đã hy sinh cho Tổ quốc. Những giọt mưa thương nhớ, những hàng cây phượng vĩ bên đường thắp sáng bông hoa đỏ rực lửa để tưởng nhớ các anh. Tôi đến Nghĩa trang liệt sĩ Đồng Nai thắp nén nhang thơm tri ân đồng đội đã ngã xuống cho đất nước hòa bình.
Như điểm hẹn lòng người, tôi có dịp gặp lại hai chú cháu ông Trần Xuân Hưng, giảng viên một trường đại học từ TP. Hồ Chí Minh đến Nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Đồng Nai. Chúng tôi dừng lại ngôi mộ có tấm bia liệt sĩ Phạm Văn Cầu. Bên ngôi mộ, ông Hưng và cháu sắp sẵn trái cây, hương hoa và cả một chai rượu nhỏ. Ông Hưng kể tôi nghe câu chuyện quá trình tìm kiếm phần mộ của người cháu.

12a.JPG
Hai chú cháu bên ngôi mộ liệt sĩ Phạm Văn Cầu

Gia đình chỉ nhận được giấy báo liệt sĩ Phạm Văn Cầu đã hy sinh năm 1972, gần biên giới Campuchia. Ông và gia đình đã lặn lội đến rất nhiều nghĩa trang liệt sĩ các tỉnh gần biên giới để tìm phần mộ của người cháu, nhưng vẫn tuyệt vọng. Hôm ấy, trên đường trở về TP. Hồ Chí Minh, ông đã vào Nghĩa trang liệt sĩ tỉnh Đồng Nai. Ông đến bên tượng đài nghĩa trang liệt sĩ cầu khấn tên người cháu và mong được gặp phần mộ. Khi nén nhang chưa tàn, ông bước xuống dãy mộ gần nhất chân tượng đài liệt sĩ, thì thật bất ngờ, trước mặt ông là ngôi mộ có tấm bia ghi tên Phạm Văn Cầu. Ông đứng trước mộ, nước mắt cứ thế tuôn chảy. Ông khóc vì vừa mừng vừa thương nhớ.

Kể từ ngày ấy, hằng năm ông và người cháu thay mặt gia đình đến chăm sóc và thắp nhang mộ liệt sĩ Phạm Văn Cầu.

Đến với nghĩa trang liệt sĩ, chính nơi đây cũng là bảo tàng của những câu chuyện cảm động, bao sự tích chiến công thầm lặng của những người con đã ngã xuống cho Tổ quốc. Tôi có người bạn làm công tác quy tập hài cốt liệt sĩ, anh kể lại rất xúc động khi tìm thấy hài cốt anh em không còn nguyên vẹn. Có người lúc hy sinh trên mình còn mặc chiếc áo có miếng vá. Và có người khi ngã xuống cái bụng còn trống rỗng vì chưa kịp ăn. Trong chiến đấu tôi cũng đã từng vuốt mắt nhiều anh em lúc hy sinh. Đôi mắt các anh còn mở như muốn nhìn lại bầu trời thân yêu, nhìn lại mảnh đất yêu thương mà mỗi người chỉ được sống một lần.

Các anh đã sinh ra từ lòng mẹ quê hương yêu dấu và trở về lòng đất mẹ Tổ quốc thân yêu. Đến nghĩa trang liệt sĩ, ta thấy thấm thía sự mất mát to lớn đau thương để giành được độc lập hòa bình cho đất nước. Biết ơn sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ cho cuộc sống thanh bình của chúng ta hôm nay.

Vũ Đức Vinh
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
  • 27/03/2018 10:27:48 CH
    Hằng ngày, tôi vẫn thường đi qua những con đường quen thuộc để đến cơ quan. Và lúc nào cũng vậy, vội vàng đi, vội vàng trở về. Mọi thứ xung quanh, tôi chẳng mấy quan tâm....
  • 15/03/2018 9:44:48 CH
    Gia đình, hai tiếng thiêng liêng nhất trong mỗi chúng ta; là nơi hun đúc tình yêu thương, xây dựng tinh thần trách nhiệm, đồng thời cũng là nơi lưu giữ và phát huy các gi...
  • 08/02/2018 9:49:02 CH
    “Sách cũ, đồ cổ, bạn cố tri và rượu lâu năm” theo dấu thời gian phủ lên vị thâm trầm và trân quý! Khoảnh khắc hành lang của thời không mở ra: Hộp ký ức mùa xuân, qua than...
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)
Thông tin doanh nghiệp