Chủ đề dư luận
Văn hóa
Hoạt động
Dâu của mạ
19-8-2019
Mạ tôi là một phụ nữ Huế đảm đang, thông minh, sắc sảo. Trời phú cho tư chất như thế nên khi trưởng thành có gia đình, có con dâu thì mạ tôi là một bà mẹ giỏi giang, có đủ tư cách để “điều khiển” các con dâu của mình dễ dàng đi vào lễ nghi, khuôn phép, nề nếp của một gia đình thuần Huế…
Ở vào tuổi hạc 95 nhưng những lúc khỏe, tỉnh táo, gương mặt của mạ vẫn thể hiện vẻ “uy quyền” với tính cách đặc biệt của riêng mạ và tất cả các con dâu chúng tôi đều “quy phục”. Mạ tôi có sáu con dâu. Tất cả đều là công chức, công tác tại Đồng Nai. Tôi là dâu trưởng, 70 tuổi, Huế thứ thiệt. Tôi là người Huế nên việc làm “dâu Huế” là bình thường, có giỏi cũng không ai khen nhưng nếu có thiếu sót điều gì là bị mọi người chê liền “người Huế mà làm dâu  rứa à?”… Thế nhưng các em tôi - dâu của mạ thì rất giỏi trong mắt tôi vì tất cả các em đều là người miền Nam; tính cách, phong tục của miền Trung, miền Nam lại khác nhau. Buồn, vui tất nhiên là phải có trong những tháng năm chị em tôi làm dâu của mạ. Ở đây, tôi muốn nói đến cái “phúc” trời cho mạ hưởng. Tất cả các con dâu của mạ, gia đình đạo đức, có học thức, hiền lành, lễ phép, chăm sóc mạ tận tình, nhất là những lúc mạ ốm đau, nằm viện. Các con trai của mạ đều có hiếu nên các con dâu đều một lòng cùng chồng thương yêu, chăm sóc cho mạ chu đáo.

Tôi, chồng mất, lại lớn tuổi nên việc chăm sóc mạ không được bằng các em của tôi. Tôi rất quý mến, cảm phục và biết ơn các em. Mạ chồng tôi bị bệnh và nằm viện khá nhiều lần. Có một lần phải đưa mạ lên TP. Hồ Chí Minh.

Đường từ Biên Hòa lên quận 7 khá xa, thế nhưng để cho mạ ăn uống có đủ chất, hợp khẩu vị như ở nhà, chúng tôi, các con dâu của mạ đã thay phiên nhau nấu thức ăn mang lên TP. Hồ Chí Minh hằng ngày. Mỗi người ở lại chăm mạ một ngày, một đêm. Khó khăn là thế nhưng tất cả các con dâu của mạ không chút ngại khó, một lòng vì mạ. Năm ngoái, mạ tôi lại trở bệnh, thế là các con dâu của mạ lại tiếp tục làm tròn bổn phận. Mạ có hai cô con gái, một cô ở nước ngoài nên việc chăm sóc mạ hằng ngày luôn có cô con gái lớn của mạ bên cạnh. Mạ tôi ở với em vì tất cả các anh em còn lại đều có gia đình riêng. Em thương mạ, ở và gắn bó với mạ từ nhỏ. Nay em cũng đã lớn tuổi, sức khỏe không còn như trước đây nên lần này sau khi xuất viện, việc chăm sóc mạ được chuyển giao cho vợ chồng người con trai thứ tư của mạ. Các anh chị em trong gia đình, không ai nói ra nhưng tất cả đều rất yên tâm và thầm cám ơn vì hai em đều có tâm và hiếu thảo với mạ.

Riêng tôi, tôi vô cùng thương quý và nể phục em - con dâu thứ tư của mạ. Em đẹp người, đẹp nết; hoa khôi “dâu của mạ”. Gương mặt em tươi vui mỗi lúc nhìn mạ ăn được hay lúc mạ cười, nói chuyện linh hoạt. Những lần đến thăm mạ, ngồi nói chuyện cùng em lúc nào tôi cũng cảm nhận được ở em tính chu đáo, trách nhiệm lẫn tình cảm của em dành cho mạ. Tuổi đã cao, sức khỏe của mạ giảm đi, ăn uống kém thế là tự tay em chế biến thức ăn (dù nhà có người làm), thay đổi thực đơn hàng buổi. Chưa bao giờ tôi nghe em than phiền một điều gì. Tôi nghĩ, đây là cái tâm, đạo đức cần có của người phụ nữ. Trước khi nghỉ hưu, em đã thể hiện đầy đủ bổn phận, trách nhiệm của mình đối với mạ và nay, vừa nghỉ hưu, mạ bệnh em lại vui vẻ nhận nhiệm vụ chăm sóc mạ… Em là Bồ Ngọc Thu, con gái Bình Dương về làm dâu gia đình Huế. Tôi đã rất xúc động trước những lời tâm tình phát xuất từ đáy lòng của hai vợ chồng em: “Dù có mơ chưa bao giờ em nghĩ là sẽ có ngày gia đình em có thời gian được trực tiếp chăm sóc sức khỏe cho mạ”…

Tôi làm dâu của mạ 47 năm. Thời gian sau này tôi không làm được gì nhiều cho mạ. Lúc mạ còn trẻ thì cả hai mạ con tôi đều khỏe. Khi tuổi già đến, mạ đau yếu thì tôi cũng không còn trẻ, khỏe nữa nên khi mạ ốm đau, phần nhiều công việc đều nhờ vào các em dâu của tôi. Rất cảm ơn các em. Mạ vào viện lần này, cảm thông cho tuổi già và sức khỏe của tôi, em dâu thứ nhì đã tình nguyện thay tôi ở lại đêm chăm mạ, còn tôi chỉ ở với mạ ban ngày. Tôi vô cùng biết ơn và cảm ơn em.

Vu lan năm nay, tôi không còn mạ. Sau đóa lan trắng cài trên tóc, chúng con thật sự mất mạ rồi, mạ ơi!

Vòng đời cứ thế quay. Thời gian không chờ đợi ai. Rong ruỗi, song hành cùng thời gian, con người là thế - một tuyệt tác của đời. Cuối cùng ai rồi cũng trở về với cát bụi, chỉ giữ lại cho đời một chữ “tình” và một chữ “hiếu”…

Bùi Kim Chi
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)