Chủ đề dư luận
Thời Sự
Tin tức
Một chặng đường để nhớ...
26-8-2019
Kỷ niệm vui, buồn gần 20 năm ở Lao động Đồng Nai

Thời điểm này, khi cơ quan báo Lao động Đồng Nai chuẩn bị ngừng hoạt động để hợp nhất với báo Đồng Nai, có thể nói rằng, mỗi cán bộ, phóng viên, nhân viên của báo đều tâm tư, chộn rộn theo cách của riêng mình. Với riêng tôi, một người có 24 năm làm nghề, 19 năm công tác tại báo Lao động Đồng Nai thì dù ở bất kỳ nơi đâu, kỷ niệm buồn, vui trong từng ấy năm luôn được tôi trân trọng.

Có thể đồng nghiệp, những người cùng làm nghề và bạn đọc chưa đánh giá cao những tác phẩm, bài viết của mình nhưng tôi luôn nhận thấy, tâm sáng của người cầm bút, đạo đức nghề nghiệp và “lửa” nghề vẫn luôn cháy bỏng, vẫn thôi thúc tôi trong hành trình đi, viết, phản ánh. Trở lại với 19 năm trước, cuối năm 2001, do hoàn cảnh gia đình, tôi chuyển từ một tờ báo Đảng phía Bắc vào công tác tại báo Lao động Đồng Nai. Những ngày đầu không khỏi khó khăn, bỡ ngỡ vì môi trường làm việc mới, đồng nghiệp mới, phong tục văn hóa vùng miền mới, khác lạ… nhưng nhờ được các đồng chí lãnh đạo của báo qua các thời kỳ tạo mọi điều kiện thuận lợi để làm nghề, được đồng nghiệp động viên, giúp đỡ trong những lúc chưa quen đường sá đến khi gắn bó với thành phố này, thân quen từng con đường, từng hàng cây để hoàn thiện và bắt nhịp với công việc.

14c.jpg

Gần 20 năm gắn bó với Lao động Đồng Nai, giống như nhiều đồng nghiệp khác, bản thân tôi cũng trải qua không ít những thăng trầm nhưng điều đọng lại, nhớ nhất là nghĩa tình của những đồng chí, đồng nghiệp nơi đây, nơi mà chúng tôi thường đùa vui “nghèo về vật chất nhưng chan chứa nghĩa tình”. Chính điều đó đã cho tôi động lực để lăn xả, không ngại khó khăn, gian khổ để hoàn thành nhiệm vụ mà Ban biên tập, tòa soạn giao.

Hơn 20 năm làm nghề, cái nghề mà khi nói tới, nhiều người có thể nhận ra đó là một nghề không phải thảm đỏ, không phải hoa hồng mà ở đó là cả một sự phấn đấu bằng trí tuệ, sức lực, có cả nước mắt, mồ hôi công sức của những người làm báo. Trong quá trình tác nghiệp, lại có nhiều bạn đọc nói với tôi rằng: “Nghề của chị sướng nhỉ, được đi nhiều, tiếp xúc nhiều, cứ mở máy, gõ bàn phím hay cầm bút là xong” nhưng thực ra đó là một nghề mà sự sáng tạo, niềm đam mê, cống hiến như nhà văn Nguyễn Tuân từng viết: “Nó là cái nghề dùng chữ nghĩa mà sinh sự để sự sinh”. Đặc biệt trong môi trường công nghệ số như ngày nay, cuộc sống vốn đa chiều, đa diện nên để người làm báo trải nó ra trên mặt báo, từng trang viết những lát cắt ngôn từ hay lột tả được bản chất sự kiện và định hướng dư luận không dễ chút nào…

Với sự cầu tiến, ham học hỏi của từng thành viên, chúng tôi tin rằng ở môi trường mới sau khi hợp nhất, từng cán bộ, phóng viên, nhân viên báo sẽ nhanh chóng hòa nhịp cùng các đồng nghiệp xây dựng tập thể báo Đồng Nai đoàn kết, vững mạnh, xứng đáng là cơ quan ngôn luận của Đảng bộ tỉnh, tiếng nói của chính quyền và nhân dân tỉnh nhà. Chúng tôi cũng mong rằng các cấp lãnh đạo, bạn đọc tiếp tục ủng hộ chúng tôi trên hành trình mới để chúng tôi thực hiện tốt nhiệm vụ của mình.

Nguyệt Hà

Trưởng thành theo năm tháng…

Tôi thẫn thờ nhìn tháng 8 trôi ngang với cái nắng của ngày hè đã qua, rồi đến những cơn mưa tầm tã. Chợt nhận ra bản thân mình đã trải qua bốn mùa tháng 8 ở vùng đất Biên Hòa - Đồng Nai, lòng bâng khuâng với biết bao kỷ niệm.

Cũng tầm thời gian này, lần đầu tiên tôi đặt chân lên chuyến tàu thống nhất để vào Nam nhận công việc mới. Hôm chia tay cũng thấm đẫm nước mắt, quyến luyến, bịn rịn với muôn lời chúc mạnh khoẻ, muôn niềm tin yêu cho một khởi đầu mới suôn sẻ, thuận lợi. Dù hòa nhịp khá chậm nhưng cảm thấy thật may mắn khi nghề báo đã giúp mình trưởng thành lên rất nhiều, không chỉ về chuyên môn mà còn về cách nhìn nhận cuộc sống. Đôi lúc, tôi cảm thấy rất áp lực về thời gian, bài vở nhưng bù lại tôi có niềm vui lớn khi được làm việc chung với những đồng nghiệp tốt, luôn bên cạnh chia sẻ những khó khăn mà chỉ có những người trong nghề mới hiểu.

14.jpg

Và như một lẽ tự nhiên của muôn đời, cảm giác phải rời xa những gì thân thuộc, gắn bó, gần gũi mình với biết bao kỷ niệm vui buồn, không chỉ tôi mà ắt hẳn những đồng nghiệp đều phải chòng chành cả nỗi lòng. Dù muốn dù không và tuy có sự chuẩn bị tinh thần trong khoảng thời gian dài cho việc hợp nhất cơ quan báo chí nhưng ai nấy đều có chút “chênh vênh”.

Nhưng thời gian là cơ hội. Còn thời gian tức là còn cơ hội. Chúng tôi không đợi thời gian trôi qua để nuối tiếc mà sẽ cùng nhau đồng lòng bước trên hành trình mới. Cũng giống cuộc đời con người, tựa như con sóng biển. Hết con sóng này lại nối tiếp con sóng khác, biến chuyển không ngừng. Chúng tôi đã sống và cháy hết mình, nhiệt huyết, sống bằng cả tâm hồn. Và nếu có bao nhiêu con sóng đi chăng nữa vẫn có cái để nhớ, để làm động lực, hành trang bước tiếp.

Khép lại chặng đường đã qua, cũng đồng nghĩa chặng đường mới đang rộng mở, lại là những cơ hội, thách thức chờ đón phía trước. Tôi hiểu rằng mình cần cố gắng rất nhiều, nỗ lực không ngừng để đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của bạn đọc. Vinh quang của nghề không nằm ở danh tiếng, mà là ở những điều tốt đẹp mà nhà báo mang lại cho mọi người, cho cuộc sống này đằng sau mỗi trang viết. Một lần nữa, xin cảm ơn gia đình báo Lao động Đồng Nai. Tập thể báo mãi là gia đình trong trái tim tôi, là hành trang tôi mang theo trong suốt cuộc đời này…

My Ny

Tôi may mắn là một phần lịch sử của tờ báo…

Khi ngồi viết dòng tâm sự của mình trên số báo này, tôi chợt nhớ về ngày đầu mình gắn bó với mảnh đất này. Tôi còn nhớ, bài viết đầu tiên của mình trên báo là về dịch cúm H5N1 đang hoành hành. Lúc ấy, tôi chưa thông thạo đường sá nhưng muốn tìm đến các hộ chăn nuôi gà, vịt để hỏi thông tin. Với sự nhiệt tình của người dân, tôi khá dễ dàng có được thông tin mình cần. Ngay cả khi làm việc với cơ quan chức năng, tôi cũng nhận được sự giải đáp tận tình của Sở Y tế.

Tờ báo với sứ mệnh bảo vệ lợi ích của đoàn viên Công đoàn nên lĩnh vực riêng và nổi bật là “Công đoàn và người lao động”. Những tấm gương về cán bộ Công đoàn, hoạt động Công đoàn của toàn tỉnh được thông tin rất đầy đủ. Hơn hết, những vụ việc mà Công đoàn đứng ra bảo vệ quyền lợi cho người lao động luôn mang lại những phản hồi tích cực. Tờ báo cũng thường xuyên tiếp nhận những khúc mắc của người lao động trong quá trình làm việc. Đồng nghiệp của tôi là cầu nối để họ có địa chỉ tin cậy giải quyết vấn đề của mình.

14a.jpg

Suốt những năm gắn bó, tôi thấy, mình được nhiều thứ từ nơi này. Đó là những năm tháng bình yên và vui vẻ, làm việc không mệt mỏi. Mỗi người phụ trách một lĩnh vực và ai cũng luôn cố gắng làm hết khả năng của mình vừa để có bài viết hay, vừa tạo uy tín cho tờ báo. Mỗi buổi sáng, khi mở mắt, tôi hầu như chỉ nghĩ sẽ viết gì nhỉ? Các đồng nghiệp gặp nhau cũng luôn có một câu hỏi thường trực: Số sau viết bài gì hay?... Bởi, tờ báo có 16 trang và ai cũng phải làm việc thật chăm chỉ để duy trì sự mới mẻ, thông tin sâu của tờ báo. Chúng tôi cùng có một sự quan tâm chung, đó là chất lượng nội dung của tờ báo.

Số báo cuối cùng trước khi ngừng xuất bản để thực hiện hợp nhất với báo Đồng Nai, trong lòng tôi có một sự nuối tiếc về những kỷ niệm gắn bó với nơi này. Từ đây, nơi này sẽ trở thành “quá khứ tươi đẹp”. Nhưng nó sẽ ở mãi trong lòng tôi và giúp tôi viết tiếp tương lai của mình.

Bích Nhàn

Nhiều tình cảm với tờ báo

Có “duyên” theo đuổi niềm đam mê nghề báo khi về đầu quân tại Lao động Đồng Nai, 6 năm không phải là chặng đường quá dài nhưng cũng đủ để lại cho tôi nhiều cảm xúc, tình cảm đong đầy. Còn nhớ những ngày chập chững bước vào nghề, bao bỡ ngỡ, lo lắng đi tìm kiếm đề tài, tiếp cận nhân vật viết bài, tôi đã được tập thể báo động viên, chia sẻ kinh nghiệm, tạo động lực để tôi có được bài viết tốt. Và cứ như thế, khi tìm được đề tài phóng sự hay, một mình chạy xe máy hàng chục cây số đi viết bài mà không thấy mệt mỏi, mặc dù lúc đó, tôi chưa quen hết địa bàn trong tỉnh, chỉ suy nghĩ miễn sao có bài đăng báo, được bạn đọc đón nhận là cảm thấy vui, thấy phấn khởi. Và cũng từ những chuyến đi thực tế đó, đã giúp tôi trưởng thành nhiều hơn với nghề, có những bài viết mang hơi thở cuộc sống, phản ánh chân thực đời sống xã hôi, công nhân và hoạt động Công đoàn.

14b.jpg

Có được thành quả như hôm nay, tôi không quên sự dìu dắt của các anh chị đồng nghiệp có thâm niên làm viêc trong báo, họ nhiệt tình chỉ cho tôi cách khai thác đề tài, và đặc biệt là sự tiếp sức, quan tâm của tập thể báo Lao động Đồng Nai, những tình cảm không thể kể hết nhưng đủ để tôi lưu lại nhiều kỷ niệm đẹp.

Cùng với sự quan tâm của tập thể báo, một nguồn động lực lớn để tôi yêu nghề hơn đó là những tình cảm, cảm xúc của các nhân vật tôi viết bài. Họ là những cán bộ Công đoàn nhiệt huyết, những lao động vượt khó, những gương điển hình nỗ lực vươn lên từng ngày. Tôi thầm cảm ơn tờ báo Lao động Đồng Nai vì đã tạo điều kiện cho tôi được vào làm việc, được tiếp cận với các nhân vật mình trân quý và hơn hết giúp tôi tự tin, mạnh mẽ và chín chắn hơn với nghề. Đó là những kỷ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên và tự hứa với lòng sẽ tiếp tục nỗ lực nhiều hơn để cống hiến với nghề, có nhiều bài viết hay, đề tài mới đáp ứng niềm tin, sự kỳ vọng của bạn đọc.

Nguyễn Hòa

Tờ báo cho tôi nhiều trải nghiệm, bài học quý giá

Năm 2013, sau khi đã “rong ruổi” nhiều năm ở TP. Hồ Chí Minh, tôi quyết định “an cư lập nghiệp” tại Đồng Nai. Báo Lao động Đồng Nai là nơi duy nhất tôi nộp hồ sơ xin việc và đây đã trở thành “bến đỗ” của tôi. 6 năm là quãng thời gian ngắn nhưng cũng đủ dài cho nhiều sự kiện, biến cố trong cuộc đời một con người. Tôi đã trải qua 6 năm như thế tại báo Lao động Đồng Nai. Và vì thế, đây sẽ là nơi mà tôi luôn ghi nhớ trong cuộc đời mình…

14d.jpg

Ở đây, tôi đã tìm được một môi trường làm việc bình yên, có nhiều trải nghiệm. Tôi đã được làm việc chung với những đồng nghiệp trẻ, yêu nghề, luôn nỗ lực vượt khó, có trách nhiệm với công việc được giao. Trong công việc, tôi có dịp gặp gỡ, quen biết nhiều người có nhân cách tốt. Đó là một cụ già 80 tuổi đã trích một phần tiền lời từ việc bán vé số dạo để làm khuyến học; một “ông giáo già” ngày ngày rong ruổi ở những vùng sâu, vùng xa để tìm kiếm và giúp đỡ những học sinh nghèo; một cô giáo kêu gọi xây dựng được hàng chục căn nhà tình thương; một tiến sĩ bỏ công việc lương tháng hàng trăm triệu đồng để trở thành người “gieo hạt giống hạnh phúc” trong môi trường giáo dục… Tất cả đều là những gương sáng, những bài học quý giá để cá nhân tôi ngày càng hoàn thiện bản thân mình, trưởng thành hơn cả trong công việc lẫn cuộc sống.

Để chuẩn bị cho số báo cuối cùng trước khi hợp nhất với báo Đồng Nai, tôi được Ban biên tập phân công phỏng vấn các thế hệ lãnh đạo tờ báo để viết bài. Nhờ đó, tôi có dịp được nghe để hiểu hơn và thêm trân trọng tờ báo mà mình đã gắn bó.

Chỉ vài ngày nữa thôi, chúng tôi sẽ công tác ở một cơ quan mới. Dù ít hay nhiều, chắc chắn chúng tôi sẽ không tránh được những bỡ ngỡ trong công việc và cần có thời gian để hòa nhập. Tuy thế, tôi tin rằng, rồi đây “mái nhà thứ hai” của chúng tôi cũng sẽ trở thành một nơi thân thương, gắn bó như chính “mái nhà” Lao động Đồng Nai này vậy.

H.Y

Đi thật nhiều để có thêm nhiều trải nghiệm

Khoảng thời gian làm báo của tôi tuy không dài như các anh chị có thâm niên trong nghề hai mươi, ba mươi năm nhưng cũng đủ cho tôi trải nghiệm, học hỏi và đôi lúc phải rơi nước mắt. Đến bây giờ, tôi còn nhớ như in về một lần đi tác nghiệp mà với tôi, đó là một kỷ niệm thật khó quên trong quá trình làm báo của mình.

Tháng 8-2014, vừa về báo Lao động Đồng Nai được khoảng 2 tháng, tôi được phân công thực hiện một đề tài “khó” đối với phóng viên kinh tế. Đó là viết về những nỗ lực tìm kiếm hài cốt hơn 100 chiến sĩ hy sinh trận Chốt Vườn Điều ở xã Long Thọ, huyện Nhơn Trạch. Tôi đến Ban chỉ huy quân sự huyện Nhơn Trạch đúng giờ tan tầm. Anh Chính trị viên lấy một mảnh giấy ngoặc vài nét cho tôi dễ tìm đường. Tôi đến nhà chú Sáu Hải, gặp Trung tá Đoàn Công Tâm. Trên chiếc võng tạm mắc ngoài gốc cây, vị Trung tá kể cho tôi nghe hành trình, có lúc tưởng như vô vọng trong cuộc tìm kiếm lịch sử này. Nhiều tháng ròng, những máy cuốc, máy cày, những anh em dân quân tự vệ, quân sự, thanh niên tình nguyện địa phương cùng với các cựu chiến binh cả Việt Nam và Thái Lan đào xới từng lớp đất với mong ước “tìm được chiếc dép râu cũ thôi cũng thấy an lòng”.

14e.jpg

Dọc đường tác nghiệp, tôi nghĩ bữa cơm ăn cùng các chú, các anh xế chiều hôm đó là bữa cơm ngon nhất trong đời tôi lúc ấy. Mưa mỗi lúc càng lớn, con đường từ Chốt Vườn Điều ra quốc lộ nước ngập, bùn lầy, lại đúng tầm công nhân tan ca nên kẹt đường khá lâu. Ngày hôm sau tôi trở lại nhà chú Sáu Hải, gặp thân nhân của các liệt sĩ ở Tiền Giang, Long An, Bến Tre và nhiều nơi khác, tôi chợt nghĩ, họ và những câu chuyện họ kể sẽ là một phần quan trọng trong bài viết của tôi.

Tôi cảm nhận được tình cảm của những người không thân quen dành cho nhau. Có nụ cười, có giọt nước mắt nhưng không phải là nước mắt của nhớ nhung, chia ly mà đó là niềm hạnh phúc chực trào khi tìm thấy nhau. Tôi như quên đi con đường lầy lội và ngập nước ở Chốt Vườn Điều. Một cảm xúc kỳ lạ, lòng bỗng nhẹ bẫng, tôi hứa tôi sẽ trở lại nữa.

Đến bây giờ, khi không còn cơ hội đi theo đề tài này nữa, nhưng tôi vẫn nghĩ, nếu có thể hãy đi thật nhiều, thật xa để có thêm nhiều kỷ niệm và những trải nghiệm cuộc sống. Rồi đến một lúc, tôi sẽ kể lại cho bạn nghe.

B. Mai

Kỷ niệm khó phai…

Vì hoàn cảnh gia đình, tháng 7-2013, tôi quyết định chuyển công tác từ TP.Hồ Chí Minh về Đồng Nai và được Ban biên tập, tòa soạn báo Lao động Đồng Nai tạo điều kiện vào làm việc từ đó đến nay với chức danh là phóng viên.

Gắn bó tờ báo hơn 6 năm, bản thân tôi đã có nhiều kỷ niệm về nghề, về tình cảm đồng nghiệp dành cho mình… và tôi cũng đã vài lần chia sẻ tâm tư, suy nghĩ vào các dịp 21-6. Và có một kỷ niệm liên quan đến nghiệp vụ tôi muốn chia sẻ nhân dịp báo ra số kết thúc chặng đường đã qua để hợp nhất với báo Đồng Nai.

14f.jpg

Ngoài theo dõi mảng lĩnh vực rừng và tham gia viết những đề tài dân sinh cho chuyên mục phóng sự, tôi còn được phân công tiếp nhận và xác minh các đơn thư phản ánh của bạn đọc, chủ yếu là người lao động. Thời gian qua, tôi đã tham gia cùng với các luật sư, cán bộ Trung tâm Tư vấn pháp luật Công đoàn tỉnh (TVPLCĐ) bảo vệ quyền lợi chính đáng cho người lao động trong các vụ tranh chấp: tiền lương, đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động (HĐLĐ), tai nạn lao động, chế độ thai sản…; đa số vụ việc đã được làm sáng tỏ và buộc doanh nghiệp phải bồi thường các khoản thiệt hại mà họ đã gây ra cho người lao động. Tuy nhiên, có một vụ việc mà sau khi bài viết đăng lên báo thì phía doanh nghiệp đã “phản ứng” mạnh, khiến tôi “mất ăn mất ngủ”.

14g.jpg
Phóng viên Thành Nhân (thứ 2 từ phải qua) đi thực tế tại lớp học tình thương ở lòng hồ Trị An, huyện Vĩnh Cửu

Cụ thể, giữa tháng 5-2017, tôi nhận được cuộc điện thoại từ anh V. ( người lao động, ngụ TP. Biên Hòa) do bên Trung tâm TVPLCĐ tỉnh giới thiệu. Qua lời trình bày, anh V. đang làm việc ổn định ở Đồng Nai thì bất ngờ bị công ty thông báo điều chuyển về làm việc tại trụ sở chính ở TP. Hồ Chí Minh mà không có bất kỳ sự thỏa thuận nào giữa các bên. Không chấp nhận việc điều chuyển trên, anh V. tiếp tục đến chi nhánh Đồng Nai làm việc thì phía doanh nghiệp cản không cho vào.

Sau khi nắm rõ thông tin và báo cáo với Ban biên tập, tôi đã làm việc với đại diện phía doanh nghiệp rồi mới viết bài đăng báo, để có thông tin đa chiều cung cấp đến bạn đọc. Tuy nhiên, ngay sau khi bài đăng được 2 ngày, đại diện phía công ty gọi điện đến và đòi gặp đại diện báo để trao đổi cho rõ hơn nội dung vụ việc. Theo sự phân công của lãnh đạo, một mình tôi đã tiếp đoàn phía doanh nghiệp tại trụ sở báo. Điều này khiến tôi chịu nhiều áp lực bởi trong đoàn của họ toàn là những người “gạo cội”, gồm: Giám đốc chi nhánh TP. Biên Hòa, luật sư và Trưởng phòng Truyền thông. Trong suốt hơn 1 giờ làm việc căng thẳng, đại diện phía doanh nghiệp cho rằng, một số chi tiết mà anh V. trình bày trong bài báo là chưa “chuẩn”, làm ảnh hưởng đến uy tín của công ty. Cho nên, doanh nghiệp muốn cung cấp thêm thông tin và yêu cầu báo đăng lại để được rõ hơn. Tuy nhiên, những gì họ trình bày là suy diễn chứ không cung cấp được chứng cứ. Nhờ nắm chắc vụ việc và căn cứ theo Bộ luật Lao động, tôi đã bình tĩnh giải đáp, phản biện lại các vấn đề họ nêu ra…

Tiếp đó, sau khi được sự hỗ trợ của Trung tâm TVPLCĐ tỉnh, tôi tiếp tục phản ánh diễn biến vụ việc một cách tự tin hơn. Khoảng nửa tháng sau, đại diện phía doanh nghiệp cho biết, công ty vừa ra thông báo nhận anh V. trở lại làm việc như cũ tại chi nhánh Đồng Nai như hợp đồng đã giao kết…

Có lẽ, đây là kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi, vì nó đã giúp cho bản thân tôi rút ra bài học kinh nghiệm quý báu trong nghề làm báo. Đồng thời qua đây, tôi cũng cảm ơn đến Ban biên tập và Tòa soạn báo Lao động Đồng Nai đã quan tâm và tạo điều kiện cho anh chị em phóng viên cũng như bản thân tôi làm việc tốt trong thời gian qua.

Thành Nhân
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
  • 26/08/2019 12:07:22 SA
    Thực hiện Quyết định số 1616-QĐ/TU ngày 15-7-2019 của Ban Thường vụ Tỉnh ủy về việc hợp nhất báo Lao động Đồng Nai trực thuộc Liên đoàn Lao động tỉnh Đồng Nai và báo Đồng...
  • 25/08/2019 11:51:52 CH
    Ngày 23-8, Phó bí thư thường trực Tỉnh ủy Hồ Thanh Sơn, Trưởng ban chỉ đạo thực hiện Quy chế dân chủ (QCDC) cơ sở tỉnh đã chủ trì buổi họp với các thành viên sơ kết 6 thá...
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)