Chủ đề dư luận
Giáo dục & Khoa học
Thông tin giáo dục
Viết tiếp ước mơ của Phong
19-9-2018
Mẹ mất, Phong hầu như không khóc. Hằng ngày, em vẫn đến trường, chiều về lại tự tay tắm rửa cho anh trai, xới cơm cho anh ăn…
10 tuổi, Phong chắc chưa thể hiểu hết những đắng cay, buồn tủi của phận mồ côi. Thế nhưng cậu bé Phong đã hiểu được rằng em sẽ phải học tốt để không phụ lòng những người cưu mang mình và hơn hết là để có thể đi làm kiếm tiền nuôi người anh trai bị tật nguyền.

Ước mơ không thành sự thật

“Con yêu mẹ suốt đời, mẹ đừng chết đi. Mẹ nói con lớn lên mẹ mới chết”. Đó là những dòng chữ, là ước mơ mà cậu bé Hoàng Quốc Phong, học sinh lớp 5C, Trường tiểu học Trần Quốc Toản (xã Phú Lợi, huyện Định Quán) đã viết gửi mẹ cách đây 2 năm. Mẹ của Phong khi đó bị bệnh suy thận giai đoạn cuối. Không có việc làm, bị bệnh nặng lại phải nuôi 2 đứa con, trong đó đứa con trai đầu bị tật nguyền nên cả 3 mẹ con Phong sống nhờ sự cưu mang của xã hội. Nhiều lần đứng trước cánh cửa tử thần, nhờ dòng chữ ấy của Phong mà chị Hoàng Thị Xuân Hương (mẹ của Phong) đã hồi tỉnh. Nhưng chuyện gì đến cũng phải đến, cách đây 3 tuần, chị Hương ra đi, để lại 2 cậu con trai sớm đã mồ côi cha từ nhỏ.

Tài sản duy nhất chị Hương để lại chính là căn nhà tình thương. Căn nhà này được xây dựng nhờ sự quyên góp của cộng đồng sau bài báo “Ước mơ của Phong” đăng trên báo Lao động Đồng Nai số ra ngày 5-8-2016. Họ hàng nội ngoại của Phong đều có hoàn cảnh kinh tế khó khăn nên việc cáng đáng nuôi thêm hai anh em Phong sẽ vô cùng vất vả. Ngay từ ngày chị Hương còn sống, có người đã đồng ý nhận nuôi Phong. Còn anh trai Phong là Hoàng Quốc Khánh (năm nay 18 tuổi) bị tật nguyền, nhiều người khuyên nên gửi đến Trung tâm nuôi dạy trẻ khuyết tật, mồ côi nhưng chị Hương không đồng ý. Nay chị Hương không còn, lời đề nghị nêu trên lại được đưa ra nhưng Phong từ chối. Em không muốn sống xa anh trai của mình. Vì thế, mỗi ngày qua đi, Phong ngoan hơn, biết chăm sóc anh hơn và nỗ lực học tập để sau này đi làm kiếm tiền nuôi anh.

10.JPG
Phong cùng anh trai và mẹ (lúc mẹ Phong còn sống)

Ban ngày, Phong đi học và ở bán trú tại trường. Chiều về, Phong tắm rửa cho anh, sang nhà bác trai (ở đối diện nhà) xới cơm về cho anh ăn, làm giúp anh những việc mà anh không tự làm được. Phần về Khánh, tuy chân bị teo nhỏ, trí não phát triển không bình thường nhưng em có ý thức tự nỗ lực làm mọi việc như tự xúc cơm ăn, tự bò đi lại trong nhà, tự đi vệ sinh và giữ vệ sinh sạch sẽ... Vì thế, khi Phong đi học, Khánh một mình quanh quẩn trong nhà. Đến giờ cơm trưa, bác trai đem cơm sang cho Khánh ăn.

Tối đến, sau khi đã học bài xong, Phong thắp hương cho mẹ rồi 2 anh em cùng sang nhà bác để ngủ. “Hai anh em nó phải ôm nhau mới ngủ được. Thằng anh thì choàng tay ôm đầu thằng em. Thằng em thì ôm lấy người thằng anh.

Nhìn tụi nó ngủ mà thương. Thấy 2 anh em nó như vậy, làm sao mình nỡ chia cắt. Cho nên dù khó khăn, gia đình tôi cũng ráng để lo cho các cháu, chủ yếu là nhắc nhở Phong chịu khó học hành. Sau này Phong nó lớn lên nó sẽ có trách nhiệm chăm nuôi cho anh trai”, anh Thong Ly Sang, bác trai của Phong chia sẻ.

Mong được tiếp sức đến trường

Cô Nguyễn Thị Phương Hoa, giáo viên chủ nhiệm lớp 5C cho biết: “Phong là học sinh có hoàn cảnh gia đình khá đặc biệt: Bố mất sớm, mẹ bị bệnh suy thận lâu năm, anh trai bị tật nguyền. Do vậy, những năm qua, nhà trường luôn có sự quan tâm đặc biệt đối với em. Không may là ngay trong những ngày đầu năm học, mẹ em qua đời. Phong vẫn còn vô tư lắm. Không mấy khi thấy em buồn. Có điều, từ ngày mẹ mất, em học hành lại có phần chăm ngoan và tiến bộ hơn hẳn…”.

Cô Hoa là giáo viên chủ nhiệm từ khi Phong học lớp 4 nên nắm khá rõ hoàn cảnh và năng lực học tập của em. Theo lời cô Hoa, Phong không phải là học sinh giỏi nhưng những ngày gần đây, em chăm chỉ, chú tâm vào việc học nhiều hơn. Trên lớp, ngoài nghe cô giảng bài, chỗ nào không hiểu, em chịu khó trao đổi, thảo luận với các bạn. Vì thế, mới chỉ bước vào năm học 2 tuần thôi mà việc học của em đã tiến bộ rõ rệt. Cô sẽ cố gắng kèm cặp Phong để em đạt học lực giỏi. Điều này sẽ thuận lợi cho Phong trong tiếp cận các quỹ học bổng.

10a.JPG
Tuy là em nhưng Hoàng Quốc Phong chính là chỗ dựa lớn nhất cho anh trai Hoàng Quốc Khánh

Làm thế nào để giúp Phong có thể tiếp tục theo học đến hết lớp 12 là ray rứt hiện nay của gia đình và thầy cô giáo Trường tiểu học Trần Quốc Toản. Mong muốn của Ban giám hiệu nhà trường là được các nhà hảo tâm hỗ trợ tiền để lập một sổ tiết kiệm với sự quản lý chung của 3 bên: Gia đình (người giám hộ cho Phong), nhà trường và chính quyền địa phương. Tiền lời từ sổ tiết kiệm này sẽ được rút hằng tháng để lo cho 2 anh em Phong. Ngoài ra, nhà trường sẽ tích cực tìm kiếm thêm các chương trình học bổng khác để hỗ trợ quần áo, sách vở, dụng cụ học tập cho Phong. Hy vọng, với sự giúp đỡ của cộng đồng, Phong có thể tốt nghiệp THPT để có thể đi làm, tự nuôi sống 2 anh em. 

Theo thầy Trần Văn Hữu, Hiệu trưởng Trường tiểu học Trần Quốc Toản, ngoài việc động viên tinh thần cho Phong, nhà trường đã đưa em vào danh sách học sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn để có nhiều biện pháp hỗ trợ. “Trước mắt, nhà trường miễn các khoản đóng góp cho Phong. Trong cuộc họp với hội cha mẹ học sinh, nhà trường cũng sẽ nêu rõ hoàn cảnh của em để nhờ hội hỗ trợ một phần học bổng. Tuy nhiên, ngoài em Phong, trường chúng tôi cũng có nhiều học sinh rất nghèo. Vì thế, việc tìm kiếm các khoản tiền hỗ trợ cho các em thật sự rất khó. Riêng em Phong có hoàn cảnh đặc biệt nhất vì đã mồ côi cả cha lẫn mẹ, lại còn phải chăm sóc người anh trai bị tật nguyền. Vì vậy, tôi rất mong cộng đồng xã hội, nhà hảo tâm sẽ chung tay hỗ trợ em”, thầy Hữu chia sẻ.

Về phần Phong, cách đây 2 năm, Phong từng chia sẻ với chúng tôi: “Con sợ nhất là mẹ con chết. Con muốn mẹ sống với con tới khi con lớn mẹ mới chết”. Khi hỏi nếu mẹ chết thì con làm gì, Phong bảo: “Con sẽ học thật giỏi để nuôi anh”… Đến bây giờ khi gặp lại, Phong nói rằng: “Con sẽ học thật giỏi để không phụ lòng thầy cô và để sau này đi làm kiếm tiền nuôi anh”. Giờ đây, không thể ước mơ mẹ sống lại với 2 anh em, Phong đã “viết” cho mình một mơ ước khác. Em mong làm bác sĩ, có lẽ là để chăm sóc anh trai tốt hơn. Hỏi Phong, con có sợ mẹ mất rồi, con không được đi học nữa hay không? Em chỉ cười và lặng lẽ gật đầu…

10 tuổi, Phong chắc chưa thể hiểu hết những đắng cay, buồn tủi của phận mồ côi. Ước mơ giản đơn ngày đó của Phong đã vĩnh viễn không bao giờ trở thành sự thật. Nhưng đúng như những gì mà cậu bé đã từng chia sẻ, mỗi ngày qua đi, em đang nỗ lực học tập tốt hơn để có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho người anh trai bị tật nguyền của mình.

Hải Yến
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)