Chủ đề dư luận
Giáo dục & Khoa học
Câu chuyện giáo dục
Hai câu chuyện, một góc nhìn
22-2-2017
Một câu chuyện chả đâu vào đâu, mất quá nhiều thời gian và công sức của xã hội cuối cùng cũng đã đến hồi kết: cả hiệu trưởng và hiệu phó của Trường tiểu học Nam Trung Yên, quận Cầu Giấy, Hà Nội chính thức bị cách chức. Một kết thúc có hậu và đáp ứng mong chờ của mọi người. Những điều gian dối tệ hại rồi cuối cùng cũng không còn đất sống. Một tin vui nhưng cũng gợi ra biết bao nỗi buồn. Câu chuyện này đã kết thúc, nhớ lại những hành động, lời nói vô cùng dũng cảm và nhân ái của các cô giáo trường mẫu giáo An Hiệp, Tuy An, Phú Yên trong trận lũ khủng khiếp chưa xa.
Câu chuyện này đã quá “nổi tiếng” nên có lẽ không cần nhắc lại chi tiết ở đây. Công an thành phố Hà Nội đã vạch trần sự gian dối của cô Hiệu trưởng Trường tiểu học Nam Trung Yên. Thực ra, câu chuyện này cũng không có gì phức tạp bởi vốn dĩ người làm cho nó trở nên phức tạp lại chính là cô hiệu trưởng này. Lái xe taxi chạy vào trường khi không có quy định cho phép, đâm gãy chân học sinh của trường thì trách nhiệm đầu tiên thuộc về tài xế taxi đó. Cô hiệu trưởng, hiệu phó nếu có ngồi trên taxi đó hay không cũng đều có trách nhiệm vì họ là lãnh đạo của nhà trường. Ðiều xót xa và đáng xấu hổ nhất, ngồi trên đó lại có cả cô hiệu trưởng và hiệu phó. Tai nạn xảy ra làm gãy chân học sinh của mình, chỉ có cô hiệu phó bước xuống dìu học sinh bị tai nạn, cô hiệu trưởng “đi thẳng vào phòng hội đồng”. Thật sự đọc dòng chữ này trên thông báo nó đau đớn như một một vết dao cắt thẳng vào da thịt mỗi người. Sao lại có một người mang danh là cô giáo, là hiệu trưởng mà lại có trái tim “giá băng” như vậy. Sự việc đã đi quá xa khi chính cô hiệu trưởng đã đẩy nó và kéo theo biết bao điều gian dối khác. Trung thực - một phẩm chất tối quan trọng mà người giáo viên cần phải có thì trong sự việc này, cô Hiệu trưởng Trường tiểu học Nam Trung Yên đã làm cho nó hoen ố. Dư luận có thể vẫn có chút gì đó thông cảm với cô nếu cô thật sự ăn năn, hối lỗi sau hậu quả gây ra, nhưng dư luận không thể tha thứ cho những hành động gian dối một cách trơ trẽn mà cô đã gây ra.

trang10_220217_1.jpg
Phó chủ tịch nước Đặng Thị Ngọc Thịnh (thứ hai từ trái qua) khen thưởng các nhà giáo có hành động dũng cảm cứu các cháu thoát chết trong cơn lũ dữ ở Phú Yên

Chỉ một câu chuyện tưởng chừng rất đơn giản và có thể giải quyết bằng tình thương, bằng trách nhiệm đã làm tốn bao công sức của xã hội, tốn bao “giấy mực” của truyền thông, đến Phó thủ tướng phải 3 lần lên tiếng nhắc nhở và Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội phải chỉ đạo thật sát sao. Thật mừng, câu chuyện cuối cùng cũng đã khép lại, nhưng nó đã để lại những dư âm đầy chua xót và một cái nhìn nghi ngờ của toàn xã hội đối với những người đang đứng trên bục giảng.

Một nhà nghiên cứu văn hóa nói với tôi rằng mấy ngày nay, trong vụ lùm xùm này, kinh nghiệm và mẫn cảm mách bảo với ông rằng cô Hiệu trưởng Trường tiểu học Nam Trung Yên gian dối. Sáng qua 21-2, khi nghe thông tin các cô giáo này bị cách chức, ông gọi điện cho tôi nói rằng ông lại “mò” vào google gõ để xem lại hình ảnh cô hiệu trưởng này và đọc lại, xem lại hình ảnh, bài viết về các cô giáo ở trường mầm non An Hiệp, Tuy An, Phú Yên cuối năm 2016. Ông bảo một bên là hình ảnh của một người quý phái, sang trọng; một bên là hình ảnh của những cô giáo lam lũ, chơn chất có vẻ quê mùa. Thế nhưng ông nói nhìn các gương mặt kia, một bên hiện lên với sự thỏa mãn, đầy đủ và có phần không thật; một bên là những hình ảnh nhìn vào giống như nhìn thấy gương mặt bồ tát.

Ðặc thù công việc đã cho tôi có dịp đi đến nhiều vùng xa xôi của đất nước. Tôi đã đặt chân lên những ngôi trường heo hút phía tây Thanh Hóa, tôi đã đến những ngôi trường tận Sơn La. Tôi đã từng không giấu được cảm xúc khi đứng trước lớp học tình thương trên đảo Hòn Chuối nơi cuối đất cùng trời chỉ có một thầy giáo quân hàm xanh và những học sinh “mũi dãi thò lò”. Tôi đã vét đến những đồng tiền lẻ trong túi mình để ủng hộ thầy trò ở đây nhưng vẫn thấy mình mắc nợ. Khi đến những nơi này ta mới cảm nhận được giá trị đích thực của cuộc sống.

Sau những lùm xùm do cô Hiệu trưởng Trường Nam Trung Yên gây ra, nghe lời người bạn, tôi cũng tìm đọc lại về câu chuyện quên mình cứu học trò trong lũ dữ của cô giáo trường mẫu giáo An Hiệp cuối năm 2016. Thật sự, khi nhìn lại hình ảnh các cô tôi thấy lòng mình thanh thản lạ. Cái tốt là đây, cái đẹp là đây, cái thánh thiện là đây. Ánh bình minh đã lên, chắc chắn sương mù sẽ tan.

Vũ Trung Kiên
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
  • 04/01/2018 9:08:40 CH
    Ngày 2-1, trên trang Facebook Diễn đàn sáng tạo giáo dục Việt Nam đã có buổi giao lưu trực tuyến được rất nhiều giáo viên quan tâm, theo dõi. Chủ đề của buổi giao lưu này...
  • 02/01/2018 9:06:11 CH
    Tôi vô tình nghe được hai giáo viên của trường đó nói chuyện với nhau về buổi dự giờ mà con tôi đã rất tự hào kể. Tôi chợt hiểu vì sao con tôi nói “lớp con chính thức có ...
  • 12/12/2017 6:11:44 CH
    Nhiều vụ bạo hành trẻ em thời gian qua mà báo chí thông tin khiến cho nhiều người không khỏi xót xa, phẫn nộ. Làm thế nào để không còn tình trạng trên? Làm thế nào để con...
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)