Chủ đề dư luận
Giáo dục & Khoa học
Câu chuyện giáo dục
“Báu vật” của người thầy
3-11-2017
Cầm những lá thư, thực chất là những mẫu giấy nhỏ, mà các học trò gửi cho mình, thầy Lê Ðức Dũng bảo rằng: “Khi về hưu, tôi sẽ không lấy về nhà cái gì cả, ngoài những lá thư này. Ðây có lẽ là báu vật của tôi trong những năm tháng cuối đời…”
Người thầy xứng đáng được tôn vinh

Thầy Lê Ðức Dũng đã làm Hiệu trưởng Trường tiểu học Xuân Ðường (huyện Cẩm Mỹ) ngót hai chục năm nay. Ðây chắc hẳn là hiện tượng hiếm gặp của ngành Giáo dục trong giai đoạn hiện nay. Từng ấy thời gian, thầy dành toàn bộ tâm huyết của mình xây dựng nên một ngôi trường đáng để cho mọi phụ huynh yên tâm “giao phó” con cái của họ. Nếu một người lạ đến vùng đất Xuân Ðường và hỏi thăm thầy Dũng, chắc chắn người nhắc đến thầy sẽ không ngớt lời khen ngợi. Ðó là một người thầy đức độ, hiền từ, bao dung và tâm huyết với học trò.

t10_031117_1.jpg
Dù khoảng cách trung bình từ nhà đến trường chỉ khoảng 500m nhưng rất nhiều phụ huynh đăng ký cho con học bán trú ở trường.Trong ảnh: Thầy Lê Đức Dũng trò chuyện với học trò trong bữa ăn trưa tại trường.

Người đầu tiên giới thiệu cho tôi về thầy Dũng là thầy Nguyễn Minh Kiếm, Trưởng phòng Giáo dục tiểu học (Sở GD-ÐT Ðồng Nai). Khi nói về những trường thực hiện tốt mô hình Trường học mới Việt Nam (VNEN) của tỉnh, thầy Kiếm nhắc ngay đến thầy Dũng: “Thầy Dũng này rất hay, giỏi lắm. Tôi chỉ gửi tài liệu cho thầy nghiên cứu thôi mà đến khi hỏi lại thì thầy nắm rất rõ về tinh thần của chương trình VNEN. Khi triển khi thực hiện thì làm rất tốt. Cá nhân tôi thấy thầy thực sự xứng đáng được phong là Nhà giáo ưu tú. Tiếc là năm nay thầy về hưu và bản thân thầy cũng không làm hồ sơ đề nghị”.

Theo lời giới thiệu, tôi tìm về Trường TH Xuân Ðường. Ðến trường vào đúng giờ ra chơi, tôi thấy một “ông giáo già” với dáng vẻ nghiêm nghị nhưng hiền từ trong chiếc áo trắng đang quan sát học trò chơi đùa. Tôi đoán ngay đó là thầy Dũng… Thầy Dũng say sưa nói với chúng tôi suốt 1 giờ đồng hồ về mô hình VNEN, chỉ sau câu hỏi mở đầu của phóng viên. Mọi góc độ: từ cách tiếp cận đến quá trình thực hiện; những ưu và nhược điểm; tâm lý giáo viên, học sinh và phụ huynh; sự đánh giá, nhận định chung của dư luận… đều được thầy Dũng nói khá kỹ càng.

Trong suốt năm đầu tiên thực hiện mô hình VNEN, chỉ những lúc phải xử lý các công việc hành chính ở vai trò hiệu trưởng thì thầy Dũng mới có mặt ở văn phòng. Thời gian còn lại, thầy đi vòng quanh các lớp học, quan sát các thầy cô giảng bài. Thầy thường đứng ngoài cửa để xem chứ không vào ngồi bệ vệ trong lớp học. Những vấn đề nào cần lưu ý, trao đổi với giáo viên đều được thầy ghi chú một cách cẩn thận trong quyển sổ tay. Buổi sinh hoạt chuyên môn, thay vì nói suông, thầy bố trí những giáo viên dạy tốt thực hành còn giáo viên chưa đạt thì ngồi quan sát. Bằng cách đó, các giáo viên có thể học hỏi được kinh nghiệm ở đồng nghiệp mà bản thân thầy Hiệu trưởng cũng không phải công khai tên những giáo viên chưa đạt. Với cách làm này, mọi giáo viên trong trường đều nỗ lực để đổi mới phương pháp. Nhờ đó, dù mới thực hiện mô hình VNEN trong 2 năm nhưng Trường tiểu học Xuân Ðường đã xứng đáng trở thành điển hình của toàn tỉnh.

Ở Trường tiểu học Xuân Ðường, các thầy cô giáo trẻ thường nói đùa “thầy Dũng đang trong độ tuổi “hồi xuân” công việc”. Bởi dù đã bước sang tuổi 60 nhưng thầy lúc nào cũng hăng hái, xông xáo đi đầu trong mọi hoạt động của trường. Sự nhiệt tình, tâm huyết ấy đã kéo theo cả đội ngũ sư phạm nhà trường đi lên. Thầy Dũng đã xây dựng được một nền móng rất vững chắc cho Trường tiểu học Xuân Ðường.

Tình yêu cho học trò

Thầy Lê Ðức Dũng bắt đầu nghề “gõ đầu trẻ” từ năm 1978. Ðến nay, thầy đã có gần 40 năm công tác trong ngành. Ðặc biệt, vợ và con của thầy Dũng cũng là giáo viên (người con gái là giảng viên đại học). Từng ấy thời gian, tình yêu dành cho học trò của thầy Dũng không những không vơi đi mà mỗi ngày lại nhiều thêm. Ðiều này là chắc chắn, bởi nếu không yêu thương học trò, thầy sẽ không dồn hết tâm sức của mình cho ngôi trường này, không ân cần dạy dỗ các em học sinh. Những tình cảm đó đều được mọi học sinh cảm nhận. Chúng thường xuyên viết thư gửi thầy hiệu trưởng. Những lá thư có khi sai lỗi chính tả, sai lỗi ngữ pháp nhưng thầy Dũng đều cẩn thận gìn giữ, xem như một tài sản quý giá. Thầy bảo, khi thầy về hưu, thầy không mang theo bất cứ thứ gì về nhà, ngoài những lá thư này.

Trường tiểu học Xuân Ðường có 1 điểm chính và 1 điểm lẻ. Thỉnh thoảng, thầy Dũng không dự chào cờ ở cơ sở chính mà đi về điểm lẻ. Mấy tuần không được chào cờ cùng thầy Hiệu trưởng, em Thảo Vy viết thư gửi thầy: “Thầy ơi, em muốn tuần nào thầy cũng sẽ qua để đọc chuyện cho chúng em nghe và dạy cho chúng em cái nào là đúng, cái nào là sai”.

Lại có học sinh viết thư để đòi quà của thầy: “Thầy ơi… thầy có hứa với con là con cố gắng đậu tỉnh đi rồi thầy tặng quà. Con cố gắng đậu nhất tỉnh, có nhiều thầy cô tặng con rồi nhưng con chỉ đợi món quà của thầy thôi”.

Có một học sinh luôn “viết” thư cho thầy bằng những bức tranh tự vẽ. Em vẽ cảnh nhiều người nắm tay nhau, một ngôi nhà, bầu trời có cả đĩa bay của người ngoài hành tinh và 1 câu “Chúc thầy Hiệu trưởng  vui vẻ”. Ngày Tết, em vẽ bình hoa đào với dòng chữ: “Chúc mừng năm mới, chúc thầy hiệu chưởng (trưởng)”… Những lá thư ấy, thầy cẩn thận cất vào trong một túi nilon trước khi cho vào túi giấy khác và cất trong ngăn bàn.

Thầy Dũng cho biết, một trong những hình thức tích cực nhất của mô hình VNEN cần được nhân rộng đó là hộp thư của học trò. Theo đó, mỗi học sinh, giáo viên và cả hiệu trưởng đều có 1 hộp thư riêng trong mỗi lớp học. Các học sinh có thể gửi thư cho bạn của mình và cho thầy, cô giáo. Ngược lại, giáo viên cũng sẽ gửi thư cho các học trò. “Nếu giao 1 bài tập về nhà cho học sinh, các con sẽ cảm thấy rất khó chịu. Tuy nhiên, nếu giáo viên viết bài tập đó trong 1 lá thư, gửi vào hộp thư của riêng em và nói với riêng em rằng “cô có 1 lá thư cho con”. Học sinh sẽ lấy thư, về làm bài tập rồi gửi lại cho cô trong hộp thư của cô. Bằng cách này, học sinh sẽ hứng thú làm bài tập hơn. Ðặc biệt, với những em học yếu, cô sẽ thường xuyên sửa lỗi cho em mà các bạn trong lớp không biết, tránh làm em trở nên tự ti”, thầy Dũng chia sẻ.

Ðây là một hình thức giao tiếp rất hiệu quả khi các bạn học sinh có thể chia sẻ với nhau mọi điều mà không ngại ngùng. Ðồng thời, đây là kênh phản hồi tốt đối với thầy cô, nhà trường. Nhiều ý kiến của học sinh đã giúp cho nhà trường trong việc điều chỉnh các hoạt động chung. Bản thân giáo viên cũng sẽ rất ngại nếu để học sinh than phiền về mình và gửi cho thầy hiệu trưởng. Do đó, không chỉ học sinh mà các thầy cô, cả hiệu trưởng đều luôn tự điều chỉnh hành vi của bản thân theo chiều hướng tốt.

Hải Yến
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
  • 04/01/2018 9:08:40 CH
    Ngày 2-1, trên trang Facebook Diễn đàn sáng tạo giáo dục Việt Nam đã có buổi giao lưu trực tuyến được rất nhiều giáo viên quan tâm, theo dõi. Chủ đề của buổi giao lưu này...
  • 02/01/2018 9:06:11 CH
    Tôi vô tình nghe được hai giáo viên của trường đó nói chuyện với nhau về buổi dự giờ mà con tôi đã rất tự hào kể. Tôi chợt hiểu vì sao con tôi nói “lớp con chính thức có ...
  • 12/12/2017 6:11:44 CH
    Nhiều vụ bạo hành trẻ em thời gian qua mà báo chí thông tin khiến cho nhiều người không khỏi xót xa, phẫn nộ. Làm thế nào để không còn tình trạng trên? Làm thế nào để con...
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)